Ôn Noãn bảo Tử Uyển đưa cho thị vệ một túi tiền. Hắn vốn được phó thác trọng trách, lại còn đang phải mở lời xin quận chúa Tuệ An ít thức ăn, làm sao có thể mặt dày nhận lấy túi tiền cho được: "Thánh chỉ tại Ngô gia thôn đã tuyên xong, tiểu nhân còn phải về phục mệnh với Hoàng thượng. Bát công chúa và Lý công công có nhờ tiểu nhân xin quận chúa Tuệ An mấy bó rau xanh."
Thị vệ gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy ngượng ngùng nói.
Chỉ là xin mấy bó rau xanh mà hắn cũng thấy thật khó mở lời!
"Đại nhân đường xa vất vả, đây là chút tiền để đại nhân uống nước trà, xin hãy nhận lấy! Chẳng đáng bao nhiêu đâu. Bát công chúa và Lý công công đã nhắn trước với tôi một tiếng rồi, mời đại nhân vào trong phủ nghỉ ngơi một lát, tôi sẽ sai người chuẩn bị ngay."
Ôn Gia Thụy cũng đưa tay mời khách vào nhà: "Đại nhân cứ vào nhà nghỉ ngơi một chút! Trời cũng sắp tối rồi, nghỉ lại một đêm rồi mai về kinh phục mệnh cũng không muộn."
"Bá gia khách khí quá, vậy xin quấy rầy." Thị vệ nhanh chóng đáp lễ.
Dân làng thấy vị thị vệ lúc nãy ở căn nhà cũ còn mang vẻ mặt nghiêm nghị đáng sợ, giờ phút này lại tỏ ra vô cùng cung kính với nhà Ôn Noãn, không dám thất lễ mảy may. Thái độ khác biệt một trời một vực ấy khiến mọi người không khỏi cảm thán một hồi trong lòng.
Đợi thị vệ đi khỏi, trưởng thôn mới nói với cha mình: "Cha, để con xem thử thánh chỉ với!"
Giọng nói ông run run, cố kìm nén sự kích động tột độ.
Cha trưởng thôn đưa thánh chỉ cho con trai, rồi cảnh giác nhìn ông: "Tay con có sạch không đấy? Đừng làm bẩn thánh chỉ!"
"Sạch mà, sạch mà!" Miệng thì nói vậy nhưng trưởng thôn vẫn cứ xoa xoa đôi bàn tay vào quần áo cho chắc chắn.
Hữu Phúc cũng chen vào: "Trưởng thôn, ông xem xong thì đưa tôi nhé, tôi cũng muốn xem, cho tôi xem một cái!"
Hắn ra sức chà tay vào vạt áo trên người.
Hữu Tài tiếp lời: "Tôi cũng muốn xem thử. Đời này chưa bao giờ dám nghĩ có ngày được Hoàng thượng hạ chỉ ban thưởng! Đúng là mộ tổ tiên bốc khói xanh rồi!"
Người của hai nhà không ngờ rằng chút việc nhỏ giúp đỡ nhà Ôn Gia Thụy trước kia chẳng tốn bao công sức, nay lại mang về phúc báo lớn lao thế này.
Quả nhiên ở hiền thì gặp lành!
Tộc trưởng và những dân làng khác cũng xúm lại gần, muốn được tận mắt nhìn thấy thánh chỉ.
"Tôi cũng muốn xem thử, tôi cũng muốn xem thử! Tôi muốn dính chút long khí!"
"Đúng thế, lúc nãy đen đủi quá! Phải xua bớt vận đen đi mới được!"
"Đừng tranh giành, đừng tranh giành, từng người xem một. Đi rửa tay sạch sẽ rồi hãy qua đây! Đừng làm hỏng hay làm bẩn thánh chỉ, tội này các người gánh không nổi đâu!" Trưởng thôn thấy dân làng ùa lên như ong vỡ tổ, vội vàng quát lớn.
Dân làng nghe vậy liền nhanh chân chạy đi rửa tay.
Tộc trưởng lòng đầy hân hoan: "Trưởng thôn, phải đặt thánh chỉ vào trong từ đường! Hôm nay mở cửa từ đường, làm lễ tế bái một chút để tổ tiên chúng ta cùng chung vui!"
"Đúng vậy, đặt vào từ đường! Chúng ta cũng được quang tông diệu tổ rồi!" Cha của trưởng thôn cũng gật đầu tán thành.
Bên ngoài là những tiếng náo nhiệt của dân làng, vọng cả vào trong căn nhà cũ. Ông Ôn tựa lưng vào ghế, nước mắt chảy dài: Tại sao lại ra nông nỗi này?
Lão Tam cũng là con trai của ông mà!
Chu thị sau một hồi hôn mê cũng tỉnh lại. Bà ta bị bà tử kia kéo vào phòng, đau đớn đến mức tỉnh cả người.
Nằm trên giường, nước mắt Chu thị lã chã rơi, bà ta không nhịn được mà nghiến răng nguyền rủa: "Đồ độc ác, lòng lang dạ thú! Nếu con tiện nhân kia dám hại nhà lão Đại, tôi có hóa thành quỷ cũng không tha cho bọn chúng!"
"Chưa bao giờ thấy người nào tàn nhẫn như vậy, hại cả anh em ruột thịt của mình. Sao ông trời không đánh một tia sét chết tươi cả nhà con tiện nhân đó đi cho rồi!"
"Ác quá mà! Loại người này đáng bị xuống địa ngục!..."
Lúc trước Tiểu Chu thị có mời một bà tử đến chăm sóc hai người bọn họ, sau khi bà tử kia kéo Chu thị vào trong phòng, thì đen mặt chạy ra đỡ ông Ôn vào nhà.
Đúng là xui xẻo, gặp được một chủ nhà như thế!
Ông Ôn được bà tử đỡ vào, nghe thấy Chu thị đang hùng hùng hồ hổ mắng chửi người thì thều thào nói: "Bà câm miệng đi! Bà còn ngại bị đánh chưa đủ hay sao?"
Chu thị tức giận đến mức suýt chút nữa không thể nói nổi: "Còn không phải do ông, một đứa con trai mà cũng không quản được! Ngay cả một ông già như ông mà nó cũng đánh! Nếu nhà lão đại xảy ra chuyện, bà đây sẽ liều mạng với bọn họ!"
Ông Ôn không nói nữa: Ông cũng lo lắng cho lão đại!
Không phải có chuyện gì rồi đấy chứ?
Chu thị nghĩ đến cái gì rồi nói với bà tử kia: "Bà đến phòng khám ở trên trấn tìm lão nhị, bảo lão nhị tìm hiểu thử xem có tin tức gi của nhà lão đại hay không! Nhớ nói nó cầm theo một ít thuốc trị thương về, đau chết bà đây!"
Bà tử lên tiếng, đi lên trên trấn.
Chu thị tiếp tục nằm ở trên giường, nhỏ giọng trù ẻo cả nhà Ôn Noãn một lần từ đầu đến chân.
Buổi chiều sau khi Ôn Gia Quý đóng cửa đã quay về.
Nhưng mà ông cũng không lấy thuốc trị thương của cửa hàng, là thuốc trị thương do Noãn nhi tự mình điều chế, hiệu quả rất tốt, vừa lên kệ hàng đã bị người mua sạch!
Noãn nhi để lại một lọ dự phòng cho bọn họ.
Ông cũng không làm một nhà Tứ đệ cảm thấy ghê tởm, nhưng mà cũng không thể mặc kệ cha mẹ của mình!
Vậy chẳng phải không còn chút nhân tính nào hay sao?
Cho nên ông tự mình chi tiền mua một lọ thuốc trị thương ở bên ngoài, dẫn theo vợ và con gái về vấn an hai ông bà.
Chu thị thấy lão nhị đã về, nước mắt lập tức rơi xuống: "Lão nhị, con của mẹ! Cuối cùng con cũng về rồi! Mẹ sắp bị cả cái nhà đẻ tiện chết tiệt kia hại chết!"
"Mẹ, bản tử vẫn còn treo ngoài cửa kìa! Mẹ đừng nói bậy!" Có một người mẹ bao giờ cũng đổ hết lỗi sai lên đầu người khác như thế này, Ôn Gia Quý cũng rất bất đắc dĩ!
Chu thị: "..."
Rốt cuộc cũng không dám nói nữa, cũng biết từ trước đến nay Ôn Gia Quý và cả nhà lão tử khá thân thiết!
Rõ ràng là do bà ta sinh ra, sao lại không thân thiết với mình?
Nếu lão đại có việc, bà còn phải trông cậy vào lão nhị...
Nghĩ đến đây thì giọng điệu của Chu thị hòa hoãn lại một chút: "Con đến nhà lão tử hỏi thử xem sao đại ca của con vẫn chưa ve?"
"Vâng." Ôn Gia Phú cũng không từ chối.
Ông bảo Đàm thị và hai đứa con gái đi cùng.
Chu thị liếc mắt nhìn Đàm thị một cái: "Vợ của lão nhị ở lại đây hầu bệnh đi!"
Đàm thị cũng không còn cách nào đành thấp giọng đồng ý: "Vâng."
Ôn Gia Phú muốn nói gì đó, một đôi mắt tam giác của Chu thị đã quay sang nhìn: "Sao? Mẹ bệnh không thể xuống giường, giữ vợ con ở lại chăm sóc một chút cũng không được."
Ôn Gia Phú không dám: "Không phải, mẹ, Chiêu Đệ nàng ấy vừa mới có thai, mấy việc nặng nhọc mẹ đừng..."
Tính tình kia của mẹ ông, từ trước đến nay không thích vợ của mình, ông lo rằng mẹ ông sẽ dùng sức lăn lộn vợ mình.
Ông Ôn nghe xong thì lập tức nói: "Trong nhà có bà tử, không cần các con hầu hạ, cứ dưỡng thai đi, sinh cho lão nhị một đứa con trai kháu khỉnh! Các con mau đến nhà lão tử đi!"
Chu thị vô cùng bực mình: "Được rồi, được rồi, một người hai người nâng niu cái thai vậy sao! Đi theo một bà già như tôi thì chết mất, các người cút đi!"
Ôn Gia Quý dân theo vợ và con rời đi.
Chu thị thấy Đàm thị chạy lấy người thật, không ở lại, tức giận đến mức mắng một hồi.
Gia đình Ôn Gia Quý tìm đến nhà Ôn Noãn.
Lúc này, người nhà Ôn Noãn cũng vừa vặn dùng xong bữa tối.
Ôn Linh cất giọng ngọt ngào chào hỏi: "Con chào bá mẫu, tứ thúc, tứ thẩm, chào tam tỷ, tứ tỷ và Noãn nhi."
Nàng ta lần lượt gọi tên từng người trong nhà một cách lễ phép. Ôn Thiến đứng bên cạnh cũng lên tiếng chào theo.
Ôn Nhu vừa thấy Ôn Thiến thì vô cùng mừng rỡ, nàng nắm lấy tay Ôn Thiến kéo đi: "Nhị tỷ, Linh nhi, hai muội mau vào đây, chúng ta đi kinh thành có mua quà cho hai muội này."
Ôn Hinh và Ôn Nhiên cũng đứng dậy, cùng nhau đi vào trong. Ôn Hinh nói thêm: "Đúng thế, mua nhiều lắm, hai muội cứ tha hồ mà chọn."
Ôn Nhiên hào hứng khoe: "Có mấy món do chính tay muội chọn đấy, trông đẹp lắm luôn!"
Ôn Linh liếc mắt nhìn Ôn Noãn một cái, thấy nàng vẫn ngồi yên tại chỗ, điềm nhiên nghe các bậc trưởng bối trò chuyện chứ không hề có ý định đứng lên. Ôn Linh thoáng chần chừ một chút rồi mới bước theo nhóm Ôn Nhu vào phòng trong.
Sau khi Ôn Gia Quý và Đàm thị an tọa, Ôn Gia Thụy phấn khởi nói: "Đệ đang định ngày mai lên trấn thăm cả nhà huynh, nhị ca và nhị tẩu đã dùng cơm chưa?"
Ôn Gia Quý không muốn nhắc chuyện bị Chu thị gọi về để tránh làm ảnh hưởng đến bầu không khí vui vẻ, ông đáp: "Ăn rồi, nghe tin các đệ đã về, vừa đóng cửa tiệm là huynh sang thăm ngay. Chuyến vào kinh lần này mọi việc đều thuận lợi chứ?"
Ôn Gia Thụy liền đem chuyện tham gia yến Thiên Thu tại kinh thành kể lại cho Ôn Gia Quý nghe.
Khi nghe tin gia đình họ được phong làm Thế Xương bá và Quận chúa, Ôn Gia Quý kinh ngạc khôn xiết. Ông xúc động vỗ mạnh vào vai Ôn Gia Thụy: "Giỏi! Giỏi lắm!"
Ôn Gia Quý nhìn sang Ôn Noãn, cảm thán: "Noãn nhi làm tốt lắm! Đúng là khổ tận cam lai. Những gì khổ cực nhất đời này cháu đều đã chịu hết từ lúc nhỏ rồi, sau này chắc chắn sẽ chỉ toàn là hạnh phúc thôi!"
Ôn Noãn mỉm cười đáp lại: "Nhị bá, việc kinh doanh của cửa hàng dạo này thế nào rồi ạ?"
"Bây giờ việc làm ăn của tiệm rất ổn định! Mỗi ngày người đến bốc thuốc xếp hàng dài. Có rất nhiều người nghèo bảo rằng thuốc mua ở tiệm chúng ta dùng rất hiệu quả. Thuốc ở mấy hiệu khác phải mất mấy ngày mới thấy tác dụng, còn thuốc nhà mình chỉ cần hai ngày là đã khỏe lại rồi! Giá cả thì như nhau, nhưng mỗi lần đến khám họ lại tiết kiệm được một nửa tiền thuốc."
Ôn Noãn mỉm cười, nàng biết rõ đó là vì mỗi loại dược liệu đều đã được nàng trộn thêm một phần ba dược liệu dưỡng sinh vào trong.
"Noãn nhi này, mấy loại thuốc mỡ, thuốc viên và rượu thuốc cháu làm, cứ vừa lên kệ là đã bán sạch bách, hơn nữa còn rất nhiều người đặt trước. Cháu tranh thủ làm thêm một ít nhé, cửa hàng hết sạch hàng rồi."
"Vâng ạ, mấy ngày nữa cháu sẽ gửi thêm một ít Giải Độc Hoàn sang, đó là loại thuốc chuyên trị các loại độc rắn."
"Thế thì tốt quá, gần đây có mấy người lên núi bị rắn cắn cũng đến hỏi mua thuốc. Mấy ngày tới ta định sang huyện lân cận nhập hàng, tính nhập thêm ít dược liệu giải độc và thanh nhiệt. Đây là sổ sách, Noãn nhi cháu xem qua thử đi..."
Trong phòng của Ôn Nhu.
Ôn Linh đưa mắt đánh giá bốn phía, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi hâm mộ không tên.
Hồi mới dọn về nhà mới, vì thời gian gấp gáp nên đồ đạc trong nhà Ôn Noãn vẫn chưa sắm sửa đầy đủ. Lúc đó trong phòng chỉ có mỗi chiếc giường, căn phòng lại rộng nên ngoài sự trống trải ra thì chẳng thấy có gì đặc biệt.
Nhưng giờ đây, tất cả nội thất đã được bài trí hoàn chỉnh. Từ bàn đọc sách, kệ sách, tủ quần áo, bàn trang điểm cho đến ghế quý phi, giường ngủ, không thiếu thứ gì.
Trên bậu cửa sổ, đầu tủ và bàn sách còn trưng bày một ít cây xanh và hoa tươi, khiến cả căn phòng toát lên vẻ tao nhã, thoải mái, vừa ấm áp lại vừa đậm chất thiếu nữ.
Rõ ràng trong phòng không hề có bất kỳ vật trang trí nào quá đắt đỏ, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác về một sự xa hoa kín đáo và tinh tế.
Một căn phòng như thế đúng thật khiến người ta tha thiết ước mơ!
Trước kia nàng ở nhà bà ngoại cũng chưa bao giờ nhìn thấy căn phòng nào được bài trí đầy đủ đến vậy.
Ôn Nhu lấy từ trong ngăn tủ ra một hộp trang sức tinh mỹ, bên trong toàn là trâm hoa và mấy món trang sức nhỏ mua từ kinh thành về: "Nhị tỷ, Linh nhi, đây là mấy món đồ mua được ở kinh thành, hai người xem thử thích món nào thì cứ chọn đi."
Ôn Thiến không chọn: "Lần trước Noãn nhi có tặng rất nhiều trâm hoa rồi, không cần mua cho bọn tỷ nữa đâu."
"Mấy cái này đều là mẫu mới đang thịnh hành nên muội mới mua, tỷ chọn vài cái đi mà. Muội còn mua cho mỗi người một bộ váy nữa."
Ôn Nhu lại đi đến chỗ tủ quần áo.
Khi Ôn Nhu mở tủ ra, Ôn Linh thấy nàng có một tủ quần áo rất lớn, bên trong treo đủ loại y phục với màu sắc khác nhau, mỗi một bộ đều vô cùng xinh đẹp, hơn nữa loại vải dùng để may vừa nhìn đã biết là hàng thượng hạng.
Nàng không khỏi trừng lớn mắt kinh ngạc.
"Tam tỷ, tỷ có nhiều quần áo thật đấy!"
"Ừ, tỷ thích làm quần áo nên mới may nhiều bộ như vậy!" Ôn Nhu vốn thích thêu thùa, may vá, mấy bộ y phục này đều là do nàng và Ôn Noãn cùng thiết kế, sau đó tự tay nàng may ra.
Khoảng thời gian tới, nàng còn dự định sẽ mở một cửa hàng tô điểm y phục.
Bây giờ chỉ còn chờ nhóm tú nương được bồi dưỡng xong xuôi mới có thể sản xuất với số lượng lớn.
Nhưng những lời này Ôn Nhu không nói ra, dù sao thì cửa hàng vẫn chưa chính thức khai trương.
Tặng cá cho người không bằng dạy người cách câu cá, Ôn Noãn đã cố ý dạy cho ba tỷ muội Ôn Nhu mỗi người một nghề, để sau này khi các nàng xuất giá cũng có thể tự nuôi sống bản thân, nâng cao giá trị của chính mình trong mắt nhà chồng.
Đề xuất Cổ Đại: Chiết Chi Tống Xuân Quy
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha