Thôn trưởng thấy mọi người đều phản đối thì không kiên trì thêm nữa, nhưng trong lòng ông vẫn luôn cảm thấy, có một ngày, nhà Ôn Gia Thụy mới là người có tiền đồ nhất trong tộc Ôn thị này.
Nhà Ôn Gia Phú kia tình cảm giả dối lại cực kỳ ham hư vinh, sao có thể so bì được với nhà Tứ phòng cơ chứ!
Ôn Noãn không biết trận tuyết này bao giờ mới tạnh, nàng vẫn ra đồng xem qua tình hình lúa mạch và lúa nước.
Ôn Gia Thụy cũng đi theo sau.
"Cha, sau khi tuyết ngừng, cha lập tức bảo người dọn sạch tuyết trong ruộng lúa đi nhé, còn ruộng lúa mạch thì không cần."
Hiện tại lớp tuyết này có tác dụng giữ ấm cho ruộng lúa, nhưng nếu không biết lúc nào tuyết tan, khi đó tuyết hóa thành nước, mà sự chênh lệch nhiệt độ trong ngày lại lớn, nước tuyết sẽ kết băng, rất có khả năng sẽ làm mầm lúa chết cóng.
Nàng sẽ dốc hết sức để trồng bằng được lúa nước vụ đông!
Một năm không được thì hai năm, hai năm không được thì ba năm...
"Được." Đạo lý trong đó tất nhiên Ôn Gia Thụy cũng hiểu rõ.
Hai người trở về nhà, đến Dưỡng Sinh Viên xem qua ba phần ruộng lúa cùng các loại rau củ trái cây khác.
Sau đó, họ vội vàng về phòng thay quần áo, chuẩn bị đến từ đường tế tổ.
Giờ lành đã đến, cửa lớn từ đường mở rộng.
Tất cả dân làng đều khoác lên mình bộ đồ mới hoặc những bộ quần áo đẹp nhất, sạch sẽ nhất trong nhà, gánh theo lễ vật đi tới khoảng sân trống trước cửa từ đường, chờ mọi người tập trung đông đủ mới vào bái tế tổ tiên.
Chuyện tế tự này, nữ quyến không được phép vào trong từ đường, chỉ có nam nhân mới được vào, nữ nhân chỉ có thể đứng bái tế ở bên ngoài.
Khi dân làng đã gần đông đủ, Chu thị dẫn theo người của Đại phòng, vừa nói vừa cười thong thả đi tới.
Ôn Gia Tường cùng Điền thị ở phía sau gánh lễ vật nặng trĩu, lầm lũi đi sau những người áo quần là lượt, trông chẳng khác nào kẻ hầu người hạ.
Hôm nay, người của Đại phòng ai nấy đều mặc gấm vóc lụa là, đeo vàng đeo bạc đi tới trước từ đường, thần thái ai nấy đều hăng hái, rạng rỡ.
Ánh mắt của mọi người trong thôn đều đổ dồn vào họ.
Hôm nay tuyết rơi, tiết trời khá lạnh, trên người Ôn Ngọc còn khoác một chiếc áo choàng lông hươu, trông nàng ta thanh tú rạng ngời, lại thêm phần cao quý, uyển chuyển.
Người nhà Nhị phòng đã từ trên trấn trở về từ sớm, Ôn Linh thấy người của Đại phòng tới liền không nhịn được mà bước qua.
Nàng ta đứng trong gió lạnh khẽ run rẩy, nhìn chiếc áo lông hươu trên người Ôn Ngọc mà không khỏi ngưỡng mộ: "Nhị tỷ, chiếc áo choàng này của tỷ thật đẹp, chắc là ấm áp lắm nhỉ?"
"Đây chính là lông hươu đấy, một chiếc phải tốn đến năm mươi lượng bạc." Ôn Ngọc sờ sờ lớp lông mềm mại trên người, vẻ đắc ý hiện rõ trên mặt không chút che giấu.
"Quần áo trên người muội là kiểu dáng thịnh hành từ năm ngoái rồi à?" Ôn Ngọc nhìn lướt qua y phục của Ôn Linh, vẻ mặt đầy vẻ khinh khỉnh.
Ôn Linh sờ vào bộ đồ mới trên người, bởi vì năm nay bị đuổi khỏi Đàm gia, mẫu thân nàng ta muốn tiết kiệm bạc nên đã mua lại kiểu dáng cũ từ năm ngoái cho rẻ.
Giờ bị Ôn Ngọc nói trúng tim đen, nàng ta cảm thấy vô cùng mất mặt, niềm vui sướng khi được mặc đồ mới cũng tan biến sạch sành sanh, chỉ đành đứng sang một bên không nói thêm lời nào nữa.
Thím Vĩnh Phúc nhìn cây trâm vàng trên đầu Chu thị, chiếc vòng ngọc trên tay, lại nhìn đến bộ y phục mềm mại mịn màng trên người bà ta, trong lòng không khỏi nảy sinh sự ngưỡng mộ khôn cùng.
"Chị dâu à, bộ y phục này của chị thật là đẹp mắt, chất liệu này em chưa từng thấy ở tiệm vải trên trấn bao giờ, chị mua ở huyện thành sao? Loại vải này chắc phải tốn đến mấy lượng bạc một thước ấy nhỉ!"
Chu thị mặc một bộ đồ mới thêu hoa văn vạn thọ màu đỏ sẫm, khẽ mỉm cười, gương mặt trắng trẻo hồng hào càng khiến bà ta trông giống như một lão phu nhân sống trong nhung lụa: "Không phải đâu, đây chính là Tán Hoa Cẩm, có tiền cũng không mua được đâu. Là Uyển nhi nhà ta được Hoàng thượng khen ngợi nên mới được ban thưởng đấy. Con bé đó hiếu thuận, thứ gì tốt cũng gửi về đây cả. Ở huyện thành làm sao có được màu sắc và hoa văn đẹp thế này, nghe nói những bậc quyền quý trên kinh thành đa phần đều mặc loại vải này cả."
Giọng nói của bà ta không giấu nổi vẻ đắc ý.
Dân làng nghe xong đều ríu rít khen ngợi: "Uyển nhi thật sự quá giỏi giang, còn được cả Hoàng thượng ban thưởng nữa! Mẹ Gia Phú à, bà thật sự có phúc lớn, có đứa cháu gái tài giỏi như vậy, khéo mà sang năm chúng tôi phải hành lễ với bà rồi cũng nên?"
"Có khi đúng là như vậy thật ấy chứ, Uyển nhi mà mang được cái danh hiệu Cáo mệnh phu nhân về cho bà, lúc đó chúng ta đều phải hành lễ cả đấy."
"Làm gì đến mức đó!" Chu thị ngoài miệng thì khiêm tốn nhưng mặt mày rạng rỡ, cười đến híp cả mắt.
Nhà Vương thị quen biết quý nhân thì đã sao? Có bản lĩnh thì tự mình trở thành quý nhân đi chứ!
"Gia Phú à, ông dạy dỗ con cái kiểu gì mà hay thế, đứa nào đứa nấy đều là tài tử, tài nữ cả!"
"Tiểu Chu thị, viên đá trên cây trâm của bà là hồng bảo thạch phải không? Một viên lớn thế này chắc đáng giá nhiều bạc lắm nhỉ?"
"Nghe nói năm nay Lượng nhi thi khảo hạch lại đạt hạng ưu, thật là lợi hại! Ở thư viện Lộc Sơn mà đạt được hạng ưu như thế, e là vài năm nữa thôn chúng ta lại có thêm một vị Trạng nguyên rồi."
"Đây là vợ của Lượng nhi sao? Trông xinh đẹp quá, dung mạo này đúng là đứng đầu làng trên xóm dưới! Nhìn qua là biết tiểu thư khuê các sinh ra trong gia đình giàu sang rồi."
Dân làng vây quanh người nhà đại phòng, mỗi người một câu, mồm năm miệng mười không ngớt lời tán tụng.
Cả gia đình họ như những vì sao vây quanh mặt trăng, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ. Trước những lời nịnh nọt của mọi người, họ vừa tỏ vẻ thân thiện vừa khiêm tốn đáp lại.
Chu thị rất hưởng thụ cảm giác được mọi người ngưỡng mộ này, bà ta càng cảm thấy quen biết quý nhân cũng chẳng bằng tự mình trở thành quý nhân.
Đúng lúc này, Vương thị dẫn theo con cháu đi tới.
Vương thị được Ôn Nhu và Ôn Hình dìu hai bên, theo sau là đám người Ôn Gia Thụy. Đi cuối cùng là Phùng An và Hạ Bình, mỗi người gánh một gánh lễ vật tế tự nặng trĩu.
Hôm nay Vương thị cũng mặc một bộ đồ mới màu đỏ sẫm, vì trời đổ tuyết nên bà còn khoác thêm một chiếc áo choàng màu tím sẫm thêu vân cẩm, viền lông chồn trắng muốt, trông cả người toát lên vẻ ung dung cao quý.
Không chỉ có Vương thị, cả nhà họ ai nấy đều khoác áo choàng làm từ lông hồ ly hoặc lông chồn quý giá, lớp lông lót bên trong không hề lẫn một sợi tạp sắc nào.
Nam nhân đều dùng lông chồn đen, nữ quyến đều dùng lông hồ ly trắng, chỉ có màu sắc lớp vải gấm bên ngoài là khác nhau. Ôn Noãn khoác một chiếc áo choàng màu đỏ rực, làn da nàng trắng ngần, đứng giữa trời tuyết trắng xóa trông chẳng khác nào một tinh linh đi lạc xuống nhân gian.
Ôn Nhu khoác chiếc áo choàng màu hoa hồng, bên trong là lớp áo ngoài hồng nhạt, kiều diễm như hoa đào, xinh đẹp động lòng người.
Ôn Hinh lại chọn sắc tím sẫm, bên trong mặc áo ngoài màu tím nhạt. Dung mạo nàng cực kỳ giống Ôn Nhu, chỉ là khóe miệng có thêm lúm đồng tiền nhỏ, khi cười rộ lên lại thêm vài phần tinh nghịch.
Ôn Nhiên mặc sắc hồng nhạt, tiểu cô nương da dẻ trắng trẻo mềm mại, đáng yêu vô cùng, hệt như Thiện Tài đồng nữ bước ra từ tranh Tết.
Bốn bề thế giới đều được bao phủ bởi một màu tuyết trắng xóa, người một nhà vừa nói vừa cười đi tới, nhìn qua quả thực chẳng khác nào tiên nhân hạ phàm.
Đợi đến khi cả nhà lại gần, dân làng nhìn trang phục của nhà Vương thị, rồi lại nhìn sang nhà Chu thị, chỉ thấy bên kia thật nhạt nhẽo, tầm thường.
Ôn Tiêu Tiêu, con gái thôn trưởng, nhìn mấy tỷ muội Ôn Noãn mặc áo choàng mà không giấu nổi vẻ yêu thích: "Mẫu thân, quần áo của Nhiên tỷ tỷ đẹp quá! Con cũng muốn có một bộ!"
Vợ thôn trưởng nhẹ nhàng xoa mặt con gái: "Bảo bối của ta ơi, số bạc để mua một chiếc áo choàng như vậy đủ để xây cả một căn nhà đấy, mẫu thân lấy đâu ra bạc mà mua cho con! Thôi thì làm cho con một chiếc áo choàng vải bông là được rồi."
Có người nghe vậy tò mò hỏi vợ thôn trưởng: "Quần áo và áo choàng đó đắt đến thế sao? So với bộ đồ trên người nhà Chu thị thì thế nào?"
Ôn Thư Lâm, con trai thôn trưởng, liếc nhìn trang phục của nhà đại phòng: "Toàn bộ quần áo của cả nhà bác Ôn Lượng cộng lại cũng chẳng đắt bằng một chiếc áo choàng của thúc Gia Thụy đâu!"
Dân làng: "..."
Mọi người lập tức nhìn về phía người nhà đại phòng, rồi lại nhìn sang nhà Vương thị, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Sắc mặt Chu thị trong nháy mắt trở nên khó coi đến cực điểm, bị ánh mắt của dân làng nhìn chằm chằm, bà ta cảm thấy ghê tởm như vừa nuốt phải ruồi bọ!
Trong lòng Ôn Gia Phú vừa gấp vừa giận. Lão tứ này có ý gì đây? Biết rõ hôm nay nhà họ tế tổ, ông ta là người đầu tiên thắp hương, vậy mà bọn họ lại mặc hoa lệ như thế, chẳng lẽ cố ý đến để cướp hết hào quang của ông ta sao?
Quách Thiến Ni là người biết nhìn hàng: "Áo choàng mà nhà Tứ thúc khoác chắc là do Thập Thất công tử tặng."
Loại lông thú thượng đẳng này, ngay cả ở kinh thành cũng hiếm có người được mặc.
Chưa kể đến vải dệt áo choàng, đó chính là Kim Vân Cẩm mà các quý nhân trong cung chuyên dùng, mỗi tấc vải là một tấc vàng! Sản lượng mỗi năm cực ít, chỉ có một số trọng thần thỉnh thoảng mới được Hoàng thượng ban thưởng.
Có thể nói, chỉ có hậu duệ quý tộc thực sự mới có tư cách khoác lên người!
Ôn Ngọc là người khó chấp nhận sự thật này nhất!
Nàng ta không thể chịu đựng được việc kẻ mà mình luôn khinh thường lại đột nhiên vượt mặt mình một cái đầu.
Nghĩ đến những tin tức mà Quách Thiến Ni dò hỏi được từ chỗ Ôn Nhiên, nàng ta cười khẩy một tiếng: "Xì, có gì mà tài giỏi chứ, chắc là nhặt lại đồ cũ của người ta thôi! Làm đầu bếp nữ cho người ta, chủ tử thưởng cho ít quần áo cũ là chuyện thường tình mà? Ăn mặc đẹp đẽ thì cũng chỉ là hạng hạ nhân, khoe khoang cái gì! Chẳng qua là có chút mặt mũi trước mặt chủ tử thôi!"
Vợ Vĩnh Phúc kinh ngạc hỏi: "Hạ nhân gì cơ?"
Ôn Ngọc đáp: "Thím không biết sao? Ngày đó có vị quý nhân gọi là Thập Thất gia đến, nhà Tứ thúc chỉ là đến nấu cơm giúp người ta thôi, nên họ mới nể mặt một chút! Đây chính là lời Ôn Nhiên tự miệng nói ra đấy!"
"Không đời nào! Có ai lại đem trọng lễ tặng cho người làm trong nhà bao giờ? Huống hồ ngay cả Tri phủ đại nhân cũng đích thân tới!" Có người không đồng tình lên tiếng. Món quà kia chính là một chiếc giường ngọc quý giá đấy!
"Thứ đó sao có thể coi là trọng lễ được? Trong mắt những kẻ đại phú đại quý, đó chẳng qua chỉ là chín trâu mất một sợi lông thôi! Chẳng qua vì nhà họ đã giúp Tri phủ đại nhân một việc quan trọng, nên người ta mới tặng lễ hậu như vậy để dứt khoát trả sạch ân tình, từ nay về sau không còn liên quan gì nữa! Tránh để bị kẻ khác đeo bám dây dưa!"
Thôn dân dường như cảm thấy lời Ôn Ngọc nói có gì đó không đúng, nhưng nhất thời lại chẳng tìm được lý do nào khác để phản bác.
"Phì!" Ôn Noãn không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Ôn Ngọc đỏ bừng mặt: "Ngươi cười cái gì?"
Ôn Noãn không đáp lời, chỉ dùng ánh mắt cười như không cười nhìn Ôn Ngọc, nhìn cái dáng vẻ ưỡn ngực nói năng đầy vẻ đạo mạo, đúng lý hợp tình của nàng ta.
Cái loại người vừa ngu dốt vừa tự tin, lại còn thích tự lừa mình dối người này, quả thực là nực cười hết chỗ nói!
Vậy mà nàng ta có thể đem chuyện Ôn Nhiên lừa gạt mình nói ra như thể đó là sự thật hiển nhiên!
Cứ việc tiếp tục diễn đi!
Nàng lẳng lặng đứng một bên, thong thả thưởng thức vẻ mặt tự cho là đúng của đối phương.
Ôn Ngọc bị Ôn Noãn nhìn như nhìn một kẻ ngốc, trong lòng vô cùng khó chịu. Nàng ta đang định mở miệng mắng mỏ thì Tiểu Chu thị đã kéo tay nàng ta lại, rồi quay sang hỏi: "Mẹ, đã đến giờ dâng hương chưa?"
Chu thị nghe thấy vậy liền nở nụ cười đắc ý. Bà ta nhìn về phía thôn trưởng, cười hỏi: "Thôn trưởng, đã có thể bắt đầu dâng hương chưa? Năm nay ai là người được vinh dự dâng nén hương đầu tiên thế?"
"Uyển nhi trúng tuyển Thiên Thu yến, đây chính là vinh quang tột bậc, tất nhiên vẫn là Gia Phú lên dâng hương trước rồi."
Chu thị liếc nhìn Vương thị, mỉa mai: "Đại tỷ, ta nghe nói thôn trưởng đã tìm tộc trưởng để bàn chuyện năm nay cho nhà tỷ dâng hương trước. Hôm nay tỷ ăn vận đoan trang, lộng lẫy thế này, có phải cũng nghĩ nhà mình sẽ được đứng đầu không? Nếu tỷ thực sự mong muốn như vậy, để ta bảo Gia Phú nhường cho Gia Thụy một lần cũng được! Dù sao năm nào nhà ta cũng dâng hương đầu rồi, thiếu một năm cũng chẳng mất mát gì!"
Chu thị nói xong, đưa khăn tay lên che miệng, phát ra tiếng cười lạnh lẽo.
Cứ cho là Vương thị cố tình ăn mặc lộng lẫy để lấn át bà ta thì đã sao?
Người có tư cách đứng ở vị trí đầu tiên dâng hương, chung quy cũng chỉ có con trai và cháu trai của bà ta mà thôi!
Chu thị đã nghe phong phanh rằng, trước đó thôn trưởng có đề đạt với các bậc cao niên trong tộc về việc để Ôn Gia Thụy dâng hương trước, nhưng đã bị họ kịch liệt phản đối.
Bà ta đinh ninh rằng, chắc chắn Vương thị đã cậy nhờ mối quan hệ thân thiết giữa hai nhà để nhờ vả thôn trưởng nói giúp vài câu.
Đề xuất Hiện Đại: Bảo Bối Ngoan, Tự Mình Hôn Lên
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha