Logo
Trang Chủ Linh Thạch Tủ Truyện

Chương 3

Huynh trưởng của ta, không, ca ca của ta, tựa hồ có chút khôn khéo. Chỉ vài lời đã kéo ta thoát khỏi nỗi sầu muộn.

Đến lúc này ta mới hay, thì ra gia cảnh họ Đỗ vốn sung túc, phụ thân ta cũng chẳng phải tàn phế hoàn toàn, chỉ là gần đây bị thương, qua một thời gian nữa sẽ lành lặn. Phụ mẫu tài giỏi, huynh trưởng lại hiếu thuận, cuộc sống chẳng hề bi thảm như ta từng tưởng. Những lời Đỗ Tang Ninh nói, phần nhiều đều là phóng đại, khiến lòng ta trải qua bao phen thăng trầm, tổn thương sâu sắc.

Trong cơn phẫn nộ, ta đã viết một phong thư thật dày, trải dài bao nhiêu tâm sự. Khi ca ca ta lên trấn, đã giúp ta tìm người gửi thư về kinh thành.

Thư hồi âm của Đỗ Tang Ninh đến rất nhanh, ta nóng lòng mở ra. Nàng ấy nhận được thư của ta, tỏ vẻ rất vui mừng.

“Ta cố ý lừa muội, ban đầu chỉ muốn thử xem muội có thật lòng muốn rời đi không.” “Về sau thì thật sự muốn dọa muội ở lại, không muốn muội đi.” Đỗ Tang Ninh nói thẳng thắn không chút che giấu.

“Muội chẳng phải kẻ tâm cơ, ta thật lòng không ngại muội ở lại tướng quân phủ.” “Kẻ tâm cơ” là gì, ta suy nghĩ mãi. Chẳng thể nào hiểu được.

Tâm trí ta nhanh chóng bị câu kế tiếp thu hút. “Kỷ Gia Hành nghe tin hôn ước giữa hai người đã hủy, liền làm loạn rất lớn trong hầu phủ.” “Hắn còn chạy đến tướng quân phủ nói với ta rằng, hắn sẽ không thừa nhận hôn ước với ta.” “Nguyên Phương, huynh nghĩ sao?”

Lòng ta chợt thắt lại, nhìn những dòng chữ trên giấy, vành mắt cay xè. Nguyên Phương là ai, ta nào có quen biết. Nhưng ta có thể nghĩ gì đây?

Những năm trước, mỗi khi hè về, Kỷ Gia Hành luôn đưa ta đến ngoại ô tránh nóng. Chàng sẽ câu cá cho ta, tiện thể khoe khoang tài thơ phú của mình. Còn nướng cá cho ta, cẩn thận gỡ từng chiếc xương, ngắm nhìn ta ăn ngon lành.

Thế nhưng giờ đây, ta ngay cả tư cách đưa cần câu cho chàng cũng không còn. Ta từ nhỏ đã được giáo dưỡng theo lễ nghi của một khuê nữ quyền quý, những quy tắc môn đăng hộ đối, liên hôn thế gia, ta hiểu rõ hơn ai hết. Những kỷ niệm ngọt ngào thuở xưa, nay đã mờ ảo, tựa như chuyện của kiếp trước.

Giờ đây ta cũng chẳng còn là tiểu thư tướng phủ ngồi bên hồ, nghe thơ ngâm mà buông cần câu nữa. Ta là một thôn nữ ngồi dưới nắng gắt, phơi lúa mì.

Đọc xong thư của Đỗ Tang Ninh, ta vươn tay mở một phong thư khác. Tướng quân phủ biết Đỗ Tang Ninh muốn gửi thư cho ta, nên dưỡng mẫu cũng viết một phong, gửi kèm đến đây.

Dưỡng mẫu vẫn yêu thương ta như thuở nào, dùng những áng thơ dài để bày tỏ nỗi nhớ nhung, gọi ta trở về. “Những ngày tháng cơ cực đã trải qua rồi thì về nhà đi con.” “Tướng quân phủ rộng lớn, không ngại nuôi dưỡng hai cô con gái.” “Cha và mẹ đều rất nhớ con.” Nỗi nhớ của dưỡng mẫu như ùa đến qua từng trang thư. Người thật lòng, nhưng ta lại không thể quay về.

Trong thư của người, ta nhận ra sự kén chọn và bất mãn ngấm ngầm của người đối với Đỗ Tang Ninh. Người chê Đỗ Tang Ninh vụng về, chê Đỗ Tang Ninh ồn ào, hấp tấp…

“Tang Ninh không được như con chu đáo, con là do ta tự tay nuôi dưỡng, mọi mặt đều rất tốt.” “Đưa nó đi dự yến tiệc, nó gây ra không ít chuyện cười, khiến ta chẳng thể ngẩng mặt lên được.” “Văn Ngọc, nếu có con ở đây, ta đâu phải phiền não đến vậy.”

Ta càng đọc, lòng càng trĩu nặng. Một cô gái lớn lên ở thôn quê, nay bước vào thế gia đại tộc chốn kinh thành. Lễ nghi quy củ, thói quen sinh hoạt, cùng sự dung hòa tính cách… Dưỡng mẫu trong thư than thở đủ điều, nhưng trong thư của Đỗ Tang Ninh lại chẳng hề nhắc đến.

Ta hiểu rõ, lúc này trong tướng quân phủ, hai mẹ con họ đang cùng nhau nhẫn nhịn, cùng nhau dung hòa. Nếu ta lúc này quay về, sẽ thật bất công cho Đỗ Tang Ninh. Dù là vô tình, ta cũng sẽ bị đem ra so sánh với Đỗ Tang Ninh. So về lễ nghi, so về thi thư, so về những điều Đỗ Tang Ninh không giỏi. Điều này sẽ khiến Đỗ Tang Ninh rất đau lòng. Ta đã chiếm đoạt mười sáu năm cuộc đời của nàng ấy, chẳng lẽ còn muốn nàng ấy sống dưới cái bóng của ta sao? Ta không thể làm được điều đó.

Đề xuất Ngọt Sủng: Đại Lão Huyền Học Chỉ Muốn Kiếm Tiền
BÌNH LUẬN