"Đừng hòng lừa lão tử thêm lần nào nữa! Lão tử chẳng cần biết ngươi quen biết ai! Số bạc này phải trả đủ trong vòng ba ngày! Nếu không trả, lão tử sẽ băm nát bàn tay ngươi!" Một gã vạm vỡ giẫm mạnh lên bàn tay kẻ đang nằm sóng soài trên mặt đất.
"A! Ta trả, ta trả mà! Đừng đánh nữa! Cứu mạng với!"
Từ đằng xa, thấp thoáng bóng dáng một chiếc xe ngựa đang tiến lại gần.
Những nhà có thể sở hữu xe ngựa đều không phải hạng người tầm thường. Đám tay sai của sòng bạc không muốn mạo phạm quý nhân, bèn buông tha cho kẻ dưới đất rồi rời đi.
Con đường quan lộ này là lối giao giữa mấy ngôi làng với nhau.
Từ xa, Ôn Gia Thụy đã trông thấy người ở cổng thôn Lôi Gia hình như là đệ đệ của Lôi thị.
"Hình như là đệ đệ của nhị mợ con." Ôn Gia Thụy nói với giọng không chắc chắn.
Động tĩnh bên ngoài lớn như vậy, Ôn Noãn đã sớm vén rèm xe nhìn ra ngoài. Nàng không quen biết đệ đệ của Lôi thị, nhưng đã từng nghe danh qua.
Hắn là kẻ cực kỳ ham mê cờ bạc. Lôi thị trộm bạc của nhà chồng cũng chính là để trả nợ thay cho hắn.
"Cha nhìn nhầm rồi, con thấy không phải đâu! Nhị mợ chẳng phải nói đệ đệ bà ấy đã bỏ cờ bạc rồi sao? Con đói quá, đói đến mức muốn nôn ra rồi đây. Cha đánh xe nhanh lên đi!" Ôn Noãn buông rèm xe xuống, lên tiếng thúc giục.
Loại người như thế chẳng đáng để thương hại. Có bị dạy dỗ bao nhiêu cũng không thể tỉnh ngộ được.
Hơn nữa, lời hắn vừa nói có ý gì? Nhà tiểu cô của tỷ tỷ hắn quen biết Huyện lệnh? Lại còn phú quý? Ánh mắt Ôn Noãn lạnh lẽo.
Nghe Ôn Noãn kêu đói đến mức muốn nôn, Ôn Gia Thụy chẳng còn tâm trí quan tâm chuyện khác, lập tức thúc ngựa chạy thẳng về phía cổng thôn Ngô Gia.
Hai chiếc xe ngựa dừng trước cửa nhà mẹ đẻ Ngô thị, khiến người dân trong thôn không khỏi tò mò. Khi nhận ra đây là xe ngựa của nhà con rể lão gia họ Ngô, họ lại càng thêm kinh ngạc.
Gần đây, trong vùng râm ran tin đồn nhà Ngô thị đã trở nên phú quý, xây được nhà cao cửa rộng, ngày mừng tân gia còn có rất nhiều quý nhân tới dự. Thậm chí, người ta còn đồn rằng có cả giường làm bằng bạch ngọc được đưa đến!
Ban đầu, mọi người đều nghĩ đó chỉ là lời đồn thổi, chuyện lạ được thêu dệt quá đà. Nhưng giờ đây tận mắt chứng kiến, e rằng những lời đó có đến tám phần là sự thật! Ít nhất, việc sở hữu xe ngựa là có thật.
Dân làng thấy Ôn Gia Thụy thì rối rít chào hỏi.
"Con rể tới thăm nhạc phụ đấy à?"
"Đây chẳng phải phu quân của Yến nương sao? Về thăm nhà ngoại đấy à?"
"Đây là mấy đứa nhỏ nhà chú sao? Đứa bé kia là nhỏ nhất à? Trông khôi ngô quá! Trắng trẻo mập mạp, hệt như tiên đồng trong tranh Tết vậy."
Ôn Gia Thụy đều lịch sự mỉm cười đáp lễ.
Ôn Noãn nhớ rõ lần trước tới đây, dù là ngày mùa ít người nhưng vẫn gặp một vài dân làng. Khi đó, ánh mắt họ nhìn gia đình nàng đầy vẻ khinh miệt và lạnh nhạt. Họ chẳng những không dám lại gần mà còn tránh né như tránh tà.
Lần này, họ đi xe ngựa, quần áo cũng không còn là những bộ đồ cũ nát, ngắn cũn cỡn như trước, nên mọi người từ xa đã nhiệt tình chào đón.
Không chỉ có người của thôn Ngô Gia, đến cả trong thôn Ôn Gia cũng có rất nhiều người thay đổi thái độ đối với nhà nàng so với trước kia!
Đúng là thói đời nóng lạnh, nhân tình thế thái!
Lúc ngươi nghèo khó thì người khác khinh khi, chẳng buồn mở lời, khi ngươi giàu sang, ai nấy đều chủ động vây quanh thân cận.
Ôn Noãn chỉ mỉm cười cho qua chuyện.
Nàng mang theo hai tay nải lớn đi vào phòng, bên trong là trang phục mua cho cả nhà ngoại, còn có một hộp châu hoa cùng hoa lụa.
Ôn Gia Thụy khiêng hai bao gạo lớn và mì đi vào sau.
Trong phòng, người một nhà đang quây quần hòa thuận vui vẻ.
Thấy cha con Ôn Gia Thụy tới, mọi người nhanh chóng đón tiếp, mời họ ngồi xuống.
Ôn Noãn mở tay nải ra, chia quần áo cho mọi người, cười nói: "Vừa rồi chúng cháu có ghé qua huyện thành mua ít đồ, mọi người thử xem có vừa người hay không!"
Sau đó, nàng lại lấy ra một hộp trang sức đưa cho Ngô Tịnh Mỹ: "Biểu tỷ, đây là một ít hoa lụa cùng châu hoa tặng tỷ."
Ngô Tịnh Mỹ nhận lấy, cười hỏi: "Là Noãn nhi tự tay làm sao?"
Nàng ấy tùy ý mở ra, không ngờ những đóa hoa lụa cùng châu hoa này lại tinh xảo xinh đẹp đến thế, đủ mọi màu sắc rực rỡ. Những dải lụa sa này nàng ấy chưa từng thấy qua bao giờ, phía trên còn đính thêm mấy viên trân châu nhỏ.
Vẻ mặt nàng ấy đầy kinh ngạc: "Cái này là mua sao? Quá quý trọng rồi, tỷ không thể nhận được. Muội cùng mấy tỷ muội Nhu nhi giữ lại mà dùng đi!"
Ngô Tịnh Mỹ định trả lại cho Ôn Noãn.
Lôi thị vừa thấy hộp hoa lụa kia thì mắt đã sáng rực lên, vội vàng duỗi tay ra định đoạt lấy: "Tịnh Mỹ không cần thì để đó cho nhị mợ!"
Tay Ôn Noãn khẽ động, nắp hộp trang sức sập lại, vừa vặn kẹp trúng tay Lôi thị, đau đến mức bà ta phải kêu thét lên.
Vừa rút tay ra, bà ta đã thấy chỗ bị kẹp bẹp dí, lại còn nhanh chóng bầm đen lại.
"Noãn nhi, ngươi muốn kẹp gãy tay ta đấy à?"
Vẻ mặt Ôn Noãn đầy hối lỗi: "Nhị mợ, thật xin lỗi! Cháu không biết mợ lại đột ngột duỗi tay ra như vậy. Những hoa lụa và châu hoa này đều là đồ dành cho các cô nương dùng mà!"
Ôn Noãn nhét lại hộp trang sức đã đóng kín vào lòng Ngô Tịnh Mỹ: "Biểu tỷ nhận đi! Nhà muội vẫn còn nhiều lắm."
Chẳng biết có phải Nạp Lan Cẩn Niên đã mua sạch toàn bộ hoa lụa cùng châu hoa ở kinh thành hay không, ngày đó nàng mở một chiếc rương ra, bên trong toàn là hoa cài tóc, cho dù mỗi ngày đeo một đóa thì mười tám năm cũng không lo trùng loại!
Ôn Noãn lại thúc giục mọi người đi mặc thử quần áo xem có hợp hay không.
Lôi thị lật mở tay nải, bên trong chỉ còn lại một bộ quần áo nhỏ, bà ta nhìn về phía Ôn Noãn: "Noãn nhi, quần áo của ta đâu? Mọi người đều có, đừng nói là không có phần của ta nhé?"
Ôn Noãn cười đáp: "Sao có thể chứ! Mọi người đều có phần mà!"
Nàng đâu phải hạng người làm ra loại chuyện để lại điều tiếng như vậy?
Ôn Noãn đưa ra bộ quần áo cuối cùng màu xanh ngọc, còn có đính lông thú: "Đây là bộ quần áo mới cháu mua cho nhị mợ!"
Bộ quần áo này trông rất đẹp đẽ, Lôi thị cũng rất thích! Thế nhưng khi bà ta cầm lấy rồi ướm thử lên người...
Thân hình của bà ta phải to gấp đôi bộ y phục kia!
E là có mua hai bộ như vậy ghép lại, bà ta cũng chưa chắc đã mặc vừa.
"Noãn nhi, bộ này là cháu mua cho ta sao? Cháu đang đùa ta đấy à!"
Con nhỏ chết tiệt này không muốn mua quần áo cho mình, còn cố ý làm mình bẽ mặt sao?
Ôn Noãn nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của bà ta, liền ra vẻ hối lỗi: "Nhị mợ, thật sự xin lỗi, là cháu dựa theo kích cỡ mà mẫu thân cháu đã ghi chép lại. Làm sao lại nhỏ hơn nhiều như vậy được nhỉ?"
Ngô thị nghe xong, ngạc nhiên hỏi: "Kích cỡ gì cơ?"
Ôn Noãn lấy ra một mảnh giấy: "Đây chẳng phải là tờ giấy nương ghi lại kích cỡ của cả nhà ngoại sao? Cháu cứ dựa theo đó mà mua thôi ạ."
Ngô thị nhận lấy, vừa nhìn thấy đã bật cười nói: "Đây là từ bao nhiêu năm trước rồi. Khi đó nhị mợ con vừa mới gả về đây không lâu, dáng người chưa như bây giờ. Tóm lại là hiện tại kích cỡ không đúng rồi!"
Sau khi Lôi thị gả về đây, ăn trắng mặc trơn, lại chẳng phải làm lụng gì, mấy năm nay cân nặng cứ thế tăng vọt.
Vẻ mặt Ôn Noãn đầy vẻ hối lỗi: "Cháu không biết ạ! Thấy mẫu thân dựa vào kích cỡ trên giấy này mà làm quần áo cho ông ngoại cùng bà ngoại, cháu lại tưởng là kích cỡ này vẫn dùng được! Sau đó cũng chọn mấy bộ trang phục dựa theo số đo này. Nhị mợ, lần sau cháu lại mua cho mợ nhé!"
Ôn Noãn lấy lại quần áo từ trong tay bà ta: "Cái này mợ mặc không vừa, vậy thì để cho đại cữu nương vậy!"
Lôi thị nắm chặt quần áo trong tay, cho Diệp thị sao? Bộ đồ này ít nhất cũng đáng giá vài lượng bạc! Làm sao có thể cho được!
"Không cần, ta giữ lại cho con gái ta!"
Nhị cữu vừa mới thay quần áo mới xong, rất vừa vặn, liền đoạt lấy bộ đồ, liếc trắng mắt nhìn Lôi thị một cái: "Bà có con gái sao?"
"Ta chuẩn bị sinh một đứa!"
Ngô Khải Nghiệp chẳng buồn đôi co với mụ, còn sinh nữa sao? Ông còn đang muốn bỏ mụ đây này!
Ngô Khải Nghiệp cầm quần áo đưa lại cho Ôn Noãn: "Noãn nhi, cháu đừng mua cho bà ấy làm gì. Bà ấy ngoài ăn với ngủ ra thì chẳng biết làm gì, ăn thì lắm mà làm thì ít, mỗi tháng lại béo thêm một vòng, tháng nào cũng phải mặc đồ mới! Cháu vĩnh viễn không mua được bộ nào vừa người bà ấy đâu!"
Trong nhà này, người mỗi tháng đều đòi mặc một bộ đồ mới chính là Lôi thị!
Không mua cho mụ thì quần áo cũ mụ lại mặc không vừa, mà cũng không thể để mụ không mặc gì.
Số tiền mua quần áo cho mụ mỗi tháng còn tốn hơn cả tiền ăn của cả nhà!
Lôi thị nghe xong lời này thì tức đến nổ phổi, nhưng những gì Ngô Khải Nghiệp nói lại là sự thật. Mỗi ngày mụ đã nhịn ăn bớt đi nửa bát cơm, chỉ ăn có bốn bát rưỡi mà vẫn cứ mập lên như cũ! Mụ cũng chẳng có cách nào!
"Noãn nhi, nhị mợ là kiểu người uống nước thôi cũng béo, ta cũng không có biện pháp nào! Nhị cữu mẫu không cần cháu mua quần áo giúp, cháu cứ đưa bạc cho ta đi! Ta tự đi mua! Vừa hay bộ đang mặc cũng chật rồi, sắp không ních nổi nữa! Cháu không biết nhị mợ khổ thế nào đâu, chỉ có hai bộ quần áo, gặp ngày mưa gió muốn tắm rửa thay đồ cũng không có mà thay!"
Ngô Khải Nghiệp đánh một cái chát vào bàn tay béo múp của mụ: "Bà còn biết liêm sỉ không hả! Lại đi đòi tiền một đứa trẻ. Còn không mau đi nấu cơm đi!"
Lôi thị vốn định không đi, nhưng mụ chợt thoáng thấy bóng dáng đứa cháu gái bên nhà mẹ đẻ ở ngoài cổng.
Tim mụ thắt lại, chẳng lẽ nhị đệ lại xảy ra chuyện gì rồi?
"Tôi đi nấu cơm đây." Lôi thị vội vàng chạy ra ngoài, nhưng hướng mụ chạy lại chẳng phải là nhà bếp.
Ngô Khải Nghiệp nheo mắt, định đuổi theo nhưng thấy tiểu muội và muội phu đều đang ở đây nên đành thôi.
Tất nhiên Ôn Noãn cũng thấy Lôi thị vội vàng chạy ra ngoài.
Nàng nhớ đến cảnh tượng vừa rồi nên lên tiếng nhắc nhở: "Vừa rồi lúc tới đây, chúng cháu thấy mấy người ở sòng bạc đang đòi nợ một người. Cha nói người đó trông rất giống đệ đệ của nhị mợ. Đệ đệ của nhị mợ vẫn còn đánh bạc sao ạ?"
Cờ bạc là bác thằng bần, nó có thể khiến một gia đình tan cửa nát nhà.
Trương thị nghe xong liền nhíu mày: "Chắc là không phải đâu! Gần đây cũng chẳng nghe nói nhà nó bị người ta đòi nợ."
Ngô Khải Nghiệp nghe vậy, mí mắt càng giật dữ dội hơn: "Tôi về phòng một chuyến."
Cha vừa mới đưa cho ông năm lượng bạc, đó là số tiền chuẩn bị để ngày mai đi mua đất sét.
Noãn nhi nói con bé biết cách nung chế gốm sứ, bảo bọn họ mua ít đất sét về, đến lúc đó con bé sẽ dạy mọi người cách tạo phôi.
Trương thị thấy lão nhị chạy về phòng, lòng bà cũng chẳng yên.
Con gái vừa mới đưa cho bà ngân phiếu năm mươi lượng để mua gạch, cộng thêm cả số ngân phiếu đưa lúc trước, hiện tại trong nhà đã có hơn một trăm lượng bạc.
Trương thị vội vàng về phòng lấy ngân phiếu ra đưa cho Ngô thị: "Yến nương, số ngân phiếu này con giữ lại đi! Nương không cầm được đâu!"
Phải tránh để người ngoài hưởng lợi!
Ngô thị nghe vậy liền nhanh chóng đẩy tay ra: "Nương, người làm gì thế? Đã đưa cho người thì người cứ nhận lấy đi!"
Trương thị khăng khăng: "Ta không cần! Trong nhà vẫn còn không ít bạc, con cứ cầm về đi!"
Ôn Noãn suy nghĩ một lát rồi nói: "Mẫu thân, người cứ giữ hộ bà ngoại đi ạ! Khi nào bà ngoại cần dùng tiền thì lại sang nhà ta lấy là được."
Ngô thị cũng hiểu Trương thị đang lo sợ điều gì, nghe Ôn Noãn nói vậy thì mới đành nhận lấy.
Đến giờ cơm trưa, Lôi thị trở về với đôi mắt đỏ hoe.
Ngô thị hỏi có chuyện gì, bà ta cũng chẳng buồn nói.
Chủ yếu là vì Ngô Khải Nghiệp đã lên tiếng đe dọa, nếu bà ta còn dám quản chuyện nợ nần cờ bạc của đệ đệ thì ông sẽ viết thư hưu thê!
Bà ta thầm nghĩ, cả nhà này đều là hạng ích kỷ, chắc chắn sẽ không cho bà ta mượn bạc để giúp đệ đệ trả nợ!
Lôi thị nhìn bàn thức ăn đầy thịt cá, trong lòng đau như cắt!
Đống thức ăn này đều là bạc cả đấy!
Nhiêu đây cũng đủ để cứu nửa cái mạng người nhà mẹ đẻ bà ta rồi!
Đón tiếp cô em chồng thì thịt cá linh đình, còn đối với nhà mẹ đẻ bà ta thì lại thấy chết mà không cứu!
Sao bà ta lại có thể gả cho một người đàn ông như thế này cơ chứ!
Lôi thị biến đau thương thành sức ăn, liều mạng mà gắp!
Chỉ một đường đũa hạ xuống, nửa con cá đã nằm gọn trong bát bà ta.
Cả nhà: "..."
Đề xuất Ngược Tâm: Khước Từ Lời Cầu Cứu Của Ta, Cố Nhân Hối Hận Rồi
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha