Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 3

“Đã bảo rồi mà, chỉ có nuôi con trai mới mong cậy nhờ được lúc tuổi già!” Đại cô cũng hùa theo lời con trai mình trong nhóm chat gia đình.

“Tuy Tự An nhà tôi chẳng được hào nhoáng như ai kia, nhưng may là nó có lòng hiếu thảo, lúc nào cũng ghi nhớ ơn nghĩa của cậu mợ đối với nó.”

“Nếu Tĩnh Uyển đã thực sự không muốn phụng dưỡng bố mẹ, thì đứa cháu trai này cũng tuyệt đối không để cậu mợ phải chịu nửa điểm ủy khuất đâu.”

“Mẹ con nói đúng lắm!” Trần Tự An lại gửi thêm một đoạn tin nhắn thoại: “Con chẳng giống hạng người nào đó, mới có tí tiền đã vênh váo tận trời, đến cả bố mẹ đẻ cũng chẳng thèm nhận!”

“Chẳng phải chỉ là lo cho hai người già lúc xế bóng thôi sao, có đòi mạng cô đâu mà phải keo kiệt bủn xỉn đến thế? Cậu mợ cứ yên tâm, chỉ cần con còn miếng cơm ăn thì tuyệt đối không để hai người phải nhịn đói!”

Thấy đứa cháu ngoại ra sức bảo vệ mình như vậy, bố tôi cảm động đến mức nước mắt ngắn nước mắt dài: “Đúng là vẫn cứ phải có thằng con trai mới tốt, biết thế này ngày xưa tôi có liều mạng cũng phải đẻ bằng được một đứa con trai!”

“Thật hối hận vì đã lãng phí nửa đời người để nuôi nấng cái thứ vô ơn bạc nghĩa này!”

Những người họ hàng khác trong nhóm cũng bắt đầu tâng bốc theo: “Tự An đúng là lớn thật rồi, hiểu chuyện quá!”, “Cứ phải là con trai mới biết hướng về người nhà mình!”, “Thế nên tôi mới nói học cao hiểu rộng thì có ích gì? Quan trọng là cái nhân cách, nếu không thì dù có tài giỏi đến đâu cũng chỉ là hạng cặn bã xã hội không có lương tâm mà thôi!”

So với những lời tán dương dành cho Trần Tự An, trong nhóm chat đối với tôi chỉ toàn là những lời chửi rủa thậm tệ.

Nhưng tôi chẳng mảy may bận tâm. Bởi vì so với cái chết mà tôi từng nếm trải, những lời này chỉ là trò trẻ con mà thôi.

Hơn nữa, bọn họ không hề biết rằng Trần Tự An sớm đã nợ nần chồng chất. Thậm chí cách đây vài ngày, hắn còn khúm núm tìm đến tôi để vay tiền, vừa mở miệng đã đòi hẳn năm trăm nghìn tệ.

Tôi và chồng vừa kiểm tra đã biết ngay hắn đang gánh một khoản nợ cờ bạc khổng lồ, đến cả căn nhà của chính mình cũng đã đem đi thế chấp. Loại người như hắn, đừng nói là phụng dưỡng bố mẹ tôi, ngay cả bản thân hắn còn chẳng nuôi nổi.

Vậy mà không ngờ bố mẹ tôi lại tin là thật, thậm chí còn đặc biệt tổ chức một buổi tiệc nhận con nuôi cho hắn! Họ không trực tiếp thông báo cho tôi mà lại thông qua chồng tôi để chuyển lời.

“Bố mẹ em bị bỏ bùa rồi à? Sao lại nhận hạng người đó làm con? Chẳng khác nào tự nhảy vào hố lửa!” Chồng tôi tức giận đứng bật dậy khỏi ghế sofa: “Họ nghĩ cái gì vậy? Định dốc hết gia sản đi du lịch vòng quanh thế giới sao?”

“Tiêu hết tiền rồi thì tính thế nào? Họ đã có tuổi rồi, rất dễ đau ốm, lúc trái gió trở trời thì làm sao? Chẳng lẽ không sống nữa à? Cho dù có đặt hết hy vọng vào chúng ta, thì chúng ta cũng đâu có gia tài bạc triệu để họ phung phí như thế!”

Thấy tôi im lặng không nói gì, chồng tôi mới bình tĩnh lại rồi an ủi: “Đừng buồn nữa, em vẫn còn có anh mà!”

Vốn dĩ chúng tôi không định đến buổi tiệc đó, nhưng đến ngày hôm ấy, tôi vẫn vô thức bước chân tới nơi. Tôi nghĩ dù sao cũng đã đến rồi, vào nhắc nhở họ một câu cũng coi như tích đức làm thiện vậy.

Thế nhưng tôi vừa mới mở miệng đã bị bố tát thẳng một cú trời giáng giữa đám đông: “Mày tưởng mày là ai mà dám nói xấu con trai tao?”

“Tao nói cho mày biết, con trai tao tuy không phải con đẻ nhưng còn ưu tú hơn cái loại mắt trắng dã như mày nhiều! Hôm nay tao phải cho mày thấy rõ, không có mày, tao với mẹ mày vẫn có người lo liệu chu toàn.”

Cái tát ấy đã hoàn toàn đánh nát chút lòng tốt cuối cùng còn sót lại trong tôi.

Trần Tự An khoanh tay trước ngực, thong dong nhìn tôi đầy đắc ý: “Em gái à, ồ không! Tôi không nên gọi cô là em gái nữa mới đúng.”

“Dù sao thì cô cũng đã bị đuổi ra khỏi nhà rồi, giờ đây tôi mới là đứa con trai duy nhất trên sổ hộ khẩu của họ. Sau này, bất kể là người nhà họ Triệu hay là... tiền bạc, đều không còn nửa điểm quan hệ gì với cô nữa đâu.”

Tôi ôm lấy một bên má sưng đỏ, nhìn Trần Tự An đang vênh váo tự đắc. Tôi chậm rãi tiến lại gần, ghé sát tai hắn thì thầm vài câu.

“Cô nói cái gì?” Sắc mặt Trần Tự An bỗng chốc trở nên xám ngoét, khó coi đến cực điểm.

Đề xuất Cổ Đại: Biểu Cô Nương Yếu Đuối Đáng Thương, Rời Kinh Thành Lại Chạm Mặt Diêm Vương
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện