"Đúng là nghi thần nghi quỷ." Một tên quan sai khác bĩu môi, hừ lạnh một tiếng, nói với đồng liêu đang dừng lại phía trước: "Đi đi đi, tiếp tục đi, Kì Đại Lang tên kia lại tái phát bệnh cũ rồi, đừng để ý đến hắn."
"Phía trước đừng dừng lại, không có chuyện gì đâu, tiếp tục đi!" Tên quan sai phía trước nghe thấy là Kì Đại Lang giở quẻ, biết tính hắn nhạy cảm cổ quái, nhìn thoáng qua hán tử cao lớn đang đứng trước bụi rậm, cố ý hỏi: "Kì Đại Lang, có gì không ổn sao?"
Kì Đại Lang giơ đuốc lên, đôi mắt tinh anh quét nhìn xung quanh, khả năng nhìn đêm của hắn nổi tiếng là nhạy bén nhất trong đám đồng liêu, trước mắt ngoài cây cối thì chính là bụi rậm cỏ dại cao quá thắt lưng người, thỉnh thoảng phát ra tiếng động sột soạt cũng là rắn rết sâu bọ thường thấy, đừng nói người, ngay cả bóng ma cũng chẳng thấy một cái.
Nhưng không biết tại sao, trong lòng hắn luôn có một cảm giác khác lạ không xua đi được.
Giống như nơi này vốn dĩ nên có người, hoặc là dã thú.
"Không có." Không nghe ra lời trêu chọc của đối phương, hắn nghiêm túc trả lời, cầm đuốc đi tới đi lui mấy lượt, thậm chí còn vào trong rừng đảo một vòng, thật sự không nhìn ra cái gì. Mà người nói chuyện trước đó đã có chút mất kiên nhẫn, giục mấy lần, thấy hắn vẫn còn loanh quanh ở đó, dứt khoát không thèm để ý đến hắn nữa, dù sao hai người áp tải một xe, hắn muốn kéo dài thời gian thì người chịu thiệt cũng là một huynh đệ khác.
Đoàn người tiếp tục tiến về phía trước.
Hắn mãi không quay lại, tên quan sai cùng đội với hắn cũng bực mình, giọng điệu có chút gắt: "Quay về bảo vợ ngươi chuẩn bị thêm lòng lợn cho mà ăn, ta thấy mắt mũi ngươi không được tinh tường cho lắm, cái nghề này của chúng ta, ngày đêm đều không rời được đôi mắt này." Đổi cách mắng hắn là đồ mù dở, trong rừng có người hay không hắn đứng xa thế này còn nhìn thấy, vậy mà hắn không tin tà, cứ ngó bên này nhìn bên kia chỉ tổ tốn công tốn buổi.
Kì Đại Lang giơ đuốc soi soi bụi rậm bị chém ngang, liếc nhìn lá rụng trên mặt đất, định đưa chân ra gạt thử thì bị đồng liêu mỉa mai một trận, nghĩ đến còn phải vội vàng quay về luân ca với nhóm khác, bất đắc dĩ đành phải quay lại.
Tiếng bánh xe nghiến rền dần đi xa, gió núi thổi qua, cuốn trôi lá rụng trên mặt đất, để lộ vết ngồi lõm xuống bên dưới.
Nửa đêm về sáng.
Triệu lão hán trốn trong Thần Tiên Địa hai canh giờ bế con gái xuất hiện tại chỗ cũ, chân vừa chạm đất, lão đã nhanh chóng quay đầu nhìn quanh, không có người, an toàn rồi, cơ thể căng cứng của lão lúc này mới dần thả lỏng.
Vừa định thở phào một hơi, cúi đầu thấy dưới chân có một lớp lá rụng dày đặc, hơi thở định hắt ra lập tức bị hít ngược trở lại. Nhưng không đợi lão nghĩ nhiều, tiếng bánh xe quen thuộc lại vang lên.
Triệu lão hán nhanh chóng nhìn trời, ước chừng một lát, nghĩ đến lời đám người kia nói lúc trước, đoán đây chắc là đội áp tải của "lão Cửu" mà bọn họ nhắc tới.
Chuyện trấn Đồng Giang có kho lương chỉ là suy đoán của lão, bao nhiêu năm nay chưa từng nghe ai nhắc đến, rõ ràng lão bách tính không hề hay biết. Chuyện này hệ trọng, ước chừng chỉ có quan lại mới biết, đợt vận lương đầu tiên Triệu lão hán đã đặc biệt quan sát, người áp tải không phải phu phen, toàn là quan sai mặc quan phục nha môn, là quan gia chính hiệu.
Ngoại trừ bốn chiếc xe lừa đi đầu, phía sau toàn là xe kéo do hai người một nhóm áp tải, Triệu lão hán không biết là do không đủ xe lừa hay sao, dù sao những người phía sau cũng làm việc nặng nhọc.
Chuyến này cũng vậy, bốn chiếc xe lừa đi đầu kéo lương, phía sau toàn bộ đi bằng hai chân, một người đẩy xe một người cầm đuốc giúp đỡ bên cạnh, ước chừng cũng là luân phiên nghỉ ngơi. Có điều xe kéo và bánh xe không giống loại bách tính hay dùng, lương thực chất cao ngất ngưởng, nhưng người đẩy xe trông có vẻ không tốn quá nhiều sức lực, giống như một lực sĩ có thể vai vác tám trăm cân vật nặng vậy.
Một người như vậy có thể là ngẫu nhiên, tất cả đều như vậy thì chính là vấn đề ở bánh xe rồi.
Triệu lão hán bế con gái nấp trong một bụi rậm khác, nhìn đoàn vận lương trên đường lớn, đôi mắt già nua lộ ra vẻ ngưỡng mộ, tuy rằng đàn ông nhà lão sức lực ai nấy đều lớn, xó núi cũng chẳng dùng được xe kéo, nhưng không ngăn được lão hâm mộ người ta có đồ tốt.
Đến cả xe kéo cũng không giống dân thường dùng, làm quan thật tốt mà, chao ôi.
Lần này không có Kì Đại Lang, không còn ai phát hiện ra trong rừng có hai cha con đang rục rịch chờ thời, đoàn vận lương không dừng lại một khắc nào.
Đợi người đi xa, Triệu lão hán mới bế con gái lặng lẽ đi theo, mượn bóng đêm che chắn, lão lẳng lặng bám theo phía sau, giống như đám người Lý Lai Ngân bám theo đoàn người của bà con, không ai để ý.
Đoàn xe đi về hướng trấn Thanh Hà, đi được khoảng một nén nhang, xe lừa đi đầu đột nhiên rẽ vào một con đường nhỏ.
Hướng đó Triệu lão hán chưa từng đi qua, đứng ở ngã ba đường, lão có chút do dự, tiếp tục đi theo đường lớn là trấn Thanh Hà, xem ra vị trí kho lương nằm ở giữa trấn Đồng Giang và trấn Thanh Hà?
"Cha?" Đột ngột dừng lại, Triệu Tiểu Bảo đang vô thức liếm miếng mạch nha lập tức tỉnh táo lại, theo bản năng định đưa cha vào nhà gỗ.
"Không sao, Tiểu Bảo ngủ tiếp đi." Triệu lão hán hạ thấp giọng, bước chân ngập ngừng một lát rồi vẫn đi theo, "Nếu cha nói 'vào nhà gỗ', Tiểu Bảo phải lập tức đưa cha vào ngay, giống như lúc nãy vậy, chúng ta phải trốn đi."
"Dạ được." Triệu Tiểu Bảo buồn ngủ đến mức ngáp liên tục.
Có con gái bên cạnh, trong lòng Triệu lão hán tuy có vài phần căng thẳng nhưng vẫn cố giữ vững bình tĩnh. Lúc trước đúng là bị dọa một trận, không ngờ trong đám quan gia cư nhiên lại có người tài, dựa vào trực giác là có thể phát hiện ra trong rừng có người trốn! Trời đất chứng giám, viên đá đó là do bánh xe bắn qua, hai cha con lão ai nấy đều im thin thít, không dám gây ra bất kỳ động tĩnh nào.
May mà có thần tiên Tiểu Bảo, bọn họ trốn nhanh, nếu không đã bị bắt quả tang rồi.
Không thể xem thường bất cứ ai mà, Triệu lão hán thầm cảm thán, thế giới bên ngoài rộng lớn vô cùng, người có bản lĩnh cũng nhiều vô kể, hành sự nhất định phải cẩn thận rồi lại cẩn thận, thận trọng rồi lại thận trọng.
Vạn lần không được đại ý, nếu không một bước dẫm sai là thật sự rơi xuống hố rồi.
Đi thêm nửa canh giờ, đoàn xe dừng lại trước một bức tường viện.
Cách quá xa, Triệu lão hán nhìn không rõ, chỉ lờ mờ thấy một bức tường ngoài trông giống nhà quyền quý nhưng lại có chút khác biệt. Chỗ đó lửa đuốc sáng trưng, xe lừa xe kéo chen chúc đỗ sát vào nhau, cổng viện dày nặng mở toang, quan gia áp tải lương thực cùng hai quan gia canh cổng đang dỡ hàng, mọi người bận rộn có trật tự, từng bao lương thực được chuyển vào trong cổng lớn, còn bên trong là cảnh tượng gì, có bao nhiêu người, Triệu lão hán thật sự không nhìn rõ.
Bức tường viện lớn như vậy, diện tích chiếm đất phải bằng hai nhà họ Vu, không biết bên trong chứa bao nhiêu lương thực.
Triệu lão hán nấp sau một gò đất thấp, bốc dỡ lương thực không có gì hay để xem, lão bắt đầu quan sát địa hình xung quanh.
Suốt dọc đường đi không thấy thôn xóm, chỉ có một con đường nhỏ dẫn đến đây, chiều rộng vừa đủ cho một chiếc xe lừa đi qua. Xung quanh không có ruộng vườn, càng không có nhà cửa, chỉ có dốc thoải và đồng hoang rừng rậm, dọc đường đi địa thế không tính là bằng phẳng, nhưng trước mắt lại là một mảnh đất bằng, dưới ánh lửa bập bùng, lờ mờ còn có thể thấy hình dáng ngọn núi phía sau kho lương.
Tựa núi mà xây.
Hướng này, Triệu lão hán không nhịn được bắt đầu vạch ra lộ trình chạy trốn trong đầu, nơi này nằm giữa trấn Đồng Giang và trấn Thanh Bình, trấn Đồng Giang hướng nam, trấn Thanh Hà hướng đông, mà vị trí kho lương tựa lưng vào lại là hướng tây bắc, một ngọn núi thông vạn ngọn núi mà, phủ Khánh Châu vốn dĩ nhiều núi non rừng rậm, đặc biệt là hướng tây bắc, nếu nói ngọn núi sau thôn bọn họ còn có thể thông sang trấn lân cận, thậm chí phủ lân cận, thì dãy núi hướng tây bắc chính là dãy rừng cổ thụ chính hiệu, không biết dẫn đi đâu, vào đó chỉ có con đường chết.
Mà thôn Vãn Hà và nơi này hoàn toàn là hai hướng khác nhau, đến cả dãy núi cũng không cùng một dãy.
Ổn thỏa rồi.
Triệu lão hán ngầm nắm chặt tay, đúng là hai nơi chẳng liên quan gì nhau, có cho người ta nghĩ nát óc cũng không ngờ tới đầu bọn họ. Đôi mắt già nua của lão sáng rực, ngón tay đầy vết chai sần bấu vào cục đất dưới thân, nhìn chằm chằm về hướng kho lương không chớp mắt.
Lão cũng không lo bị người ta đụng mặt, huyện lệnh xây kho lương ở nơi này chắc chắn có phòng bị, cũng giống như thôn bọn họ đào hầm ngầm vậy, vừa phải phòng lưu dân, vừa phải phòng người trong thôn. Kho lương lại càng như thế, nếu ai ai cũng biết địa chỉ kho lương, bảo đảm ba ngày hai bữa lại có kẻ trộm mò tới, dù người canh giữ không sợ tiểu nhân thì cũng phiền chết đi được.
Cho nên trong vòng mấy chục dặm xung quanh, chắc chắn không có thôn xóm.
Thậm chí còn có thể lưu truyền ra mấy lời đồn đại thần thần quỷ quỷ, người già trong thôn chính là dỗ dành đám trẻ con như vậy, không cho chúng vào núi thì bảo trong núi có hổ có sói ăn thịt người, không cho chúng ra sông bơi lội thì bảo dưới nước có cá lớn biết kéo người, bị kéo xuống là chết đuối... Triệu lão hán định bụng quay về nghe ngóng xem vùng này có lời đồn yêu quái ăn thịt người hay quỷ nhát người gì linh dị không.
Triệu Tiểu Bảo ngủ mơ màng, miếng mạch nha nắm chặt trong tay đã chảy ra, bàn tay nhỏ dính dính, lúc Triệu lão hán gọi con bé dậy, con bé còn hít hà nước miếng, ngọt lịm nha.
"Cha, Tiểu Bảo không có ngủ đâu."
Triệu lão hán nhẹ nhàng bịt miệng con bé, bế con bé hạ thấp người xuống, hai cha con gần như dán chặt vào sau gò đất. Nửa bên mặt được ánh lửa đằng xa soi sáng, tiếng bánh xe quen thuộc lại vang lên, đợt quan sai áp tải thứ hai sau khi dỡ hàng xong bắt đầu quay về trấn.
Cư nhiên không phải đi đường cũ về, mà là đi một con đường khác.
Tim Triệu lão hán đập thình thịch, đến cả hơi thở cũng nhẹ đi, đôi mắt nhìn chằm chằm vào xe lừa và quan sai đang rời đi, xác định số người khớp nhau, không có một quan sai nào ở lại, lúc đến bao nhiêu lúc đi cũng bấy nhiêu.
Triệu Tiểu Bảo lúc này cũng tỉnh táo hẳn, đôi mắt to tròn xoe, nhìn chằm chằm vào xe lừa đang rời đi, trong mắt không khỏi hiện lên vẻ ngưỡng mộ, lừa nha, Tiểu Bảo cũng muốn có.
Hai cha con một người ngưỡng mộ xe kéo của quan phủ không biết làm thế nào mà dùng không tốn sức, thật muốn có. Một người ngưỡng mộ con lừa thồ xe kéo, thật oai phong thật oai phong, thôn bọn họ đừng nói lừa, đến bò cũng chẳng có một con, gia súc bốn chân chỉ có chó, chó lại khác gà vịt, gà vịt là súc vật, nuôi lớn để ăn thịt, chó không giống vậy, nó là giữ cửa, nuôi lâu tình cảm sâu đậm chẳng khác gì người nhà.
Giống như nhà Triệu Hữu Tài ăn thịt chó suy cho cùng cũng là số ít, chó linh tính, trước khi chết sẽ tự chạy vào núi, lúc tìm thấy có khi cơ thể đã cứng đờ rồi.
Đừng nói ăn, nhịn được không khóc là tốt lắm rồi.
Nhìn đoàn xe biến mất trong tầm mắt, đến cả ánh trăng cũng không biết từ lúc nào đã âm thầm biến mất, xung quanh tối đen như mực, tiếng gió thổi có thể nghe rõ mồn một, Triệu lão hán mới từ từ bỏ bàn tay đang bịt miệng con gái ra.
"Cha, Tiểu Bảo muốn nuôi bò và lừa." Triệu Tiểu Bảo khẽ nói.
Nấp thêm một lát, Triệu lão hán mới bế con gái đứng dậy, liếc nhìn cổng chính kho lương, rẽ sang một con đường khác, đi về hướng khác: "Tiểu Bảo còn dám nghĩ hơn cả cha, cha hồi trẻ cùng lắm chỉ mơ giấc mơ nuôi bò, con nghĩ bò chưa đủ, đến lừa cũng nhớ thương luôn rồi."
Lão cười hì hì, nhìn dưới chân vừa đi vừa tránh, sợ dẫm phải hố: "Bò quý lắm, một con phải mười mấy lượng bạc, có khi còn chẳng tranh mua được. Thôn chúng ta hẻo lánh quá, bò tốt ngoài chợ bò đều bị người biết tin sớm chọn mất rồi, đường núi về thôn lại dốc đứng, sơ sẩy một chút là lăn xuống sườn núi, người ngã còn bò dậy được, bò ngã thì biết làm sao? Nó không nghe lời cũng chẳng biết leo dốc đâu!"
"Lừa thì rẻ hơn bò một chút, vận khí tốt tám chín lượng là mua được, nhưng nhà chúng ta cũng chẳng dùng đến lừa mà, ba anh trai con có thể dùng như lừa được, đợi Tiểu Ngũ bọn nó lớn lên, lại là năm con lừa nữa, kéo hàng chẳng đến lượt lừa đâu, bọn nó làm được hết."
"Vậy Tiểu Bảo muốn bò." Triệu Tiểu Bảo hừ hừ, "Bò có thể cày ruộng, Tiểu Bảo đưa nó vào Thần Tiên Địa để khai hoang cày ruộng."
Bước chân Triệu lão hán đột nhiên khựng lại, ây? Sao lão không nghĩ ra nhỉ? Đợi chuyện tuyển binh qua đi, mùa đông cũng gần kề, mùa đông giá rét ở nhà không có việc gì làm chắc chắn phải vào Thần Tiên Địa khai hoang trồng trọt, bạc để đó cũng là để đó, chi bằng mua một con bò, sau này người và bò luân phiên làm việc, khai hoang không biết nhanh cỡ nào! Bò cũng là một tài sản quan trọng trong nhà, ngang ngửa với việc tậu ruộng xây nhà, nói ra oai lắm, đợi Tiểu Ngũ lớn lên hỏi vợ, nhà gái nghe tin nhà lão có bò, ây da, chắc chắn phải đồng ý thôi!
Nhưng mua bò phải đăng ký thông tin, hiện giờ chắc chắn là không mua được, ít nhất cũng phải đợi tuyển binh qua đi, thậm chí là chuyện lưu dân này hoàn toàn qua đi, bọn họ không cần phải trốn chui trốn nhủi nữa mới có thể mua.
"Được, cha ghi nhớ trước, về nhà sẽ bàn với nương con, nhà mình mua một con bò." Lão xốc xốc đứa con gái béo mầm trong lòng, chẳng có lão nông thôn nào mà không quý bò cày, quay về cứ bảo là con gái muốn mua, bà vợ nhất định sẽ đồng ý.
"Tiểu Bảo còn muốn lừa nữa." Triệu Tiểu Bảo lập tức nói.
"Lừa à, được, quay về cũng bàn với nương con, bà ấy đồng ý thì mua." Lừa hiền lành, còn có thể thồ đồ leo núi rất giỏi, lắp thêm tấm ván xe là thành xe lừa, sau này ra ngoài phụ nữ trẻ con trong nhà không cần phải đi bộ nữa, rất đắc dụng.
Nửa đêm nửa hôm, hai cha con thì thầm bàn bạc suốt dọc đường, Triệu lão hán đã hứa với con gái một con bò một con lừa, còn ngoắc tay làm tin.
Đường núi là đi quen rồi, Triệu lão hán chẳng thấy mệt chút nào, trực tiếp leo lên ngọn núi phía sau. Đợi tìm được một chỗ cao, có thể nhìn thấy hình dáng đại khái của kho lương dưới núi, lại có thể ẩn nấp an toàn, thì chân trời đã âm thầm hửng sáng.
Một đêm đã qua, bình minh lặng lẽ kéo đến.
Tìm một chỗ bằng phẳng, Triệu lão hán đặt con gái xuống, mượn rừng núi che chắn, lão nhìn xuống dưới núi, quyết định dùng một ngày thời gian để quan sát tình hình canh gác của kho lương, nếu người canh kho không nhiều, nửa đêm mai sẽ là lúc lão dẫn con gái lấy lại lương thực của nhà mình.
"Tuyệt đối không để hời cho đám quan lại thối tha đó!" Lão nghiến răng trắc trắc.
Triệu Tiểu Bảo vung nắm đấm nhỏ hưởng ứng: "Tuyệt đối không để hời cho quan quan thối!"
Con bé khoanh chân ngồi dưới đất, không cần cha dặn dò, tay nhỏ vẫy một cái, trên đất lập tức hiện ra một chậu cháo nóng, một giỏ bánh thịt, hai bộ bát đũa, một cái chậu gỗ đầy nước.
Xắn tay áo, thò tay vào chậu gỗ, bắt đầu kỳ cọ đôi bàn tay nhỏ dính dính, cũng không quên gọi cha: "Cha, rửa tay tay ăn cơm thôi. Nương nói trước khi ăn cơm nhất định phải rửa tay, tay bẩn không được chạm vào đũa."
"Nương con nói đúng, Tiểu Bảo làm tốt lắm, đúng là con gái ngoan của cha nương, nếu có thể ngoan ngoãn đánh răng thì càng ngoan hơn nữa." Triệu lão hán lập tức khen ngợi, cũng khoanh chân ngồi xuống, vốc một vốc nước ra kỳ cọ đôi tay.
Triệu Tiểu Bảo hừ hừ hừ không lên tiếng.
Ánh bình minh mờ ảo, nương theo tia sáng đầu tiên, hai cha con ăn một bữa sáng nóng hổi.
Ăn xong cũng không rảnh rỗi, bởi vì Triệu lão hán phát hiện ra một cây lê dại ở cách đó không xa!
Trời ạ, cái này làm hai cha con mừng húm, mấy ngọn núi sau thôn bọn họ lật tung lên cũng chẳng tìm thấy cây lê dại nào, cây duy nhất còn ở trong thôn, chắc chắn không đào được, đám trẻ con đều nhìn chằm chằm vào đó.
Ở đây thì khác rồi, mặc kệ là mọc hoang hay người trồng, gặp được là của bọn họ.
Đào, nhổ tận gốc dời vào Thần Tiên Địa, năm sau là có lê ăn không hết rồi!
Đề xuất Hiện Đại: Nguy Tình Hợp Đồng: Kiều Thê Bí Mật Của Tổng Tài