Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 128

Đáng tiếc, muốn dựa vào quan hệ thì con cháu bà ta cũng phải có bản lĩnh mới được!

Đôi mắt Tộc trưởng cũng đâu có mù, ai mới là người thực sự có bản lĩnh, có thể mang lại vinh quang cho thôn xóm, lẽ nào họ lại không biết?

Muốn được dâng hương trước sao? Nằm mơ đi!

Vương thị liếc xéo bà ta một cái, lạnh nhạt đáp: "Không cần ngươi phải nhường."

Chu thị định nói thêm gì đó.

Ôn Noãn đột nhiên cất tiếng: "Phùng An, Hạ Bình."

Hôm nay nhà nàng nhất định phải là người dâng hương đầu tiên, nàng muốn xem thử ai dám cản!

Phùng An và Hạ Bình lập tức tiến lên: "Lão gia, những tế phẩm này nên đặt ở đâu?"

Ôn Gia Thụy chỉ vào chiếc bàn dài rộng giữa từ đường: "Cứ đặt tạm lên chiếc bàn phía dưới kia đi, lát nữa ta sẽ tự tay mang lên."

Sắc mặt Chu thị cứng đờ.

Lão gia là cái quỷ gì thế này?

Dân làng cũng kinh ngạc nhìn Ôn Gia Thụy. Vì sao hai người kia lại gọi Ôn Gia Thụy là lão gia?

Ôn Gia Phú nhìn Hạ Bình và Phùng An, nghiêm giọng nói: "Các người là ai? Tộc Ôn thị đang làm lễ tế tổ, người ngoài như các người sao có thể chạm vào tế phẩm? Đây chẳng phải là bất kính với tổ tiên hay sao?"

"Chúng tôi là quản sự của chủ tử, lo liệu mọi việc trong nhà chủ nhân là bổn phận của chúng tôi!"

Ôn Gia Phú nghi ngờ mình nghe nhầm: "Quản sự gì cơ?"

Phùng An đáp: "Chính là chúng tôi đã được chủ tử mua đứt, phụ trách hỗ trợ quản lý mọi việc trong phủ."

Mua người?

Vậy bọn họ là hạ nhân của nhà Ôn Gia Thụy?

Nhà Ôn Gia Thụy lại đi mua hạ nhân sao?

Trời đất ơi!

Dân làng hoàn toàn chấn động! Lúc trước họ tình cờ thấy hai người này thường xuyên ra vào nhà Ôn Gia Thụy, cứ ngỡ là bằng hữu của ông, ai ngờ lại là hạ nhân!

Ôn Gia Thụy cùng ba anh em Ôn Thuần bắt đầu mở hộp thức ăn, bày biện tầng tầng lớp lớp tế phẩm đã chuẩn bị sẵn lên bàn dài.

Ôn Gia Phú không thể tin nổi: "Lão Tứ, chú mua người thật à?"

Nhà ông ta còn chưa mua người, chẳng qua chỉ lấy danh nghĩa tửu lầu để thuê một bà tử lo việc cơm nước giặt giũ và vặt vãnh trong nhà mà thôi!

Ôn Gia Thụy lấy một đĩa thức ăn từ trong rổ ra đặt lên bàn, chỉ nhàn nhạt gật đầu: "Ừ."

Ôn Gia Phú nhìn ông với vẻ mặt đầy "đau đớn": "Lão Tứ, từ bao giờ chú lại trở nên hám hư vinh như vậy? Nhà chú có cái gì mà cần người lo liệu? Sao lại học đòi người ta mua người cơ chứ?"

Lại còn mua cả quản sự! Không phải một, mà là tận hai người!

Đây là để họ quản lý mấy mẫu ruộng còi cọc kia của chú sao?

Thật là diễn kịch đến mức không còn vương pháp gì nữa!

"Ta mở tửu lầu mà trong nhà còn chưa có quản sự đây này! Chỉ những gia đình có gia nghiệp lớn mới cần đến quản sự, chú có biết không hả? Chú không phải cố ý thuê hai người này tới để diễn kịch đấy chứ? Ta nghe nói chú tìm Thôn trưởng đòi dâng hương đầu tiên, nên mới bày ra trò này à? Đừng có làm màu nữa! Thôi được rồi, Đại ca nhường chú lên dâng hương trước đấy!"

Ôn Noãn mỉm cười nhìn Ôn Gia Phú: "Đại bá, bá nói lời gì kỳ quái vậy? Nhà bá không có quản sự thì liên quan gì đến nhà cháu? Chẳng lẽ vì nhà bá không có nên nhà cháu cũng không được phép có sao? Hơn nữa, vị trí dâng hương đầu tiên này, nếu cha cháu muốn thì cũng chẳng tới lượt bá, cần gì bá phải nhường?"

 

Ôn Ngọc nghe xong liền cười nhạo một tiếng: "Nói như thể cha ngươi là người có tư cách lên dâng hương đầu tiên không bằng, chẳng lẽ lại không tới lượt cha ta sao? Dựa vào cái gì chứ? Có kẻ đúng là kiêu ngạo đến mức chẳng còn biết liêm sỉ là gì!"

 

Ôn Noãn nhàn nhạt đáp lời: "Chỉ bằng vào ta!"

 

Ôn Ngọc lúc này trực tiếp cười rộ lên: "Bằng vào ngươi cái gì? Bằng vào việc ngươi là cái thứ ôn thần sao? Nếu ngươi mà đi lên dâng hương, liệt tổ liệt tông dưới suối vàng chắc cũng phải bật khóc đấy!"

 

Lời này của Ôn Ngọc vừa thốt ra, vài người xung quanh không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

 

"Ôn thần" chính là biệt danh của Ôn Noãn!

 

Trước kia, khắp làng trên xóm dưới có ai mà không biết Ôn Noãn chính là một khắc tinh, là "ôn thần" mang lại vận rủi.

 

Ôn Hậu vung nắm tay lên quát: "Ngươi nói ai đó?"

 

Ôn Thuần lạnh lùng nhìn Ôn Ngọc: "Không biết chuyện thì tốt nhất đừng nên nói bừa!"

 

Vẻ mặt Ôn Hinh đầy giận dữ: "Ngươi câm miệng ngay! Ai là ôn thần hả? Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không?"

 

Thấy đông người ở đây, Ôn Ngọc cũng chẳng tin bọn họ dám ra tay đánh người. Nàng ta lộ vẻ khinh thường, khiêu khích nói: "Nàng ta là ai chứ? Không phải ôn thần thì là gì? Chẳng lẽ là Công chúa, Quận chúa, Huyện chúa, Hương quân, hay là Hoàng hậu, Thái hậu chắc?"

 

Ôn Hinh vừa định thốt ra rằng Noãn nhi nhà ta chính là Hương quân, chính là Huyện chúa!

 

Là Hương quân, là Huyện chúa do đích thân Hoàng thượng sắc phong!

 

Trong vòng một ngày liên tục được ban tước Hương quân rồi đến Huyện chúa.

 

Nhận được tới hai phần bổng lộc từ triều đình!

 

Nhìn khắp cả nước Nạp Lan, cũng chỉ có duy nhất một vị Huyện chúa có thể thăng cấp thần tốc như thế trong một ngày!

 

Đúng lúc này, có ba con ngựa từ xa phi nhanh tới. Người đi đầu ở chính giữa cầm một quyển trục màu vàng trong tay, dõng dạc hô lớn: "Thánh chỉ đến!"

 

Ba chữ này nghe sao mà quen thuộc, Ôn Hinh nhìn qua, lập tức nuốt ngược những lời định nói vào trong bụng.

 

Nàng liếc nhìn Ôn Ngọc với nụ cười như không cười.

 

Vẻ mặt đó, thật sự rất giống với Ôn Noãn!

 

Thánh chỉ đến?

 

Thánh chỉ này là dành cho ai?

 

Thôn dân đều khiếp sợ nhìn về phía người vừa đến.

 

Không biết Ôn Gia Phú đang nghĩ gì mà vô thức chỉnh đốn trang phục, sải bước đi lên phía trước.

 

Đi được vài bước, ông ta chợt nhớ ra điều gì, vội vàng quay lại vẫy tay với đám người ông cụ Ôn, Ôn Lượng và Chu thị: "Cha, mẹ, Lượng nhi, mau chuẩn bị tiếp nhận thánh chỉ!"

 

Tim Chu thị như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực!

 

Chẳng lẽ Uyển nhi đã xin được cho bà ta chức vị Cáo mệnh phu nhân rồi sao?

 

Bà ta căng thẳng bước lên phía trước.

 

Cả nhà Đại phòng đều khó nén nổi sự vui mừng lộ rõ trên mặt.

 

Thôn dân thấy cảnh này thì thầm bàn tán, nghĩ rằng Ôn Uyển ở kinh thành đã trúng tuyển Thiên Thu yến, cho nên Hoàng thượng mới hạ chỉ ban thưởng xuống đây.

 

"Chẳng lẽ Uyển nhi đã xin chức Cáo mệnh phu nhân cho Chu thị sao? Đây là do đích thân Hoàng thượng phong sắc à?"

 

"Trời ạ, đúng là phúc đức lớn lao."

 

"Mộ tổ nhà họ Ôn lần này đúng là bốc khói xanh rồi!"

 

Ôn Gia Phú vẫy vẫy tay với những thôn dân phía sau: "Mọi người mau quỳ xuống đón thánh chỉ!"

 

Ôn Gia Phú nói xong liền cùng ông cụ Ôn lần lượt quỳ sụp xuống.

 

Lúc này, người truyền chỉ cũng đã đi đến trước mặt mọi người, cả ba cùng nhảy xuống ngựa.

 

Lâm Đình Hiên nhìn đám người đang quỳ rạp phía trước, khẽ nhíu mày. Nhưng thấy hàng trăm người đang quỳ ở đây, hắn cũng không để tâm thêm mà trực tiếp mở trục cuốn màu vàng ra, dõng dạc tuyên đọc: "Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Tuệ An huyện chúa lòng mang bách tính, quyên góp tám mươi vạn lượng bạc dùng cho... Tháp canh phía Tây Bắc liên tục báo tin chiến thắng, công lao của Tuệ An huyện chúa vô cùng to lớn. Nhân dịp mừng năm mới khắp chốn vui vầy, đặc biệt sắc phong bà nội của Tuệ An huyện chúa làm Tứ phẩm Cáo mệnh, ban thưởng một đôi ngọc Như Ý, một miếng ngọc bội 'Ngũ cốc phong đăng' màu tím..."

 

Phía sau là một danh sách dài dằng dặc những vật phẩm ban thưởng khác.

 

Ôn Gia Phú quỳ trên mặt đất, lòng dạ kích động khôn cùng. Cái gì mà tháp canh Tây Bắc, cái gì mà tám mươi vạn lượng, ông ta hoàn toàn không hiểu gì cả, chỉ nghe lọt tai bốn chữ "Tuệ An huyện chúa". Chẳng lẽ Uyển nhi ở kinh thành đã được phong làm Tuệ An huyện chúa, lại còn được Hoàng thượng ban thánh chỉ về tận thôn sao?

 

"Khâm thử!"

 

Sau khi Lâm Đình Hiên đọc xong thánh chỉ, ánh mắt hắn dừng lại trên một bóng dáng màu hồng cách đó không xa: "Tuệ An huyện chúa, lão phu nhân, mời lên tiếp chỉ."

 

Ôn Gia Phú vội vàng giơ cao hai tay lên.

 

Chu thị chỉ nghe thấy bốn chữ "Cáo mệnh phu nhân"! Ha ha, bà ta đã trở thành Tứ phẩm Cáo mệnh phu nhân rồi!

 

Chu thị kích động quỳ nhích lên hai bước, giơ cao hai tay: "Chu thị tạ ơn Hoàng thượng long ân!"

 

"..." Lâm Đình Hiên liếc mắt nhìn một cái, thầm nghĩ hai người này đang làm cái gì vậy?

 

Ôn Noãn bình tĩnh đứng dậy, đỡ Vương thị cùng dậy, hai người tiến lên phía trước rồi quỳ xuống.

 

"Bà nội tiếp chỉ." Ôn Noãn khẽ nhắc.

 

Mắt Vương thị ngấn lệ, bà run rẩy giơ hai tay lên. Có nằm mơ bà cũng không dám nghĩ sẽ có ngày mình được nhận vinh dự lớn lao nhường này!

 

Lâm Đình Hiên trao thánh chỉ vào tay Vương thị.

 

"Thần phụ tạ ơn Hoàng thượng long ân, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

 

"Lão phu nhân, Tuệ An huyện chúa mau đứng dậy đi! Trên mặt đất lạnh lắm." Lâm Đình Hiên thuận tay đỡ Vương thị dậy.

 

Đầu óc Ôn Gia Phú "oanh" một tiếng, như có thứ gì đó vừa nổ tung bên trong. Ông ta hoàn toàn không thể tin nổi! Chỉ biết quỳ sững ở đó, ngây dại nhìn Ôn Noãn tiếp nhận thánh chỉ.

 

Sắc mặt Chu thị trắng bệch như tờ giấy, quỳ bất động tại chỗ.

 

Lâm Đình Hiên nói tiếp: "Tuệ An huyện chúa, những vật phẩm Thánh thượng ban thưởng đều ở trong xe ngựa phía sau."

 

Ôn Noãn đứng dậy: "Đa tạ Lâm công tử! Ngài đã vất vả lặn lội đường xa đến đây, mời công tử vào phủ nghỉ ngơi đôi chút!"

 

Lâm Đình Hiên liếc nhìn dân làng vẫn còn đang quỳ rạp trên đất, cũng không từ chối: "Tuệ An huyện chúa cứ tế tổ trước đi!"

 

Ôn Noãn nhận ra Lâm Đình Hiên dường như có chuyện muốn nói, nàng cũng không khách sáo: "Lâm công tử vào phủ uống chén trà nóng trước, Ôn Noãn sẽ vào sau."

 

Nói đoạn, nàng quay sang dặn dò Hạ Bình và Phùng An: "Hai người đưa Lâm đại nhân cùng hai vị đại nhân này về phủ tiếp đãi trước."

 

Hạ Bình và Phùng An lập tức tiến lên, cung kính mời Lâm Đình Hiên cùng hai hộ vệ về phủ.

 

Cho đến khi người truyền chỉ rời đi, dân làng vẫn quỳ gối trên mặt đất như cũ.

 

Thánh chỉ là truyền cho Ôn Noãn?

 

Ôn Noãn chính là Tuệ An huyện chúa?

 

Cả nhà Ôn Noãn đã đứng dậy cả, Ôn Gia Thụy thấy mọi người vẫn còn quỳ, bèn lên tiếng: "Mọi người đứng lên đi, không cần quỳ nữa đâu."

 

Nhưng tất cả vẫn lặng thinh, không một ai phản ứng.

 

Vẫn là thôn trưởng phản ứng nhanh nhất, ông lật đật đứng dậy: "Gia Thụy, chuyện của Noãn nhi là thế nào? Sao lại là Tuệ An huyện chúa? Noãn nhi... không đúng, là Tuệ An huyện chúa, con bé thật sự đã trở thành Tuệ An huyện chúa rồi sao?"

 

Thôn trưởng nói năng có chút lộn xộn vì quá đỗi kinh ngạc!

 

Mọi người ai nấy đều biết ở phủ Giang Hoài có một vị Tuệ An huyện chúa, nhưng chẳng ai ngờ được vị huyện chúa thần bí ấy lại ở ngay sát bên cạnh mình!

 

Trời đất ơi!

 

Thật là không thể tin nổi!

 

Dân làng cảm thấy đầu óc choáng váng, tin tức này chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang tai, khiến ai nấy đều chấn động khôn cùng!

 

Ôn Noãn thản nhiên đáp: "Cũng chỉ là giúp Hoàng thượng một chuyện nhỏ thôi ạ, không có gì to tát đâu."

 

Thôn trưởng hiển nhiên là không tin lời khiêm tốn đó! Ông kích động giơ ngón tay cái lên tán thưởng: "Giỏi lắm! Ha ha... Thật sự quá giỏi..."

 

Những người khác lúc này cũng dần bừng tỉnh, cả đám đông ùa tới như ong vỡ tổ, rối rít hỏi nàng tháp canh là thứ gì, rồi chuyện tám mươi vạn lượng là thế nào mà lại được Hoàng thượng ban thưởng hậu hĩnh đến vậy.

 

Cả nhà Đại phòng cũng đã đứng dậy từ lúc nào.

 

Riêng Chu thị vẫn quỳ sụp dưới đất, gương mặt thất thần đầy vẻ không tin nổi, thầm nghĩ đây chắc chắn chỉ là một cơn ác mộng mà thôi!

 

Cả nhà Đại phòng dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào gia đình Ôn Noãn.

 

Ôn Gia Phú nhìn đám đông đang vây quanh Ôn Gia Thụy, trong lòng nảy sinh nghi ngờ, liệu có khi nào Ôn Gia Thụy đã tìm người đến để truyền thánh chỉ giả hay không?

 

Ôn Ngọc cũng lẩm bẩm: "Có khi nào Hoàng thượng nghĩ sai rồi không? Thánh chỉ này đáng lẽ phải truyền cho tỷ tỷ mới đúng chứ!"

 

Trong lòng Tiểu Chu thị cũng có cùng suy nghĩ như vậy.

 

Chỉ có Nhị phòng và Tam phòng là vẫn giữ được vẻ bình tĩnh lạ thường.

 

Trước sự vây quanh và hỏi han dồn dập của mọi người, Ôn Gia Thụy vội vàng lên tiếng: "Thôn trưởng, chuyện này để sau hãy nói, chúng ta cứ tiến hành tế tổ trước đã!"

 

Trong nhà vẫn còn khách khứa, dù thế nào cũng không thể để người ta phải chờ đợi lâu.

 

Ôn Noãn thì vẫn chưa quên chuyện lúc nãy!

 

Nàng liếc nhìn về phía người nhà Đại phòng, sau đó mỉm cười hỏi thôn trưởng: "Thôn trưởng, ông xem cha cháu bây giờ đã đủ tư cách dâng hương chưa ạ? Có cần phải để người khác 'nhường' cho không?"

 

Thân hình Ôn Gia Phú cứng đờ, khuôn mặt gã trong chốc lát đã đỏ bừng vì xấu hổ!

 

Trong lòng thôn trưởng cũng vô cùng phấn khích, nhưng ông cố kìm nén lại, quay sang nhìn mấy vị trưởng bối trong tộc: "Tất nhiên là được chứ! Chuyện trọng đại này thật sự là làm rạng rỡ tổ tông, mộ tổ tiên đúng là kết phát đại cát rồi! Gia Thụy mà không có tư cách thì còn ai có tư cách nữa? Tộc trưởng, ngài thấy tôi nói có đúng không?"

 

Tộc trưởng lúc này cũng vừa kịp hoàn hồn, ông nhìn Ôn Noãn và Vương thị, hớn hở nói: "Huyện chúa, ha ha, tốt! Tốt lắm! Noãn nhi đã làm rạng rỡ tổ tông rồi! Cả tộc Ôn thị chúng ta nhờ vậy mà được vẻ vang! Nén nhang đầu tiên của năm nay nhất định phải do Tứ phòng dâng lên. Noãn nhi tuy là phận nữ nhi nhưng chí hướng chẳng hề thua kém đấng nam nhi chút nào! Chính cháu đã mang lại vinh quang to lớn cho dòng họ Ôn ta! Từ nay về sau, cháu chính là tấm gương sáng cho nữ tử trong tộc noi theo!"

 

Chu thị nghe vậy, chỉ cảm thấy một luồng khí nghịch chạy thẳng lên cổ họng: "Phụt!"

 

Vì quá uất ức đến mức không thở nổi, bà ta đã phun ra một ngụm máu tươi ngay tại chỗ.

Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Từ Hôn, Nạp Thường Dân Làm Thê; Ta Cải Giá Tam Hoàng Tử, Khiến Hắn Hối Hận Khôn Nguôi
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện