Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 17: Chất Liền Chất Rời

Xảy ra một hồi ngoài ý muốn như vậy, bữa tiệc tiếp phong tại Đô úy phủ buổi tối cũng bị xáo trộn, Thái tử chẳng còn tâm trí nào dành cho yến hội. Nhưng đây là đoàn chính sứ đại diện cho Tây Địch Vương, không thể tùy ý hủy bỏ, thế nên dù người vẫn ngồi đó dự thính nhưng tâm thần lại bất định. Ngồi chưa được bao lâu, ngài liền lấy cớ thay y phục để tạm thời rời tiệc.

Trong lòng ngài vẫn luôn nhớ nhung vị nữ tử kia, không muốn sai bảo cung nhân đi hỏi, bèn tự mình tìm đến nơi nàng ở. Vừa vặn lang trung vừa khám bệnh xong, A Cúc đang tiễn người ra ngoài. Lý Thừa Dục liền ngăn lại hỏi thăm tình hình, biết được không có gì đáng ngại, tiểu thục nữ chỉ là bị kinh sợ, lang trung đã kê đơn thuốc an thần định tâm, bấy giờ ngài mới yên lòng đôi chút. Ngài dặn dò A Cúc phải chăm sóc tiểu thục nữ thật tốt, không được chủ quan, có việc gì cứ tới tìm mình. Dặn dò xong xuôi, ngài mới quay trở lại bữa tiệc.

Khi đã yên vị, trong đầu ngài lại hiện lên cảnh tượng tiểu thục nữ chậm rãi ngoảnh đầu nhìn mình dưới bóng cây hoa lúc hoàng hôn, lòng thầm cảm thấy kinh diễm. Nghe nàng dùng tiếng đàn để diễn giải khúc Phượng Hoàng Đài, tuy có sai sót, nhưng chỉ cần mình chỉ điểm đôi chút, ngày sau nhất định sẽ là một tri âm hiếm có. Lại nhớ khi nàng rơi xuống nước được mình cứu lên, chắc hẳn là sợ hãi lắm nên cứ thu mình trong lòng ngài, y như loài chim nhỏ nép vào người, thực sự đáng thương mà cũng thật đáng yêu.

Một hồi suy nghĩ mông lung khiến ngài liên tục thất thần. Sứ giả Tây Địch vì muốn làm quen nên nhờ dịch quan hỏi thăm về phong thổ kinh đô mà ngài cũng không nghe thấy, mãi đến khi Yết giả Tôn Cát ngồi bên cạnh âm thầm kéo vạt áo, ngài mới sực tỉnh để ứng đáp. Lý Huyền Độ liếc nhìn đứa cháu trai một cái, biết rõ hắn vừa đi thăm nữ nhi nhà họ Bồ về. Lúc này, sứ giả chuyển sang hỏi hắn khi nào thì khởi hành.

Lý Huyền Độ lệnh cho dịch quan truyền đạt rằng giờ Tỵ sẽ lên đường, đến lúc đó mọi nhu yếu phẩm tiếp tế trên đường sẽ được chuẩn bị chu đáo, rồi hỏi sứ giả xem còn yêu cầu gì khác không. Vị sứ giả này trên đường đi đã bị tiểu vương tử giày vò không ít, nay vất vả lắm mới gặp được người có thể trị được tiểu vương tử, nên Lý Huyền Độ nói gì hắn cũng nghe theo, lập tức gật đầu lia lịa, bảo rằng không còn yêu cầu nào khác.

Lý Huyền Độ liền hỏi Thái tử ngày mai có cùng đồng hành không. Lý Thừa Dục nhất thời không nghĩ ra được cái cớ nào để ở lại, mà Yết giả Tôn Cát lại đang nhìn chằm chằm bên cạnh, ngài đành miễn cưỡng gật đầu, bảo rằng sẽ cùng khởi hành. Lý Huyền Độ khẽ cười: “Vậy thì quyết định như thế đi.”

Sáng mai phải lên đường, ai nấy đều có tùy tùng và hành lý cần thu xếp, mọi người cũng đã cạn hứng nên tiệc rượu cũng theo đó mà kết thúc. Dương Hồng sắp xếp người đưa đoàn sứ giả về dịch trạm nghỉ ngơi, lại đưa Thái tử về Tây Đình. Đi được vài bước, Thái tử cho lui tả hữu, bảo Dương Hồng tiến lên đi cùng mình, vừa đi vừa cười nói bâng quơ: “Cô những ngày này ở nơi này, đã quấy rầy Dương Đô úy nhiều rồi.”

Dương Hồng vội vàng nói: “Sao tiểu thần dám nhận lời ấy của Thái tử điện hạ? Dương Hồng có được ngày hôm nay đều nhờ điện hạ thưởng thức và đề bạt, dù có thịt nát xương tan cũng không đủ đền đáp ơn triều đình!”

Lý Thừa Dục khích lệ hắn vài câu rồi chuyển chủ đề, thấp giọng hỏi: “Cô nhớ mấy ngày trước ngươi từng nhắc qua, trong phủ có một vị nữ nhi của cố nhân. Nàng là người phương nào? Vì sao lại được ngươi thu lưu trong nhà?” Ngài dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Hôm nay nếu không phải nàng ra tay cứu tiểu vương tử, người rơi xuống nước e là tiểu vương tử rồi. Cô rất cảm kích, muốn ban thưởng cho nàng.”

Dương Hồng ngập ngừng. Chuyện Bồ Châu cứu tiểu vương tử rồi rơi xuống ao lúc chạng vạng hắn đã nghe Chương thị kể lại, vừa rồi trong lòng còn đang lo lắng, định tiễn khách xong sẽ đi hỏi thăm tình hình, không ngờ Thái tử lại đột ngột hỏi về lai lịch của nàng. Sáu năm trước, nhờ ơn đại xá thiên hạ của Kim thượng, nữ nhi nhà họ Bồ đã không còn là thân phận tội nhân, nhưng tội danh của tổ phụ nàng năm xưa quá nhạy cảm. Hắn không biết thái độ của Thái tử đối với Bồ gia thế nào, nếu lỡ lời nói ra, vạn nhất mang lại bất lợi cho tiểu nữ quân thì chính là tội của hắn.

Dương Hồng không muốn nói thật, bèn ậm ừ thoái thác rằng đó là con gái một vị cố nhân từng có ơn với mình, vì gia đình gặp biến cố, nàng không nơi nương tựa nên hắn mới thu nhận. Lý Thừa Dục là người thông minh, sao không hiểu Dương Hồng đang lấy lệ với mình, ngài có chút không vui, dừng bước nhíu mày nói: “Cô chẳng qua là xuất phát từ lòng quan tâm mới hỏi đến. Nàng rốt cuộc là ai, sao ngươi cứ phải che che lấp lấp?” Nói đoạn, ngài sải bước đi thẳng về phía trước.

Dương Hồng biết Thái tử đã phật ý. Thân phận của Bồ Châu cũng chẳng phải bí mật gì, nàng đã ở nhà hắn nhiều năm như vậy, nếu Thái tử thực sự để tâm, chỉ cần phái người đến trấn Phúc Lộc hỏi thăm là biết ngay, mình có giấu cũng vô dụng. Hắn chần chừ một lát rồi vội vàng đuổi theo, đánh bạo dò hỏi: “Điện hạ, tiểu thần mạn phép hỏi một câu, vụ đại án năm Tuyên Ninh thứ ba mươi chín khiến Bồ công đắc tội, điện hạ nhìn nhận thế nào?”

Lý Thừa Dục hơi khựng lại, liếc nhìn hắn rồi nói: “Bậc đại thần của quốc gia, tông sư văn học của thiên hạ, vậy mà về già lại hồ đồ, theo Lương Thái tử mưu chuyện đại nghịch, khiến thân bại danh liệt, thật đáng tiếc.”

Dương Hồng nghe giọng điệu của ngài không có ý căm thù đến xương tủy, do dự một hồi rồi cuối cùng cũng nói: “Nàng họ Bồ, chính là cháu gái của Bồ công. Năm đó khi bị khép tội lưu đày, nàng vẫn còn nhỏ. Vì cha nàng có ơn với tiểu thần, nên tiểu thần đã mạo muội thu lưu nàng.”

Lý Thừa Dục kinh hãi, dừng hẳn bước chân: “Ngươi nói gì? Nàng là cháu gái của Bồ Du Chi?”

Dương Hồng cúi đầu: “Chính là nàng. Những lời tiểu thần vừa nói đều là thật. Khi tiểu thục nữ bị sung quân, nàng mới vừa tám tuổi, thân thế đáng thương, tính tình lại hiền dịu, ai quen biết cũng đều khen ngợi. Hôm nay nàng cứu tiểu vương tử, cũng là để báo đáp ơn đại xá của triều đình năm xưa.”

Dương Hồng rốt cuộc vẫn lo lắng Thái tử sẽ vì tội của tổ phụ mà giận lây sang nàng, nên ngầm dùng lời lẽ nhắc nhở rằng tiểu thục nữ nhà họ Bồ không chỉ nhân phẩm không tì vết mà còn là thân phận vô tội. Nói xong, hắn lén quan sát Thái tử. Vị Thái tử trẻ tuổi đứng lặng tại chỗ, không nhúc nhích, cũng chẳng rõ đang suy tính điều gì. Dương Hồng đợi một lát, đang định dò hỏi thêm thì thấy ngài đột nhiên như sực tỉnh, nói: “Ta biết rồi, ngươi lui xuống đi, không cần tiễn nữa.”

Dương Hồng vâng lệnh, cảm thấy Thái tử dường như không có ý định gây khó dễ cho Bồ Châu, bèn thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đến cuối giờ Tuất, tiểu vương tử vẫn còn ở chỗ Bồ Châu, hớn hở thưởng thức đủ loại điểm tâm tinh tế mà ở Ngân Nguyệt thành hay trên đường đi mấy ngày qua không có. A Cúc làm bánh hạt đào, bánh táo đỏ, còn có một đĩa bánh hoa hạnh, cậu bé ăn đến quên cả trời đất. Đám tùy tùng đi theo đã thúc giục nhiều lần bên ngoài nhưng cậu vẫn tảng lờ như không nghe thấy.

Bồ Châu trong lòng có chút bất an. Một là lo cậu ăn quá nhiều buổi tối sẽ bị đầy bụng, hai là không muốn vô cớ đắc tội với Lý Huyền Độ thâm trầm kia. Thấy cậu rốt cuộc cũng ăn xong miếng bánh hoa cuối cùng, ợ một cái rồi định đưa tay lấy tiếp, nàng vội vàng ngăn lại, dùng khăn tay lau vụn bánh dính bên khóe miệng cho cậu rồi dỗ dành cậu về nghỉ.

Tiểu vương tử mắt vẫn dán chặt vào đĩa bánh, ra sức lắc đầu: “Ta không về đâu! Ta không muốn ngủ với Tứ huynh! Ngày nào huynh ấy cũng bắt ta rửa chân! Phiền chết đi được! Buổi tối ta ngủ ở chỗ tỉ có được không?”

Trước khi đạt được một vị thế nhất định, Bồ Châu không muốn và cũng không thể đắc tội với bất kỳ ai, trong đó đương nhiên bao gồm cả vị hoàng thúc thâm hiểm Lý Huyền Độ. Nàng dỗ dành: “Tứ huynh của đệ là người tốt, là người cực kỳ tốt. Đệ nói huynh ấy như vậy, huynh ấy biết sẽ đau lòng lắm đấy.” Nói lời dối lòng như vậy, chính Bồ Châu cũng cảm thấy nổi da gà.

Tiểu vương tử cười khì khì: “Huynh ấy mới không đau lòng đâu, huynh ấy đối với ta chẳng tốt chút nào! Không như tỉ, hôm nay tỉ vừa mới gặp đã cứu ta rồi. Vì sao tỉ lại đối tốt với ta như thế?”

Bồ Châu nghiêm mặt nói: “Ta vừa nhìn thấy đệ đã cảm thấy hợp ý, cứ như chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó vậy. Đệ gặp nguy hiểm, ta đương nhiên phải cứu đệ rồi.”

Tiểu vương tử ngạc nhiên mở to mắt: “Thật sao?”

“Thật mà, chúng ta có duyên phận!” Bồ Châu gật đầu lia lịa, “Ngày mai đệ còn phải lên đường, vả lại cũng đã muộn thế này rồi, ta sợ đệ ăn thêm nữa sẽ đau bụng, hay là về ngủ đi, có được không?”

Tiểu vương tử vẫn chưa chịu xuôi lòng. Đúng lúc này A Cúc bước vào, cười chỉ ra bên ngoài. Ngay sau đó, giọng của Diệp Tiêu truyền vào: “Vương tử điện hạ, Tần vương điện hạ lệnh cho thuộc hạ tới đón ngài về nghỉ ngơi!”

Tiểu vương tử có chút sợ người có vết sẹo trên mặt này, biết mình không thể kháng cự, bèn xoa xoa cái bụng tròn vo, lại ợ thêm cái nữa, rồi chậm rãi đứng dậy.

Sau khi A Cúc làm dầu xức tóc, hoa hạnh hái về vẫn còn dư, bỏ đi thì phí nên Bồ Châu đã đem cánh hoa sấy khô, tự tay làm món bánh hoa này, hương vị thanh ngọt thơm ngon. Thấy tiểu vương tử thích ăn, nàng bèn lấy một chiếc khăn sạch gói tất cả chỗ bánh còn lại đưa cho cậu, cười nói: “Đây là tự tay ta làm, đệ mang theo, ngày mai ăn trên đường.”

“Vương tử điện hạ!” Tiếng thúc giục của Diệp Tiêu lại vang lên. Tiểu vương tử nhận lấy gói bánh, đành lủi thủi đi về.

Lý Huyền Độ đang ngồi dưới đèn, tay cầm một cuốn kinh thư, đầu cũng không ngẩng lên mà nói: “Rửa chân!”

Tiểu vương tử ngoan ngoãn “ồ” một tiếng, đi đến bên giường, quay đầu lén liếc nhìn một cái. Thấy huynh ấy đang quay lưng về phía mình, cậu vội vàng đem gói bánh giấu trong áo nhét xuống dưới gối, dự định nửa đêm sẽ ăn vụng. Giấu kỹ xong xuôi, cậu mới theo thị nữ ra ngoài rửa mặt. Rửa xong quay lại leo lên giường, vì không yên tâm nên đưa tay sờ thử, lập tức kêu thảm thiết: “Bánh hoa của ta!”

Gói bánh đã bay lên bàn từ lúc nào. Tiểu vương tử gào lên: “Không cho phép huynh thừa dịp ta ngủ mà ăn vụng! Đó là bánh hoa do chính tay tỉ ấy làm cho ta!”

Lý Huyền Độ đương nhiên biết Hoài Vệ đêm nay đã đi đâu, người trong miệng cậu là ai. Hắn hừ lạnh một tiếng: “Để ngày mai lên đường mà ăn!”

Tiểu vương tử bĩu môi, nằm xuống. Lý Huyền Độ nương theo ánh đèn đọc thêm một lát kinh thư nhà Đạo. Nghe thấy tiếng Hoài Vệ trằn trọc trên giường, sợ ánh đèn làm ảnh hưởng đến cậu, hắn bèn thổi tắt nến rồi cũng lên giường nằm. Hắn nhắm mắt, lặng lẽ điều hòa hơi thở, loại bỏ tạp niệm. Đây là phương pháp hô hấp hắn học được từ trong Tĩnh Tâm Kinh trước kia, có thể giúp an thần dễ ngủ.

Một thiếu niên bị lưu đày tại Vạn Thọ Quán để thủ lăng, hơn một ngàn ngày đêm tịch mịch như cõi chết, bầu bạn với hắn chỉ có một ngọn đèn thanh khiết, một phòng đầy kinh sách, một bóng hình đơn độc, và cuốn Tĩnh Tâm Kinh tình cờ rút ra được từ đống bản thảo cũ kỹ kia.

“Tứ huynh, huynh cũng đã lớn tuổi thế này rồi, vì sao vẫn chưa nạp Vương phi?”

Lý Huyền Độ đang chậm rãi chìm vào vũng bùn ký ức mông lung mà trong tiềm thức hắn vốn không muốn nhớ lại. Trong cơn mơ màng, chính vào lúc không thể tự kiềm chế được nỗi thống khổ, bên tai bỗng truyền đến một lời nói thầm thì sâu kín.

Hắn giật mình tỉnh giấc, nhịp tim đập loạn. Nhận ra mình đang ở trong một gian phòng tại Tây Đình của Đô úy phủ quận Hà Tây, cơ thể đang căng cứng mới dần thả lỏng, hắn chậm rãi thở hắt ra một hơi, không đáp lời.

“Đệ biết chuyện trước kia của huynh. Đệ đoán ở kinh đô chắc chẳng có cô nương nào chịu làm Vương phi của huynh đâu, ngộ nhỡ phải theo huynh đi thủ lăng thì chẳng phải khổ sở lắm sao?” Đứa trẻ tinh quái kia cười hì hì trong bóng đêm, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc. “Đúng rồi, Tứ huynh, không lẽ đến giờ huynh vẫn còn là ‘trai tơ’ đấy chứ?!”

Hoài Vệ lúc này ôm bụng cười ngặt nghẽo, dường như đây là chuyện buồn cười nhất trần đời. Cậu vừa cười vừa nhanh chóng lăn vào phía trong giường, sợ huynh ấy sẽ ra tay trừng phạt mình. Lý Huyền Độ vẫn không nhúc nhích, mặt không cảm xúc đáp: “Ngủ cho ngon đi, ngày mai còn phải dậy sớm.”

Nhưng Hoài Vệ chẳng thấy buồn ngủ chút nào. Ngay khoảnh khắc trước đó, cậu đã hạ quyết tâm thực hiện một chuyện đại sự, lời vừa rồi chẳng qua chỉ là cái cớ để mở đầu, giờ cậu mới dõng dạc tuyên bố: “Đệ muốn nạp tỉ ấy làm Vương phi của đệ! Chính là vị thục nữ đánh đàn hôm nay đấy! Ban đầu đệ chỉ định chơi với tỉ ấy cho vui thôi, nhưng giờ đệ quyết định rồi!”

Lý Huyền Độ không kìm được mà ho sặc sụa: “Đệ nói nhăng nói cuội cái gì thế?”

“Đệ nói thật mà! Huynh đệ của phụ vương đệ có người mười tuổi đã cưới vợ rồi! Đệ cũng sắp mười tuổi rồi còn gì! Mặc dù dáng người tỉ ấy không tốt lắm, hơi gầy, ôm chắc chắn không thích bằng ôm cừu nhỏ, nhưng đệ không quan tâm. Đợi tỉ ấy làm Vương phi của đệ, ngày nào đệ cũng cho tỉ ấy ăn ngon, đệ sẽ nuôi cho tỉ ấy béo lên, để tỉ ấy cùng chơi với đệ, chúng ta sẽ cùng ôm cừu nhỏ đi ngủ!”

“Hôm nay tỉ ấy vì cứu đệ mà suýt nữa chết đuối, đệ phải báo đáp tỉ ấy!”

Lý Huyền Độ cố xua tan cảnh tượng nữ nhi nhà họ Bồ rơi xuống nước lúc chạng vạng với thân hình ướt đẫm khỏi đầu mình, hừ lạnh: “Nếu ta nhớ không lầm, ta cũng từng xả thân cứu đệ, sao không thấy đệ cảm kích ta như vậy?”

“Huynh với đệ là huynh đệ, huynh không cứu đệ thì ai cứu? Hơn nữa, nếu đệ có chuyện gì, huynh làm sao ăn nói với ngoại tổ mẫu và mẫu thân của đệ?” Giọng điệu Hoài Vệ nghe thật hiển nhiên.

Lý Huyền Độ nhất thời cạn lời, im lặng một lát rồi nghiêm giọng nói: “Đừng có nói hươu nói vượn nữa! Đi ngủ!”

Hình ảnh tưởng tượng thực sự quá tốt đẹp khiến Hoài Vệ càng nghĩ càng hưng phấn, cậu bật dậy khỏi giường: “Đệ nói thật đấy! Chờ về đến kinh đô, đệ sẽ đi cầu xin ngoại tổ mẫu, để bà nạp tỉ ấy làm Vương phi cho đệ!”

Lý Huyền Độ bước xuống giường, thắp lại ngọn đèn, bưng chân đèn đến đầu giường, soi vào khuôn mặt của đứa em nhỏ, nhìn chằm chằm cậu: “Buổi tối nàng ta đã nói gì với đệ rồi? Có phải nàng ta nói muốn làm Vương phi của đệ không?”

“Không có, là tự đệ vừa mới nghĩ ra, đệ muốn tỉ ấy làm Vương phi! Tứ huynh giúp đệ một tay đi, đừng để tên cháu trai kia cậy mình là Thái tử mà cướp mất tỉ ấy!”

Lý Huyền Độ trầm mặc một hồi. Trong đầu hắn hiện lên cảnh tượng nàng cùng thiếu niên kia lén lút gặp gỡ đêm khuya tại khách điếm Phúc Lộc, hôm nay lại đi câu dẫn cháu trai Lý Thừa Dục của hắn. Điều không thể nhẫn nhịn nhất chính là ngay cả một đứa trẻ nàng ta cũng không buông tha!

Hắn lạnh lùng thốt lên: “Nàng ta không phải hạng người tốt lành gì. Sau này nếu đệ còn dám nhắc đến chuyện cưới nàng ta làm Vương phi thêm một lần nào nữa, ta sẽ giết nàng ta.”

Hoài Vệ giật nảy mình, tức giận trách móc: “Huynh dám?”

Lý Huyền Độ cười lạnh: “Đệ chẳng phải nói đã biết chuyện trước kia của ta sao? Đến mưu phản ta còn dám, giết một nữ tử thì có đáng gì!”

Hoài Vệ bị ánh mắt hung ác của hắn dọa sợ, chí khí mười tuổi nạp phi vừa mới nhen nhóm lập tức tan thành mây khói, không dám lên tiếng nữa.

“Ngủ đi cho ta!”

Hoài Vệ mếu máo, đầy vẻ ủy khuất nằm xuống. Lý Huyền Độ chậm rãi thở hắt ra một hơi, định tắt đèn thì Diệp Tiêu tới.

“Điện hạ, vừa rồi Thái tử phái người truyền lời, nói ngài ấy đột nhiên nhớ ra còn có việc khác, ngày mai chưa thể về kinh ngay. Xin điện hạ và tiểu vương tử cứ lên đường trước, sau khi xong việc Thái tử sẽ đuổi theo sau.”

Lý Huyền Độ nhíu mày, nhưng cũng chỉ đáp một tiếng đã biết.

Hoài Vệ vừa bị hắn cưỡng ép ấn xuống gối vẫn còn đang kháng cự trong vô vọng: “Huynh ấy không đi thì đệ cũng không đi. Hôm nay tỉ ấy bị sặc nước nhiều lắm, buổi tối nói chuyện giọng đã khản đặc rồi! Vạn nhất đệ đi rồi mà tỉ ấy chết thì sao?”

“Chết thì thôi.” Lý Huyền Độ vô tình đáp một câu rồi thổi tắt nến.

Trong bóng tối, Lý Huyền Độ nhắm mắt, nghe tiếng Hoài Vệ nằm bên cạnh thở ngắn thở dài, trằn trọc thêm một lát nữa. Có lẽ cơn buồn ngủ rốt cuộc cũng kéo đến, cậu bé đã ngủ thiếp đi, nhưng chăn màn thì bị cậu đạp tung ra, để lộ cả bụng.

Lý Huyền Độ đắp lại chăn cho cậu, chèn kỹ các góc chăn. Dưới bóng đêm, hắn nhìn Hoài Vệ đang ngủ say, một lát sau bèn trở mình xuống giường, mở cửa bước ra ngoài, sai người gọi Diệp Tiêu tới.

Diệp Tiêu vừa mới về phòng nằm xuống chưa được bao lâu, đang lúc mơ màng nghe tin Tần vương triệu kiến, tưởng có việc gì khẩn cấp, hắn giật mình tỉnh cả ngủ, vội vàng chạy ra ngoài.

Ánh trăng lạnh lẽo, một bóng người đang đứng trên bậc thềm hành lang trong đình viện, chính là Tần vương. Diệp Tiêu chạy nhanh tới dưới thềm, hỏi có chuyện gì.

Lý Huyền Độ hỏi: “Lần trước ở trấn Phúc Lộc, ta lệnh cho ngươi truyền lời tới Bồ thị kia, lời ấy ngươi đã truyền đạt chưa?”

Diệp Tiêu sớm đã quên khuấy chuyện này, càng không ngờ chủ thượng đêm khuya không ngủ đột ngột gọi mình ra lại là để hỏi chuyện này, hắn ngẩn ra một lát: “... Bẩm điện hạ, lúc đó thuộc hạ đã truyền lời rồi.”

“Nàng ta phản ứng thế nào?”

Diệp Tiêu cố gắng nhớ lại, cuối cùng cũng nghĩ ra: “Tiểu thục nữ lúc đó thái độ rất tốt, nói nàng đã ghi nhớ, còn bảo là sẽ sửa đổi.”

Lý Huyền Độ lạnh lùng hừ một tiếng, phẩy tay: “Không có gì, về ngủ đi.”

Diệp Tiêu ngơ ngác lui ra. Lý Huyền Độ quay người trở vào phòng, nhìn thấy gói bánh trên bàn, hắn tiện tay ném thẳng vào sọt rác bên chân.

Đề xuất Cổ Đại: Cùng Ta Phiêu Bạt
Quay lại truyện Bồ Châu
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện