Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 129

"Mẹ!" Ôn Gia Phú biến sắc, vội vàng lao đến đỡ lấy Chu thị!

Thấy Chu thị hộc máu, ông Ôn cũng bừng tỉnh khỏi cơn kinh hãi, vội vã giục: "Lão đại, mau cõng mẹ con đi tìm đại phu!"

Ôn Gia Phú gật đầu, vội vàng định cõng Chu thị lên.

Ôn Gia Tường giúp một tay đỡ bà lên lưng anh cả.

Thế nhưng Ôn Gia Phú vốn quen sống an nhàn sung sướng, sức vóc chẳng được bao nhiêu, mà Chu thị lại có phần đẫy đà, nên vừa mới nhấc lên, ông ta đã bị bà đè sấp xuống đất!

Chu thị ngã đập đầu xuống đất, trên trán lập tức xuất hiện một vết thương rướm máu.

Ông Ôn: "..."

Ôn Gia Tường không nhìn nổi nữa, liền chạy tới: "Đại ca để đệ! Huynh mau đi mời đại phu đi!"

Dứt lời, ông xốc lấy một cánh tay Chu thị, dùng sức cõng bà lên lưng rồi chạy thẳng về nhà.

Ôn Gia Phú cũng vội vã đuổi theo: "Lượng nhi, con cùng mẹ ở lại đây tế tổ, cha đi mời đại phu!"

Thực chất, ông ta chẳng còn mặt mũi nào mà nán lại nơi này nữa.

Ôn Lượng: "..."

Hắn cũng muốn chuồn theo cho rảnh nợ!

Nhưng đúng lúc này, tộc trưởng lên tiếng: "Được rồi, đừng để lỡ giờ lành, bắt đầu tế tổ thôi."

Tộc trưởng nhìn về phía gia đình Ôn Gia Thụy: "Noãn nhi, tẩu tử cùng mấy cha con Gia Thụy đều lên đây thắp nén hương đầu! Ngô thị, ngươi cũng dẫn tụi nhỏ vào từ đường bái tế tổ tiên đi. Nếu không có ngươi tận tâm dạy dỗ Noãn nhi, gia tộc ta cũng chẳng có được vinh quang như ngày hôm nay! Ngươi chính là đại công thần của dòng họ Ôn chúng ta!"

"Đúng vậy." Vương thị bình thản đồng ý.

Hôm nay cả nhà đều được vào từ đường thắp hương, xem như đã hoàn toàn gột rửa cái danh "ôn thần" đeo bám Noãn nhi bấy lâu nay! Bị mắng nhiếc là ôn thần suốt bao nhiêu năm, đây chính là công đạo mà người trong tộc phải trả lại cho con bé!

Tộc trưởng lại liếc nhìn tiểu Chu thị và Ôn Lượng: "Lượng nhi, nếu Uyển nhi cũng được Hoàng thượng ban thưởng, phong làm Huyện chúa tại Thiên Thu yến, thì lần tế tổ sau ta cũng sẽ để con bé vào từ đường bái tế!"

Sắc mặt người nhà Đại phòng vốn đã khó coi, nghe xong lời này lại càng tái mét.

Ý tứ trong lời nói này quá rõ ràng: Nếu Ôn Uyển không được phong Huyện chúa, thì từ nay về sau, nhà bọn họ đừng hòng mơ đến việc được thắp nén hương đầu trong từ đường nữa.

Tộc trưởng vốn là bậc trưởng bối đức cao vọng trọng, bình thường ít khi can thiệp vào chuyện vặt vãnh của dân làng, chỉ đứng ra lo liệu việc lớn trong tộc. Chẳng hạn như ai phạm đại tội bị trục xuất khỏi gia phả, hay khi tế tổ phân chia thịt lợn, ông mới xuất hiện.

Mà tộc trưởng cũng chỉ để mắt tới những hậu bối có thể mang lại vinh quang cho dòng họ, giúp người trong tộc có thể ngẩng cao đầu với thiên hạ!

Ngụ ý là, ai có bản lĩnh thì ông đối đãi tốt, lúc chia thịt cũng sẽ được phần hậu hĩnh hơn!

Ánh mắt Ôn Noãn dừng lại trên người Ôn Ngọc, nàng mỉm cười nói: "Nhị tỷ, giờ tỷ đã biết Noãn nhi dựa vào cái gì chưa? Ôn thần ư? Từ nay về sau, nếu tỷ còn dám thốt ra hai chữ đó, chính là đại bất kính với Tuệ An Huyện chúa! Lúc đó muội có vả miệng tỷ, tỷ cũng phải cắn răng mà chịu!"

Ôn Ngọc tức đến mức mặt mũi xanh mét. Nàng ta há miệng định cãi lại, nhưng cuối cùng chẳng dám thốt ra lời nào!

Nàng ta mím chặt môi, nước mắt chực trào nhưng vẫn cố kìm lại.

Hừ, có gì mà tài giỏi, có gì mà hơn người chứ!

 

Chờ Thiên Thu yến qua đi, nói không chừng tỷ tỷ của nàng ta sẽ được phong làm Quận chúa!

 

Đến lúc đó, xem có giẫm nát cái thứ đoản mệnh này dưới chân được không!

 

Thấy con gái bị người ta làm nhục như vậy, tiểu Chu thị nhìn dáng vẻ uất ức của Ôn Ngọc mà trong lòng tức giận khôn nguôi, nhưng lại chẳng thể làm được gì.

 

Dù sao Huyện chúa cũng là do Hoàng thượng đích thân sắc phong, thân phận đó đã không còn bình thường nữa, bà ta cũng không dám đắc tội với Ôn Noãn, chỉ có thể gượng cười nói: "Noãn nhi quả nhiên là người có phúc khí, nhị đường tỷ của cháu sẽ không dám nói bậy nữa đâu, cháu là đại nhân đại lượng, cũng đừng nên chấp nhặt với con bé làm gì."

 

Ôn Noãn gật đầu: "Đó là đương nhiên, tỷ ấy cũng không xứng để cháu phải tính toán, mà có gì để tính toán đâu chứ?"

 

Tiểu Chu thị: "..."

 

Cảm giác nghẹn ứ nơi lồng ngực chắc hẳn chính là thế này!

 

Đúng là muốn tức chết người mà!

 

Tiểu Chu thị nhìn về phía Vương thị, bà ta cảm thấy Vương thị giờ phút này chắc chắn sẽ cười nhạo cả nhà bọn họ.

 

Thế nhưng lại không có, từ sau khi tiếp chỉ, Vương thị ngay cả nhìn bà ta một cái cũng không thèm.

 

Bà ấy chỉ đứng bên cạnh Ôn Noãn cười rạng rỡ, vẻ mặt tràn đầy vui mừng.

 

Tiểu Chu thị cảm thấy nội tâm bị tổn thương sâu sắc!

 

Chuyện này so với việc bị Vương thị cười nhạo lại càng khiến bà ta khó chịu hơn nhiều!

 

Bà ta nắm chặt tay: Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, chưa từng bị người ta chà đạp như thế này!

 

Hiện tại chỉ còn biết chờ Uyển nhi bay lên cành cao, khi đó một Huyện chúa nho nhỏ thì có là gì...

 

Hừ!

 

Ôn Noãn dìu Vương thị đi vào từ đường.

 

Ông Ôn đứng thẳng người, chờ Vương thị lên tiếng gọi mình đi vào cùng.

 

Nhưng mà vào lúc Vương thị đi ngang qua ông, mắt bà ấy cũng không thèm liếc nhìn ông lấy một cái.

 

Đến khi Ôn Gia Thụy dẫn theo Ngô thị cùng mấy huynh đệ Ôn Thuần đi vào, cũng chẳng có ai thèm nhìn ông Ôn một lần!

 

Ông Ôn: "..."

 

Noãn nhi không phải là cháu gái của ông sao?

 

Quế Chi trở thành Cáo mệnh phu nhân thì đã quên mất ông là phu quân của bà ấy rồi sao?

 

Ngay cả đứa con trai này cũng không thèm nhìn người cha này lấy một cái!

 

Vì sao tất cả đều có thể ngó lơ ông như vậy?

 

Ông nhìn về phía tộc trưởng, chờ tộc trưởng lên tiếng để ông được đi vào.

 

Tộc trưởng là người từng trải, sống lâu nên nhìn thấu mọi sự, hiển nhiên cũng biết Vương thị cùng Noãn nhi không hề thích ông Ôn!

 

Vả lại ông Ôn cũng đã đuổi cả nhà Ôn Noãn ra khỏi nhà, bắt họ ở trong lều tranh rách nát! Suýt chút nữa còn khiến họ bị lạnh chết!

 

Quả thật là hồ đồ đến cực điểm!

 

Nếu không phải Noãn nhi phúc lớn mạng lớn, nếu không cả bộ tộc Ôn thị làm sao có được vị Huyện chúa này? Vinh quang lúc này làm gì đến lượt bộ tộc Ôn thị bọn họ được hưởng!

 

Đúng là đồ mê muội, ngay cả cháu gái ruột thịt cũng có thể vứt bỏ!

 

Tộc trưởng cúi đầu, giả vờ như đang ngủ gật.

 

Ông Ôn: "..."

 

Cuối cùng, ông Ôn đành sờ mũi, tự mình lủi thủi đi vào đứng bên cạnh Vương thị.

 

Vương thị chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn ông một cái, cũng chẳng buồn nói câu nào.

 

Sau khi Ôn Noãn thắp nhang xong, nàng quan sát từ đường một chút, nhìn thấy trên những tấm biển giới thiệu về tổ tiên, nàng mới biết trước kia gia tộc Ôn thị cũng từng có người làm quan tới chức Thừa tướng.

 

Hiện tại trải qua mấy thế hệ, ngay cả một đại quan cũng không có! Có thể nói là đã sa sút đến mức vô cùng thảm hại.

 

Cúng tế tổ tiên xong xuôi, cả nhà Ôn Noãn vội vàng chuẩn bị trở về.

 

Lúc này, một người dân trong thôn hớt hải chạy đến, ồn ào nói: "Gia Thụy lão đệ, chuyện hôm trước ta đến cửa gây huyên náo, thật sự xin lỗi đệ! Là lão ca đây có mắt như mù, không biết Noãn nhi chính là Tuệ An huyện chúa! Mọi người vạn lần đừng chấp nhặt ta! Chẳng trách Bồ Tát lại báo mộng cho Noãn nhi để nàng trồng lúa mì vụ đông! Hóa ra Noãn nhi chính là phúc tinh! Sang năm ta cũng sẽ trồng theo!"

 

Mấy người khác cũng vây quanh giải thích:

 

"Tục ngữ nói rất đúng, đại nạn không chết ắt có hậu phúc! Noãn nhi vừa nhìn đã thấy là người có phúc khí ngút trời! Gia Thụy à, huynh cứ chờ mà hưởng phước đi!"

 

"Ai da, hèn chi ngày đó có nhiều chim hỷ tước kéo đến như vậy! Ta đúng là ngu muội không nhận ra! Hóa ra là phúc khí của Noãn nhi mang tới. Noãn nhi à, cháu vạn lần đừng so đo với những kẻ thô lậu như chúng ta nhé!..."

 

Đối mặt với những lời giải thích cùng sự a dua nịnh hót của đám đông, cả nhà Ôn Noãn chỉ lấy cớ phải về nhà tiếp đãi khách khứa rồi vội vàng rời đi, ngay cả phần thịt heo Thái Công chia cũng không đứng lại chờ nhận!

 

Để lại sau lưng những người dân làng với đủ loại tâm tư phức tạp!

 

Ăn ngon mặc đẹp, ở nhà cao cửa rộng, lại còn là Huyện chúa, Cáo mệnh phu nhân!

 

Gia đình Ôn Gia Thụy vốn im hơi lặng tiếng, nay đã vươn lên đến tầm cao mà người khác không sao với tới nổi rồi sao?

 

Đã xảy ra chuyện gì thế này?

 

Tộc trưởng chia con heo quay thành bốn phần lớn, hỏi: "Phần này để dành cho nhà Tuệ An huyện chúa, mọi người có ý kiến gì không?"

 

"Không có! Không có! Đương nhiên phải như vậy rồi!"

 

"Không có ý kiến gì cả! Tộc trưởng phân chia như vậy là rất thỏa đáng!"

 

"Tộc trưởng, hay là chia thêm chút nữa đi! Để ta mang đến cho Gia Thụy lão đệ của ta!"

 

"Tránh ra một bên đi, ai là lão đệ của ngươi chứ? Xét về huyết thống thì ta là đường ca, vẫn thân thiết hơn nhiều! Để ta đưa đi cho!"

 

Dân làng tranh nhau nhận việc đưa thịt đến nhà Ôn Gia Thụy.

 

Gia đình Ôn Noãn khá bất ngờ khi nhận được thịt heo quay. Phải biết rằng trước kia, nhà họ chỉ được chia một miếng mỏng như cánh ve, lại còn là phần thịt gần mông heo nhất.

 

Ôn Noãn về đến nhà, Lâm Đình Hiên vẫn đang đợi nàng ở đó. Lần này, hắn còn dẫn theo một vị Ma ma.

 

Lâm Đình Hiên giới thiệu với Ôn Noãn: "Tuệ An huyện chúa, vị này chính là Ma ma trong Ti Chế phòng của cung đình, tinh thông đủ loại thêu thùa. Bà ấy đến đây để dạy thêu cho tỷ tỷ của Huyện chúa."

 

Trước đó, Ôn Noãn từng nhờ Nạp Lan Cẩn Niên tìm giúp một tú nương có tay nghề cao. Khi ấy nhà nàng vẫn chưa xây xong, không có chỗ cho Ma ma ở lại, nay mọi thứ đã ổn định, Nạp Lan Cẩn Niên mới đưa người tới.

 

Vị Ma ma tiến đến trước mặt Ôn Noãn, cung kính hành lễ: "Lão nô bái kiến Tuệ An huyện chúa."

 

"Ma ma miễn lễ. Sau này bà chính là sư phụ của tỷ tỷ ta, cũng là một thành viên trong gia đình này. Bà cứ an tâm ở lại đây như một bậc trưởng bối, nhà chúng ta không có nhiều quy củ lễ nghi, không cần phải hành lễ như vậy đâu."

 

Về lai lịch của vị Ma ma này, Nạp Lan Cẩn Niên đã từng nói qua. Bà không còn người thân, trước đây từng là Quản sự của Ti Chế phòng.

 

Sau khi rời cung, các đại thế gia ở kinh thành đều tranh nhau mời bà về phủ làm Ma ma giáo dưỡng với mức đãi ngộ cực kỳ hậu hĩnh.

 

Thế nhưng bà đều từ chối tất cả, chỉ muốn tìm một nơi thôn dã để an hưởng tuổi già.

 

Nạp Lan Cẩn Niên đã đích thân đến tìm bà, sở dĩ bà đồng ý cũng bởi vì nhà của Ôn Noãn ở xa chốn triều đình, lại còn sống nơi thôn dã bình lặng.

 

Hoa ma ma gật đầu: "Đa tạ Tuệ An huyện chúa."

 

Ôn Noãn nhìn về phía Lâm Đình Hiên: "Khiến Lâm công tử phải lặn lội một chuyến đến đây, không thể ở nhà cùng người thân đón giao thừa, ta thật sự thấy áy náy. Nếu Lâm công tử không chê, xin hãy ở lại dùng bữa cơm tất niên với gia đình chúng ta, đợi tuyết ngừng rơi rồi hãy khởi hành."

 

Lâm Đình Hiên vốn không muốn quấy rầy, nhưng vì đang lúc giao thừa, hàng quán bên ngoài đều đã đóng cửa, hơn nữa lương khô mang theo cũng đã cạn kiệt trên đường đi.

 

Cho dù hắn không ăn thì hai cấm vệ đi cùng cũng cần phải dùng bữa, nên hắn không từ chối.

 

"Vậy làm phiền mọi người rồi."

 

Ba người Lâm Đình Hiên ở lại dùng bữa cơm tất niên, đợi tuyết tạnh mới rời đi.

 

Bữa cơm này cả ba người đều ăn hơi nhiều, cũng chẳng màng đến lễ nghi khách sáo.

 

Thật sự là vì món ăn quá đỗi thơm ngon, vả lại bọn họ cũng đã đói lả người.

 

Lâm Đình Hiên cuối cùng cũng hiểu vì sao khi Lâm công công biết hắn đi truyền chỉ lại nhìn hắn bằng ánh mắt rưng rưng lệ, sau đó còn dặn đi dặn lại nhất định phải nhờ Tuệ An huyện chúa làm chút điểm tâm và thịt bò khô mang về.

 

Hắn cũng đã hiểu ra, vì sao Thập Thất gia lại bảo hắn nói với Tuệ An huyện chủ rằng hắn rất đói!

 

Còn có cả Phong tiểu thần y nữa...

 

Ôn Noãn đã nhận được lời nhắn gửi của mấy người họ! Nàng chuẩn bị mười sọt rau xanh, ba người mỗi người một sọt, số còn lại thì đưa cho những người cùng đi ban chỉ lần này. Nàng còn chuẩn bị rất nhiều điểm tâm cùng thịt bò khô, thịt heo khô để bọn họ dùng dọc đường.

 

Lâm Đình Hiên đã lên ngựa.

 

Ôn Hinh đưa một chiếc hộp được bọc kỹ càng đến trước mặt Lâm Đình Hiên: "Lâm công tử, lần trước đa tạ huynh đã giúp đỡ! Đây là chút quà mọn để cảm ơn."

 

Sau khi nhìn rõ dung mạo của Lâm Đình Hiên, lần này Ôn Hinh không còn gọi hắn là đại thúc nữa! Hắn trông cũng chỉ lớn hơn ca ca nàng vài tuổi mà thôi.

 

Lâm Đình Hiên cứ ngỡ là thức ăn nên nhận lấy: "Ôn cô nương không cần khách sáo. Cáo từ!"

 

Hai gã thị vệ cũng tưởng đó là đồ ăn, nhìn Lâm Đình Hiên có thêm một hộp riêng mà không khỏi ghen tị!

 

Ba người lên đường trở về kinh thành mà lòng đầy lưu luyến không rời.

 

Hai gã hộ vệ còn ngượng nghịu bảo rằng thật ra dịp Tết họ được nghỉ hai ngày, đáng lẽ có thể ở lại thêm hai ngày nữa!

 

Kinh thành.

 

Đêm nay là đêm giao thừa, Hoàng thượng thiết yến tại cung đình, mở tiệc chiêu đãi quần thần.

 

Các quan viên từ tứ phẩm trở lên đều có mặt đông đủ, còn dẫn theo cả gia quyến cùng tham dự.

 

Được Hoàng thượng ban cơm, một năm cũng chỉ có vài lần, đây chính là vinh dự tột bậc.

Đề xuất Ngược Tâm: Đá Phăng Tra Nam, Nghịch Chuyển Làm Chủ Mẫu
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện