Ôn Hinh đang học làm điểm tâm, còn dự định sau này sẽ mở một tiệm bánh của riêng mình.
Ôn Nhu thì lo liệu cửa hàng y phục, nếu có điều kiện nàng còn muốn mở thêm một tiệm bán vải vóc.
Nha đầu Ôn Nhiên vốn tính tình tinh quái, thiếu chút kiên nhẫn, nhưng hễ nhắc đến y thuật là có thể ngồi nghe cả buổi chiều, vì thế Ôn Noãn vẫn luôn dạy muội ấy cách phân biệt các loại dược liệu và dược lý.
Còn ba huynh đệ thì tự mình dùi mài kinh sử để thi lấy công danh, tiền đồ vô cùng rộng mở.
Ôn Nhu cầm y phục đưa cho hai người: "Hai muội đi thử xem có vừa không, nếu không hợp chỗ nào thì để tỷ sửa lại."
"Vâng!" Ôn Linh phấn khởi nhận lấy y phục đi thử.
Ôn Thiến có chút ngượng ngùng: "Chuyện này... thật quá tốn kém rồi!"
"Chút tâm ý thôi, nhị tỷ thích là được."
Cuối cùng, dưới sự thúc giục của Ôn Nhu, Ôn Thiến chỉ chọn một cây trâm hoa đơn giản nhất, nàng cảm thấy được tặng một bộ váy đã là quá quý giá rồi.
Thật ra Ôn Linh muốn chọn thêm hai cây trâm hoa và mấy món trang sức bạc kia, nhưng thấy Ôn Thiến không lấy, nàng cũng ngại không dám nhận.
Sau khi bàn bạc xong chuyện tiệm thuốc với Ôn Noãn, Ôn Gia Quý liền cáo từ. Lúc sắp đi, ông mới hỏi một câu sao không thấy Ôn Gia Phú đâu, Ôn Gia Thụy chỉ biết Ôn Uyển không nhận được ban thưởng gì, còn những chuyện khác ông cũng chẳng rõ.
Ôn Gia Quý quay về chỗ Chu thị để "phục mệnh". Nói xong, ông liền vội vàng trở lại trấn trên.
Chu thị nghe tin Ôn Uyển không được ban thưởng gì thì mặt mày đầy vẻ giận dữ: "Không được ban thưởng? Sao lại không có?! Có phải con nhỏ tai tinh kia và tiện nhân Vương thị đã nói gì đó trước mặt Hoàng thượng hay không! Đồ lòng lang dạ thú, bụng dạ toàn ý xấu! Hại nhà chúng ta thảm hại đến mức này!
Trời ơi! Hèn gì Ngọc nhi nói cứ gặp cái nhà tai tinh kia là chẳng có chuyện gì tốt đẹp! Á! Cáo mệnh phu nhân của ta! Mất hết rồi! Ông trời ơi, mắt ông mù rồi sao? Sao không trừng phạt bọn họ đi!..."
Chu thị hùng hùng hổ hổ, ông Ôn thấy bà ta nói năng khó nghe liền lớn tiếng mắng một câu!
Chu thị lập tức hạ giọng nhưng lời lẽ càng thêm độc địa!
Mất đi danh hiệu Cáo mệnh phu nhân, bà hận chết tứ phòng!
Chu thị tức giận đến mức cả đêm không ngủ được, mãi đến hừng đông mới chợp mắt thì trưởng thôn và tộc trưởng đã tìm đến tận cửa.
"Chu thị, trong thánh chỉ có nói, mỗi sáng bà phải đi thỉnh an Vương thị. Đã đến giờ rồi, đi mau!"
Chu thị quên bẵng mất việc này, nghe xong thì tức đến tái mặt: "Tôi không đi!"
Bảo bà ta đi thỉnh an tiện nhân kia sao? Đừng có mơ!
Dựa vào cái gì chứ!
Trưởng thôn biết thừa bà ta sẽ nói vậy, ông gỡ bản tử treo trên xà cửa xuống: "Thánh chỉ đã ban, Hoàng thượng nói nếu bà không nghe theo tức là kháng chỉ! Đừng trách tôi gọi người đến đánh bà! Tôi cũng không dám trái thánh mệnh đâu!"
Hoàng thượng bảo ông đến giám sát cơ mà!
Hoàng thượng thật quá anh minh!
Chu thị đây là đang chịu báo ứng.
Thế gian này đúng là gieo nhân nào gặt quả nấy!
Chu thị hạ quyết tâm không đi, bà ta không tin trưởng thôn dám đánh thật!
"Vậy thì đắc tội! Không thể trái thánh chỉ!"
Trưởng thôn giơ cao bản tử, giáng một đòn mạnh vào cái mông vốn đã "nở hoa" của Chu thị, đau đến mức bà ta gào thét thảm thiết:
"Á——!" Tiếng kêu thê lương đến nhức óc!
Khi trưởng thôn định giáng thêm phát thứ hai, Chu thị vội vàng kêu lên: "Đừng... Đừng đánh nữa, tôi đi, tôi đi là được chứ gì."
Trưởng thôn cất bản tử đi, lạnh lùng nói: "Tự giác một chút thì đã không phải chịu tội!"
Chu thị: "..."
Lòng bà ta lúc này chỉ muốn chết quách cho xong!
Chu thị lôi kéo ông Ôn đi cùng, muốn ông đi cùng bà ta đến chỗ Vương thị dập đầu thỉnh an. Chẳng sợ phải chịu thấp kém hơn Vương thị một bậc, bà ta cũng muốn làm đối phương thấy khó chịu! Bà ta muốn chứng minh rằng chính mình mới là người ông Ôn coi trọng nhất!
Mặt già của ông Ôn lập tức đen lại!
"Tôi không đi!" Ông không còn mặt mũi nào để làm việc này!
"Biểu ca, đây đều là bởi vì năm đó ông uống say, đối với tôi... Tôi mới bất đắc dĩ gả cho ông, nếu không tôi có phải chịu tội như ngày hôm nay sao? Tôi đã lớn tuổi thế này, mất hết cả mặt mũi, bị người trong thiên hạ chê cười sao? Tôi mặc kệ, nếu ông không đi với tôi, vậy thì ông giúp tôi chịu năm đại bản còn lại kia đi!"
Ngày hôm qua, tên thị vệ kia quả thực là muốn lấy mạng già của bà ta, mười đại bản, bản nào cũng dùng hết sức lực! Mông của bà ta sắp nở hoa luôn rồi! Suýt chút nữa là lấy đi cái mạng già của bà ta!
Vừa rồi trưởng thôn lại nghiêm túc không chút lưu tình, giờ phút này vết thương trên mông lại rướm máu!
Ông Ôn nghiêng người không muốn nói chuyện. Dù sao ông cũng sẽ không đi, ông không có mặt mũi nào làm như vậy! Chuyện năm đó ông biết vậy chẳng làm! Rượu kia cũng là Chu thị đưa cho ông uống, ai ngờ vừa uống đã say.
Chu thị thấy ông ta như vậy thì tức giận đến nổ đom đóm mắt! Cuối cùng cũng không thể lay chuyển được ông Ôn, bà ta chỉ có thể đi một mình.
Chu thị được bà tử dìu tới nhà Vương thị. Mỗi một bước đi mông đều đau vô cùng! Nhưng điều làm bà ta đau khổ hơn chính là những thôn dân trốn ở phía sau cửa, bắc thang leo lên tường viện để nhìn trộm náo nhiệt.
Nhục nhã vô cùng!
Hoàng thượng quả thực chính là tên biến thái, hôn quân, ngay cả chuyện nhà người khác cũng muốn quản!...
Nhà Ôn Noãn ở cuối thôn, nhà cũ ở giữa thôn, một quãng đường đi qua mười mấy hộ nhà, nghe thấy bên trong truyền ra tiếng chê cười, Chu thị ước gì có thể tìm cái hố đất mà chui xuống!
Chu thị vẫn luôn hừng hực lửa giận đi tới cuối thôn.
Ôn Noãn sai người chuyển một chiếc ghế đặt ở sân trước. Nàng đỡ Vương thị ngồi xuống ghế: "Bà nội, bà cứ ngồi ở chỗ này."
"Cha mẹ, hai người đứng ở bên này! Tiểu cô, người cũng đứng bên cạnh bà nội."
"Đại tỷ, nhị tỷ, hai người đứng bên cha mẹ."
"Nhiên nhi và ta đứng ở bên tiểu cô." Thân hình nhỏ bé của Ôn Noãn bận rộn chỉ huy vị trí cho mọi người đứng.
"Được!" Ôn Nhiên vội vàng chạy tới bên cạnh Ôn Gia Mỹ.
"Đáng tiếc các ca ca không có ở nhà!"
Ôn Noãn cười nói: "Không sao, mỗi ngày đều có cơ hội như vậy! Đại ca bọn họ trở về lại đến một lần là được."
Ôn Nhiên nghe xong liền vui vẻ: "Cũng đúng!"
Tam tỷ thật sự quá xấu xa rồi! Nhưng mà nàng rất thích!
Người một nhà nghe cuộc nói chuyện của hai người đều cạn lời, nhưng trong lòng lại có chút chờ mong. Sau đó người một nhà giống như đang đứng chụp ảnh gia đình, đứng ở phía sau Vương thị, chờ "nhiếp ảnh gia" Chu thị đến.
Ôn Noãn muốn đòi lại công bằng cho những nỗi oan ức mà Vương thị phải gánh chịu bao nhiêu năm qua!
Đáng tiếc Hoàng thượng không ban thánh chỉ hưu phu, nói cái gì mà thà phá mười ngôi chùa còn hơn phá một mối hôn sự. Dù gì cũng không nguyện ý ban thánh chỉ hưu phu.
Dù sao nam nhân đều giúp nam nhân, bản thân Hoàng thượng cũng có một đống thê thiếp lớn nhỏ! Ngoại trừ ngày mồng một và mười lăm đến chỗ Hoàng hậu ra vẻ tôn trọng chính thê, thì ngày nào cũng ngủ với thê thiếp!
Những chiêu trò tranh đấu chốn cung đình còn lợi hại hơn nhiều so với mấy tiểu xảo của Chu thị.
Thế nên, có một số việc Hoàng thượng căn bản chẳng thèm để vào mắt!
Vì quan niệm đôi bên không giống nhau nên thật khó để thuyết phục đối phương.
Ôn Noãn chỉ đành lùi một bước mà cầu xin ông hạ chỉ biếm Chu thị làm tiện thiếp, bắt bà ta mỗi ngày phải đến thỉnh an Vương thị, như vậy cũng đủ khiến bà ta sống không bằng chết rồi!
Hoàng thượng nghe xong liền cảm thấy chuyện này hết sức bình thường, phận làm thiếp thì đúng là phải thỉnh an chính thất!
Chẳng phải Chu thị luôn thích mắng nhiếc người nhà bọn họ là hạng tiện chủng sao?
Vậy thì hôm nay bà ta phải quỳ xuống dập đầu thỉnh an nhà bọn họ, xem thử ai mới là kẻ hèn mọn hơn?
Bao nhiêu năm qua Vương thị đã đánh mất tôn nghiêm trước mặt Chu thị, bắt đầu từ ngày hôm nay, bà sẽ nhặt lại từng chút một!
Lão Ôn tuy luôn làm những việc không biết xấu hổ, nhưng lão lại cực kỳ trọng thể diện!
Lần này, e là một hai năm tới lão cũng chẳng dám bước chân ra khỏi cửa.
Chu thị đi tới cuối thôn, thấy cả gia đình họ đã xếp hàng chờ sẵn ở đó, nam nữ tôi tớ đứng thành hai hàng hai bên. Bà ta vừa xấu hổ vừa tức giận, khí huyết trong ngực cuộn trào, suýt chút nữa là phun ra một ngụm máu.
Bà ta muốn trực tiếp ngất đi cho xong, nhưng lại không thể!
Sỉ nhục! Quả là một nỗi nhục nhã tột cùng!
"Vương thị, cái đồ..."
Hoa ma ma tiến lên một bước, chuẩn bị vả miệng.
Chu thị sợ tới mức lập tức bịt miệng mình lại, im bặt không dám nói thêm lời nào.
"Vương thị không phải là tiện thiếp, bà nên gọi là phu nhân!" Hoa ma ma đứng bên cạnh lạnh lùng nhắc nhở.
"Được rồi, bắt đầu thỉnh an đi!"
Chu thị: "..."
Hạ Bình cầm bản tử đứng ở bên cạnh. Hoa ma ma cũng nghiêm nghị đứng sát bên bà ta.
Chu thị nhìn Vương thị, đôi mắt tam giác đỏ ngầu: "Bà nhất định phải nhục nhã tôi như vậy sao?"
Vương thị lắc đầu, giọng điệu bình thản nói: "Đây là ý chỉ của Hoàng thượng, mấy năm nay là do bà làm rối loạn quy củ mà thôi. Sao có thể gọi là nhục nhã? Cho dù mẹ chồng nói bà sinh được con trai, là đại công thần của Ôn gia, nâng bà lên làm bình thê, nhưng chung quy vẫn là thiếp, không phải sao?"
Nếu nói đến nhục nhã, thì chính là những năm tháng trước đây, mẹ chồng, Chu thị và lão Ôn đã luôn mang đến cho bà nỗi nhục nhã vô hạn!
Bà không ngờ rằng lại có một ngày, cháu gái của mình sẽ thay bà trút ra cơn giận này.
Sắc mặt Chu thị chuyển từ đỏ sang trắng, rồi lại chuyển sang xanh mét.
Ngoài cửa, dân làng kéo đến xem náo nhiệt ngày một đông!
Trước kia mọi người đều xem trò cười của Vương thị, giờ phút này lại là xem trò cười của bà ta!
Khuôn mặt Chu thị nóng rát như lửa đốt! Bà ta đã mất hết mặt mũi rồi!
Nỗi nhục hôm nay, mai sau bà ta nhất định sẽ bắt họ trả lại gấp mười, gấp trăm lần.
Bà ta nén đau quỳ xuống dập đầu: "Thỉnh an phu nhân."
Chu thị từ trước đến nay luôn là người biết nhẫn nhịn, cũng là kẻ biết co biết duỗi.
Hoa ma ma ở bên cạnh lên tiếng: "Tư thế không đúng! Phải như thế này. Đôi tay chồng lên nhau..."
Hoa ma ma tự mình làm mẫu một lần, sau đó ra lệnh: "Làm lại lần nữa!"
Chu thị: "... Ngươi là ai chứ! Dựa vào cái gì mà bắt ta làm lại?"
"Lão nô là ma ma giáo dưỡng trong cung, phụng mệnh đến để chỉ dạy bà!"
Chu thị: "..."
Hoàng thượng thật là biến thái! Còn phái cả ma ma giáo dưỡng đến đây sao?
Chu thị nhìn về phía Vương thị: "Bà đừng có quá đáng quá mức!"
Vương thị đáp: "Tôi chỉ làm việc theo quy củ, quá đáng chỗ nào?"
Ôn Noãn bồi thêm một câu: "Nhanh lên đi, không thể làm trái thánh mệnh! Chúng ta cũng là bất đắc dĩ thôi. Bà nội của tôi còn có rất nhiều việc phải làm, không rảnh đứng đây chờ bà thỉnh an đâu!"
Chu thị nghe xong mà tức giận đến mức muốn hộc máu.
Thế nào gọi là được hời còn khoe mẽ?
Thế nào gọi là cầm lông gà làm lệnh tiễn?
Thế nào gọi là nỗi nhục nhã ê chề?
Đây rõ ràng chính là đang cố ý làm khó dễ bà ta!
Bà ta nhịn!
Một ngày nào đó sẽ trả lại cả vốn lẫn lời.
Chu thị nghiến răng nghiến lợi thực hiện lại lần nữa.
Hoa ma ma lại cố ý bắt bẻ thêm vài chỗ.
Sau khi lặp đi lặp lại vài lần, khiến Chu thị tức giận đến mức sắp nổ tung, bà mới chịu buông tha cho bà ta.
Vương thị cảm thấy nỗi uất nghẹn trong lồng ngực bấy lâu nay đều tan biến, bà không muốn nhìn thấy mặt đối phương thêm nữa: "Được rồi, bà đi đi! Về sau..."
"Về sau mỗi ngày bà cứ theo quy củ này, đứng trước cửa nhà chúng tôi dập đầu thỉnh an là được. Bà nội của tôi nhân từ, không muốn nhìn thấy bà! Nhưng thánh mệnh khó lòng làm trái, chúng tôi cũng không còn cách nào khác!"
Ôn Noãn ngắt lời Vương thị.
Tuyệt đối không thể miễn cho Chu thị việc thỉnh an!
Bà ta sẽ không cảm kích Vương thị, nói không chừng còn cảm thấy Vương thị dễ bị bắt nạt không chừng!
Hơn nữa, đây là ý chỉ của Hoàng thượng!
Chu thị: "..."
Ôn Noãn nói với Xuân Hoa và Thu Thật: "Đỡ lão phu nhân về phòng."
"Tuân mệnh." Xuân Hoa cùng Thu Thật cung kính hành lễ, sau đó tiến lên đỡ Vương thị về phòng.
Dưới sự dạy dỗ của Hoa ma ma, hạ nhân ở nhà Ôn Noãn học được quy củ rất tốt.
Chu thị nhìn mười mấy hai mươi hạ nhân vây quanh Vương thị như lão phu nhân của một gia đình quyền quý.
Cuối cùng, bà ta không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi!
Đề xuất Cổ Đại: Ta Thật Sự Không Mở Hắc Điếm Mà
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha