“Đồ ăn cháo đá bát!” Đầu dây bên kia vang lên tiếng tách trà vỡ tan tành:
“Mày quên mất tao với mẹ mày đã phải thắt lưng buộc bụng thế nào mới nuôi mày khôn lớn được bằng ngần này rồi à?”
“Sao mày có thể thốt ra những lời vô ơn bạc nghĩa như thế hả?”
Tôi chẳng buồn nghe tiếp, trực tiếp cúp máy.
Trong nhóm chat gia đình, tin nhắn của tôi đã sớm khiến đám họ hàng đang rình rập hóng hớt được một phen bùng nổ.
Tất nhiên, phần lớn bọn họ đều đứng về phía bố mẹ để chỉ trích tôi:
“Tĩnh Uyển à, có chuyện gì thì không thể ngồi xuống bảo nhau sao? Sao lại hở chút là đòi đoạn tuyệt quan hệ với bố mẹ thế kia!”
“Đúng đấy, chẳng phải chỉ là đi du lịch thôi sao? Có gì to tát đâu chứ, không biết còn tưởng bố mẹ cháu phạm phải tội tày đình gì không bằng!”
“Bố mẹ cháu nuôi cháu khôn lớn cũng chẳng dễ dàng gì, cháu không thể hưởng hết mọi thứ rồi phủi mông bỏ đi như thế được. Làm vậy là thất đức lắm!”
“Tục ngữ có câu bố mẹ nuôi con biển hồ lai láng, con nuôi bố mẹ tính tháng tính ngày, phụng dưỡng cha mẹ là truyền thống đạo đức tốt đẹp của dân tộc ta mà!”
“Tiểu Uyển!” Mẹ tôi bắt đầu lên tiếng trong nhóm với giọng điệu đầy tủi thân:
“Mẹ biết việc đột ngột thông báo đi du lịch vòng quanh thế giới là lỗi của bố mẹ!”
“Nhưng những lời con vừa nói thực sự làm bố mẹ quá đau lòng.”
“Chúng ta chỉ muốn đi du lịch thôi, chứ có phải làm chuyện gì đại nghịch bất đạo đâu!”
“Hơn nữa mẹ với bố con cũng đã bàn kỹ rồi, không muốn tăng thêm gánh nặng cho con nên chi phí lần này đều là tiền riêng của hai thân già này tự bỏ ra!”
“Mẹ thấy làm cha làm mẹ đến mức này là đã quá tử tế rồi!”
Nghe thấy chuyện tự túc kinh phí, cô cả nhà tôi lập tức hào hứng hẳn lên: “Vẫn là anh cả với chị dâu biết hưởng thụ.”
“Em đã bảo rồi, đáng lẽ ngày xưa anh chị nên sinh thêm một đứa con trai mới phải, có con trai mới mong cậy nhờ lúc tuổi già.”
“Mọi người xem, con gái rốt cuộc vẫn chỉ là con gái, cứ gả đi rồi là chỉ biết hướng về người ngoài thôi.”
“Ôi!” Mẹ tôi thở dài một tiếng: “Ngày xưa chúng tôi cũng vì sợ bát nước không đầy, sợ Tiểu Uyển chịu thiệt thòi nên mới...”
“Tôi thật hối hận vì ngày xưa không sinh lấy một thằng con trai!” Bố tôi cũng không nhịn được mà lên tiếng:
“Nếu có con trai chống lưng thì tôi đã chẳng đến mức bị con gái mình bắt nạt thế này!”
Từ nhỏ đến lớn, bố mẹ tôi luôn dùng chiêu kẻ đấm người xoa như thế để thực hiện kiểu giáo dục gây cảm giác tội lỗi lên tôi.
Họ luôn nói rằng vì không muốn tôi cảm thấy bị phân biệt đối xử nên mới không sinh con thứ hai, lúc nào cũng bắt tôi phải mang ơn huệ đó trong lòng.
Nếu tôi không thi đứng nhất, đó là có lỗi với sự hy sinh của bố mẹ.
Nếu tôi không có một công việc vẻ vang, đó là có lỗi với công ơn nuôi dưỡng của bố mẹ.
Vì vậy, tôi đã luôn nỗ lực để họ được nở mày nở mặt, luôn cố gắng chứng minh rằng dù là con gái, tôi vẫn có thể khiến họ tự hào.
Thậm chí sau khi đi làm, họ lấy đi phần lớn tiền lương của tôi, tôi cũng thấy đó là điều đương nhiên.
Nhưng sau này tôi mới nhận ra, sự thật hoàn toàn không phải như vậy.
Họ không phải không muốn sinh con thứ hai, mà là không sinh được nữa.
Tôi tình cờ nghe một người đồng nghiệp cũ của mẹ kể lại.
Thực ra năm tôi lên năm tuổi, mẹ tôi đã từng mang thai lần nữa.
Trong ký ức của tôi, dường như có mấy ngày khá kỳ lạ.
Một đứa trẻ quanh năm chẳng mấy khi được ăn thịt như tôi, bỗng thấy trên bàn ăn nhà mình bày đầy gà vịt cá thịt.
Tôi tò mò hỏi bố có phải sắp đến Tết rồi không?
Bố tôi bảo đó là chuyện còn đáng ăn mừng hơn cả Tết.
Nhưng niềm vui chẳng kéo dài được mấy ngày thì những bữa ăn đó kết thúc, vì mẹ tôi bị phát hiện.
Thời điểm đó chính sách kế hoạch hóa gia đình rất nghiêm ngặt, không cho phép sinh con thứ hai.
Nhà máy đưa ra hai lựa chọn: một là bỏ đứa bé để tiếp tục làm việc, hai là nghỉ việc về quê sinh con.
Họ đã dứt khoát chọn từ bỏ đứa trẻ đó.
Mãi đến khi chính sách sinh con thứ hai được nới lỏng, bố mẹ tôi khi đó đã gần năm mươi tuổi còn lén lút đi làm thụ tinh nhân tạo mấy lần.
Lúc đó tôi đã vô cùng sốc: “Bố mẹ già thế này rồi còn định đem tính mạng ra làm trò đùa sao?”
Bố tôi lại chẳng hề để tâm: “Mày thì biết cái gì? Tao với mẹ mày chẳng phải đều vì mày sao, sau này có đứa em trai chống lưng cho mày không tốt à!”
Tiếc là cho đến tận khi mẹ tôi mãn kinh, họ vẫn không thành công lần nào.
Giờ nghĩ lại, tất cả những cái gọi là “vì tôi” đó chẳng qua chỉ là cái cớ để khiến tôi phải sống trong day dứt mà thôi.
“Mọi người thấy tôi bắt nạt thì cứ cho là vậy đi!” Tôi chẳng muốn giải thích gì thêm trong nhóm: “Bây giờ tôi chỉ muốn đoạn tuyệt quan hệ!”
“Đồ nghịch nữ, tao đúng là uổng công nuôi mày bao nhiêu năm nay!” Bố tôi tức giận quát:
“Mày đủ lông đủ cánh rồi, định làm phản đúng không? Thấy tao với mẹ mày già rồi, là gánh nặng rồi chứ gì?”
“Tao nói cho mày biết, loại bất hiếu như mày đừng hòng mơ tưởng nhận được nửa xu tiền thừa kế nào của chúng tao!”
Thế nhưng kiếp trước tôi đã sống rất hiếu thảo, vậy mà cuối cùng cũng chẳng nhận được nửa xu nào.
“Bác cả đừng giận!” Anh họ Trần Tự An uể oải gửi một đoạn tin nhắn thoại vào nhóm:
“Nếu Triệu Tĩnh Uyển đã không muốn lo cho hai bác, chẳng phải vẫn còn có cháu sao? Để cháu phụng dưỡng hai bác cho!”
Đề xuất Cổ Đại: Nữ Xuyên Nam: Sổ Tay Phất Nhanh Của Con Thứ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ