Huyệt thái dương của Ngô Khải Nghiệp giật giật, vừa định nổi giận thì Ngô Khải Hoa đã kéo tay hắn lại, khẽ lắc đầu.
Đệ đệ Lôi thị vừa bị đánh, giờ phút này bà ta đau lòng khổ sở cũng là chuyện khó tránh khỏi. Nếu nhị đệ nói thêm câu gì, nhị đệ muội lại thốt ra những lời khó nghe trước mặt tiểu muội thì sao?
Như vậy gia đình tiểu muội sẽ mất mặt lắm.
Bộ dạng này của bà ta rõ ràng là đang khó chịu khi thấy cả nhà chuẩn bị nhiều thịt cá như vậy để tiếp đón gia đình tiểu muội. Chính bà ta cũng không thèm nghĩ xem, đa số những đồ ăn này đều là do tiểu muội mang đến cả!
Không khí bữa cơm của cả gia đình trở nên vô cùng quái dị.
Những người nghiêm túc ăn uống nhất trên bàn chính là Lôi thị cùng Ôn Noãn.
Lôi thị là lo lắng mình ăn ít thì sẽ thiệt thòi cho người khác.
Ôn Noãn thì đang trong thời kỳ phát triển, gần đây rất dễ đói, hơn nữa nàng lại thích ăn thịt.
Thân thể này phát dục muộn hơn so với những người cùng lứa tuổi, thấp hơn các bạn đồng trang lứa khoảng năm phân.
Đến hiện tại vẫn chưa thấy có dấu hiệu trổ mã.
Nếu không ăn thêm nhiều một chút, nàng lo lắng sau khi trưởng thành mình sẽ không cao nổi một mét rưỡi.
Kiếp trước nàng cao đến một mét bảy mươi ba lận đấy!
Thấp bé thế này, hiện tại nhìn mọi thứ nàng vẫn thấy không quen mắt.
Ăn cơm xong, Ôn Noãn cùng hai vị cữu cữu bàn bạc kỹ lưỡng việc sau khi mua được đất sét thì đến nhà mình học tập, sau đó cả nhà mới ra về.
Trên đường đi, Ngô thị thở dài: "Hy vọng lần này nhị mợ con sẽ không tái phạm nữa."
Ôn Noãn không nói gì, có câu nói rằng giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, chó thì không bỏ được thói ăn phân!
Lôi thị quá dung túng đệ đệ bà ta, như vậy cuối cùng ngược lại sẽ hại hắn, hại cả chính mình mà không hay.
Nàng thấy nhị cữu đã không còn kiên nhẫn với bà ta nữa rồi, chỉ còn thiếu một chút nữa là bùng nổ thôi.
Ngày hôm sau, dưới ánh nắng sớm trong mảnh sân nhỏ.
Ôn Noãn cảm thấy Tiểu Bạch quá béo, tròn vo giống như một viên bánh trôi.
Đại Hôi đưa nó lên núi rèn luyện, cũng không rõ luyện tập kiểu gì mà càng luyện lại càng béo ra!
Vì thế Ôn Noãn cưỡng chế yêu cầu Đại Hôi phải đưa nó đi giảm béo!
Tại một góc sân, Đại Hôi ưu nhã tung chân đá một cái, quả cầu bằng mây tre kia lập tức lăn ra xa.
Nó nhìn Tiểu Bạch, hất cằm ý bảo con chó nhỏ chạy tới nhặt quả cầu về để giảm béo!
Tiểu Hắc ở giữa không trung đập đập cánh cổ vũ nó cố lên.
Tiểu Bạch chớp mắt liên hồi, đôi mắt chứa đầy nước mắt nhìn Đại Hôi.
Đại Hôi xoay đầu đi không thèm nhìn nó, tỷ tỷ nhỏ đang đứng nhìn kia kìa!
Còn không giảm béo thì sẽ không cho nó ăn cơm đâu!
Bất đắc dĩ, Tiểu Bạch đành phải cử động bốn cái chân ngắn ngủn của nó chạy lên!
Cuối cùng thật sự chạy không nổi nữa, bốn chân nó co rụt lại, thân thể cuộn tròn, cứ thế lăn về phía trước!
Một đốm lông trắng lăn chậm rì rì, lăn đến bên cạnh quả cầu, hai chân trước ôm lấy cầu, rồi lại dùng hai chân sau đạp mạnh một cái, dốc sức lăn ngược trở lại!
Lúc này nhờ có quả cầu trợ lực nên nó lăn nhanh hơn một chút.
Nó trở lại bên cạnh Đại Hôi rồi thả quả cầu ra, sau đó con chó thở hồng hộc như trâu!
Mệt đến mức suýt chút nữa là đau xóc hông!
Đại Hôi: "..."
Tiểu Hắc: "..."
Ôn Noãn đang ngồi xổm trong viện, chỉ cho Ôn Gia Thụy cách chế tạo bàn xoay dùng để tạo hình đồ gốm.
Vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp cảnh này: "..."
Tiểu Bạch đúng là bị Đại Hôi nuôi thành phế vật rồi!
Sao lại có thể ngốc đến mức này chứ?
"Cha, chúng ta vẫn nên mua một con chó khác về đi! Lần này mua một con chó đực!"
Tiểu Bạch cứ để làm vợ của Đại Hôi thôi!
Đại Hôi nghe xong thì cuống quýt, hai chân trước của nó đẩy đẩy mông Tiểu Bạch: Mau cút đi! Tiểu tỷ tỷ không cần ngươi nữa kìa!
Thế là Tiểu Bạch dù đang rất mệt nhưng vẫn ôm quả cầu lăn đi!
Đại Hôi gầm gừ: Là chạy! Chạy đi!
Tiểu Bạch dừng lại, quay đầu nhìn Đại Hôi với vẻ mặt đáng thương: Không phải huynh bảo ta lăn sao?
Đại Hôi: ...
Sống không còn gì luyến tiếc!
Ôn Gia Thụy sảng khoái đồng ý: "Được."
Nên mua một con chó khác thật, Tiểu Bạch chỉ được cái mã chứ chẳng dùng được việc gì!
Dữ dằn không có, mà cử động cũng lười.
Ôn Gia Thụy vừa mới làm xong một cái bàn xoay, bảo Ôn Noãn dùng thử xem sao.
Bàn chân nhỏ của Ôn Noãn đạp lên bàn đạp, thử chuyển động một chút thấy rất trơn tru, nàng cười nói: "Không tồi! Chờ mấy người cữu cữu mua được đất thỏ về là có thể luyện tập làm gốm rồi."
Ôn Gia Thụy nhìn bàn xoay mình vừa làm xong cũng rất vừa lòng: "Cha sẽ làm thêm mấy cái nữa, để mọi người đều có thể học."
"Vâng ạ."
Lúc này, ngoài sân vang lên tiếng đập cửa dồn dập kèm theo tiếng gọi vội vã: "Yến nương! Muội phu! Có nhà không? Yến nương..."
Là giọng của đại cữu nương Diệp thị!
Ôn Noãn nhanh chóng chạy ra mở cửa.
Đại Hôi còn nhanh hơn một bước, lao ra mở toang cửa.
Ôn Noãn xoa xoa đầu nó.
Đại Hôi chạy về phía "tiểu thê tử" của mình như muốn khoe khoang: Thấy chưa, đây mới là việc mà một con chó nên làm.
Tiểu Bạch càng thêm mơ hồ: "Gâu gâu..."
Ta lại cứ tưởng đó là việc của sói chứ...
Đại Hôi: "..."
Thật sự là sống không còn gì luyến tiếc!
Ôn Noãn không rảnh để tâm đến hai con vật nghịch ngợm kia.
Diệp thị đứng ngoài cửa sốt ruột hỏi: "Noãn nhi, nương cháu đâu rồi?"
Ôn Noãn tránh sang một bên để bà tiến vào: "Nương ở trong phòng ạ! Đại cữu nương, có chuyện gì vậy?"
Ôn Gia Thụy thấy Diệp thị gấp gáp như thế cũng buông dụng cụ trong tay xuống, bước tới hỏi: "Đại tẩu, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"Cảnh Chí và Cảnh Hoan bị người ta bắt đi rồi! Kẻ đó sai người đưa thư đến, nói muốn chúng ta bỏ ra ba trăm lượng bạc để chuộc người! Nếu trước khi trời tối mà không chuẩn bị đủ bạc mang đến địa điểm đã định, sau này chúng ta sẽ không bao giờ được thấy hai đứa nhỏ nữa!"
Ôn Gia Thụy nghe xong sắc mặt đại biến, kinh hãi thốt lên: "Cái gì?"
Ôn Noãn: "..."
Chuyện bắt cóc tống tiền thế này, hóa ra từ thời cổ đại đã có rồi sao?
Một ý nghĩ chợt lóe lên, Ôn Noãn cảm thấy vụ bắt cóc này có gì đó không bình thường.
Diệp thị thấy nàng im lặng, tưởng nàng không hiểu chuyện nên lo lắng lặp lại: "Cảnh Chí và Cảnh Hoan bị người ta bắt đi rồi, kẻ đó đòi chúng ta phải đưa ba trăm lượng bạc mới chịu thả người! Nếu trời tối mà bạc vẫn chưa đưa đến nơi quy định, bọn chúng sẽ giết chết hai đứa nhỏ!"
Diệp thị đến đây là để lấy lại một trăm lượng bạc trước đó và hỏi vay thêm, hiện tại người nhà họ đang lo sốt vó.
Đúng lúc này, cả thúc thúc và tướng công của bà đều đã sang huyện bên cạnh để mua đất sét.
Nếu Cảnh Chí và Cảnh Hoan có mệnh hệ gì, bà biết ăn nói sao với chú em đây!
Ôn Gia Thụy nghe xong liền cởi bỏ tạp dề, vội vã chạy về phòng: "Đại tẩu, tẩu đợi một chút, đệ đi thắng xe ngựa, đệ cùng tẩu về nhà một chuyến."
Ôn Noãn nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Diệp thị: "Đại cữu nương đừng sợ, mọi người phát hiện biểu ca và biểu đệ bị bắt cóc như thế nào ạ?"
"Cảnh Hoan và Cảnh Chí ngày nào cũng dắt bò ra ruộng. Sáng nay vừa ăn xong, hai đứa dắt bò đi chưa được nửa canh giờ thì có một đứa nhỏ trong thôn chạy đến đưa cho ta một tờ giấy. Bên trên viết yêu cầu chuẩn bị ba trăm lượng bạc, đặt lên xà nhà của một căn nhà hoang sau núi. Nếu đến tối mà chưa có bạc, bọn chúng sẽ giết chết hai đứa nhỏ."
"Chúng còn đe dọa không được báo quan, nếu báo quan chúng sẽ hạ thủ ngay lập tức! Chúng ta đã chạy ra ruộng và lên núi tìm một lượt rồi mà chẳng thấy bóng dáng ai cả!"
"Đại cữu nương có hỏi đứa nhỏ trong thôn xem ai là người đưa tờ giấy không ạ?"
"Ta hỏi rồi, nhưng thằng bé nói chưa từng gặp người đó bao giờ." Chính điều này mới khiến Diệp thị sợ hãi tột độ.
"Còn Nhị cữu nương đâu ạ?"
"Lôi thị vẫn còn đang ngồi khóc ở nhà kia kìa!" Nhắc đến đây, Diệp thị lại thấy bực mình.
Có người mẹ nào vừa khóc lóc thảm thiết mà tay vẫn bưng bát cháo lớn ăn lấy ăn để không?
"Chuyện này liệu có liên quan gì đến đệ đệ của Nhị cữu nương không ạ?" Ôn Noãn nói ra suy đoán trong lòng.
Diệp thị trợn tròn mắt: "Làm sao có thể chứ?! Nếu là người nhà mẹ đẻ Lôi thị làm, chẳng lẽ nó lại không biết? Có người mẹ nào lại đem tính mạng con mình ra làm trò đùa đâu."
Diệp thị vẫn có chút không tin.
Nghĩ đến cảnh Lôi thị ở nhà khóc lóc đến mức nước mắt nước mũi chảy cả vào bát cháo, bà lại lắc đầu.
"Chắc là không đâu, Lôi thị... dù sao cũng không đến mức đó! Nhưng dù thế nào thì chúng ta cũng phải gom đủ bạc đã. Hai anh em chúng nó có người mẹ và nhà ngoại như vậy thật là khổ sở! Nếu lỡ rơi vào tay đám người ở sòng bạc thì chuyện gì cũng có thể xảy ra."
Diệp thị chỉ có một trai một gái, tính tình hiền hậu. Còn Lôi thị vốn là kẻ vô tâm vô tính, trước đây nếu không phải vì cho con bú thì bản thân sẽ được ăn ngon hơn, có lẽ bà ta cũng chẳng thèm nuôi con.
Bà thương hai đứa nhỏ nên luôn coi chúng như con đẻ của mình. Đồ đạc con bà có cái gì thì Cảnh Chí và Cảnh Hoan cũng sẽ có cái đó.
"Cháu cũng chỉ đoán vậy thôi, dù sao thì cứ phải cứu người ra trước rồi mới rõ được."
"Đúng, đúng, cứu người là quan trọng nhất!"
Ôn Gia Thụy đã chuẩn bị xong xe ngựa, Ngô thị cầm túi tiền đi ra. Bà đang ở trong bếp ướp dưa muối, vừa nghe chuyện này đã vội chạy về phòng lấy bạc, ngay cả tạp dề cũng chưa kịp cởi: "Để mẹ đi qua đó xem sao!"
Ôn Noãn ngăn lại: "Mẹ, mẹ cứ ở nhà đi! Con đi là được rồi, yên tâm, sẽ không có việc gì đâu."
Ôn Gia Thụy cũng nói: "Noãn nhi đi là được rồi, chắc chắn sẽ cứu được Cảnh Chí cùng Cảnh Hoan trở về, bà nó ở nhà chăm sóc cho mấy đứa nhỏ đi."
Vương thị kéo Ngô thị lại: "Con đi cũng không giúp được gì, thứ họ cần chính là bạc, mà bạc cũng đã mang đủ rồi, đi nhiều người cũng chỉ khiến xe ngựa chậm thêm thôi!"
Ngô thị nghe xong lời này cũng không đòi đi theo nữa, chỉ ở nhà đợi chờ trong bất an.
Ôn Noãn đi trước, sực nhớ ra điều gì đó liền gọi cả Đại Hồi lên xe ngựa cùng đi.
Ôn Noãn nói với Tiểu Bạch còn đang lăn lộn dưới đất: "Trong mười ngày tới, nếu ngươi không giảm được cân thịt nào thì đừng hòng được ăn cơm!"
Tiểu Bạch: "..."
Là ai đã nuôi nó mập như vậy? Nó muốn tuyệt giao với kẻ đó!
Tiểu Hắc tung cánh bay lên trời, bám theo hướng xe ngựa. Tiểu Bạch nhìn thấy Ôn Noãn vứt bỏ mình, nghiêng đầu tự hỏi về nhân sinh.
Khi Ôn Noãn đến nhà họ Ngô, tiếng khóc của Lôi thị đã vang xa đến tận mấy con phố.
Trương thị cùng ông Ngô không có ở nhà, hai người đã dẫn đại biểu ca cùng đại biểu tỷ ra ngoài tìm hai huynh đệ Cảnh Chí và Cảnh Hoan, xem có tìm được chút manh mối nào không.
Ôn Noãn cũng lười liếc nhìn Lôi thị lấy một cái.
Ôn Gia Thụy sắp xếp ngựa cùng xe ngựa ổn thỏa xong, liền nói: "Cha đi tìm xung quanh xem có thấy gì không."
Ôn Noãn kéo ông lại: "Cha đợi một chút rồi hãy đi, cứ đi tìm lung tung như ruồi mất đầu thế này thì cũng không tìm được đâu."
Ôn Gia Thụy nghe xong lời này liền nhìn về phía Ôn Noãn: "Noãn nhi, con có cách nào sao?"
Lôi thị nghe thấy vậy cũng ngừng khóc, đưa mắt nhìn về phía Ôn Noãn.
Ôn Noãn đáp: "Chỉ là xem có manh mối nào không rồi dựa vào đó mà đi tìm."
Nàng hỏi Diệp thị: "Đại cữu nương, tờ giấy kia đâu rồi ạ?"
Diệp thị vội vàng lấy tờ giấy ra đưa cho Ôn Noãn.
Ôn Noãn nhìn thoáng qua, chữ trên giấy rất xấu, vả lại còn viết sai vài chữ.
"Người ở thôn kế bên có bao nhiêu người biết viết chữ ạ?"
Diệp thị đáp: "Cũng không có bao nhiêu người, hiện tại đa số những người biết chữ đều đang đi học ở học đường, còn có mấy vị thôn trưởng, Lôi Tiểu Đông cũng từng đi học vài ngày."
Lôi Tiểu Đông chính là đệ đệ của Lôi thị.
Lôi thị nghe xong lời này thì ánh mắt lóe lên tia khác lạ, bà ta lau nước mắt nói: "Đệ đệ của ta chỉ mới đi học được mấy ngày, còn chưa biết được mấy chữ thì làm sao có thể biết viết chữ được!"
Trong lòng Ôn Noãn càng thêm chắc chắn về suy đoán của mình.
Nàng nói với Diệp thị: "Đại cữu nương, bác lấy giùm cháu hai bộ quần áo mà biểu ca và biểu đệ đã mặc qua đưa cho cháu, hoặc chiếc khăn mà cả hai thường dùng cũng được."
Diệp thị không chút suy nghĩ, chạy ngay vào trong nhà lấy đồ.
Lôi thị ngạc nhiên hỏi: "Noãn nhi, cháu muốn lấy quần áo cùng khăn của Cảnh Chí và Cảnh Hoan để làm gì?"
Ôn Noãn nhìn bà ta, cười như không cười: "Tất nhiên là để tìm người rồi."
Đề xuất Xuyên Không: Thông Phòng Của Quyền Thần
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha