Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 118

Diệp thị nhanh chóng lấy ra hai bộ quần áo cùng hai chiếc khăn tay.

Quần áo cả nhà thay ra tối qua, cũng may sáng nay bà chưa kịp giặt.

Ôn Noãn nhận lấy, đưa đến trước mũi Đại Hôi cho nó ngửi: "Đại Hôi, nhớ kỹ mùi này chứ?"

Đại Hôi gật đầu.

Ôn Noãn nhìn về phía Ôn Gia Thụy: "Cha, bây giờ chúng ta đi tìm người!"

Mắt Ôn Gia Thụy sáng lên, Noãn nhi thật thông minh, cách như vậy mà cũng có thể nghĩ ra!

Ông nhớ rõ trước kia trong sách có nói khứu giác của chó rất nhạy, có hài tử nhà nọ mất tích, người lớn đã dắt con chó nuôi trong nhà đi tìm mà tìm thấy được!

Ôn Gia Thụy vác cái cuốc ở góc tường lên vai: "Đi!"

Ông muốn nhìn xem kẻ khốn kiếp nào dám làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy!

Diệp thị cũng vội vớ lấy một cái cuốc đuổi theo sau.

Ôn Noãn thì không mang theo vũ khí gì, nàng chỉ cầm theo bộ quần áo, ngồi trên lưng con sói xám, để Đại Hôi dẫn đường.

Lôi thị nhìn thấy ba người đầy khí thế bước đi, trong lòng bà ta bắt đầu hoảng sợ.

Con chó kia chẳng lẽ thật sự tìm được Cảnh Chí cùng Cảnh Hoan sao?

Nếu tìm được, vậy hai trăm lượng bạc nợ chỗ đánh bạc thì làm sao bây giờ?

Còn mấy người kia nữa, bà ta đã đồng ý với họ sau khi chuyện này thành công sẽ chia bạc cho bọn họ!

Lôi thị gấp đến mức cuống cuồng đi tới đi lui trong sân.

Đại Hôi chở Ôn Noãn chạy thẳng về hướng núi.

Thời cổ đại có rất nhiều nơi chưa khai phá, cái gì cũng không nhiều nhưng núi non thì trùng điệp.

Hơn nữa người xưa luôn chú trọng việc "tựa núi ăn núi, gần nước hưởng nước", nên thường tìm những nơi gần sông gần núi để định cư.

Bởi vậy, có rất nhiều thôn xóm nằm ngay dưới chân núi hoặc bao quanh bởi núi rừng.

Đại Hôi cõng Ôn Noãn trên lưng, chạy một mạch lên núi.

Ôn Gia Thụy cùng Diệp thị cũng dốc sức đuổi theo phía sau.

Dọc đường, họ còn gặp nhóm người Trương thị và ông Ngô cũng đang leo núi tìm người nhưng chưa thấy manh mối gì.

Mọi người nghe tin bọn họ vào núi tìm người, cũng lục tục đi theo sau.

Diệp thị lần này không hề ngăn cản hai đứa nhỏ đi theo.

Cả hai cũng đã lớn rồi, một đứa mười bốn, một đứa mười ba, cũng đã đến lúc phải trải qua sóng gió để rèn luyện bản lĩnh. Có va chạm một chút thì sau này trưởng thành mới không hoảng loạn, mới biết cách xử lý đại sự.

Cứ nhìn Noãn nhi mà xem, chỉ mới mười một tuổi mà đã bình tĩnh, quyết đoán đến nhường nào!

Trên bầu trời, Tiểu Hắc không ngừng bay lượn quanh một vị trí cố định.

Đại Hôi chạy được một đoạn lại quay đầu chờ người phía sau, nó rất hiểu chuyện, không hề tỏ ra nóng nảy.

Ôn Noãn xoa đầu nó khích lệ: "Ngươi làm tốt lắm, trở về ta sẽ thưởng món ngon cho ngươi!"

Đại Hôi vẫy đuôi đầy vui mừng, tiếp tục lao về phía trước.

Không bao lâu sau, tốc độ của Đại Hôi chậm lại.

Nó đứng trên một sườn núi, nhìn xuống một cửa hang đá phía dưới.

Nơi đó có mấy gã đàn ông đang vây quanh một đống lửa, vừa cười nói vừa nướng gà rừng.

 

"Tiểu Đông, đến lúc đó đệ thật sự sẽ chia cho mỗi người chúng ta mười lượng bạc chứ?"

 

"Thật chứ, còn thật hơn cả trân châu nữa!"

 

"Nhà chồng của tỷ tỷ ngươi thật sự có ba trăm lượng bạc sao?"

 

"Nhà chồng tỷ tỷ ta không có, nhưng nhà muội muội bên chồng tỷ ấy thì có! Nghe tỷ tỷ ta nói, người em chồng kia của tỷ ấy không biết vì sao lại phát tài! Xây một căn nhà rất lớn, lúc mừng tân gia còn có bao nhiêu quý nhân đến tặng lễ vật vô giá, nào là vàng bạc châu báu, san hô mã não, gấm vóc lụa là, sơn hào hải vị không thiếu thứ gì, nghe nói còn có cả giường bằng ngọc nữa!"

 

Đám người kia nghe xong, đôi mắt ai nấy đều sáng rực lên!

 

"Giường làm bằng ngọc ư! Vậy chắc phải tốn không ít bạc đâu nhỉ?"

 

"Có lẽ cũng phải đến mấy chục vạn lượng!"

 

"Uầy!"

 

"Đúng là ngủ trên đống bạc mà!"

 

Đám người đó nhìn hắn ta đầy vẻ ghen tị: "Tiểu Đông, tỷ tỷ của ngươi thương ngươi như vậy, mà tỷ ấy lại có người thân giàu có như thế, sau này ngươi sắp phát tài to rồi!"

 

"Giàu cái nỗi gì! Nhà chồng tỷ tỷ ta keo kiệt lắm! Cả nhà muội muội chồng tỷ ấy lại càng bủn xỉn hơn!" Lôi Tiểu Đông hằn học nói xấu nhà họ Ôn và nhà họ Ngô.

 

"Tiểu Đông, ngươi nói xem có cơ hội nào để lấy được thứ gì từ nhà đó không?"

 

"Ta không làm được! Mấy người tự mình nghĩ cách đi!"

 

Đám người Ôn Gia Thụy lúc này mới đuổi đến nơi, vừa thở dốc vừa nghe được những lời này của Lôi Tiểu Đông, tức đến mức thất khiếu bốc khói!

 

Lão gia tử họ Ngô nhìn thấy Lôi Tiểu Đông thì lồng ngực phập phồng vì giận dữ. Ông không ngờ kẻ bắt cóc cháu ngoại để tống tiền anh rể lại chính là đứa em vợ này!

 

"Hưu!" Lão gia tử gầm lên một tiếng, rồi lao xuống sườn núi.

 

Lần này thì chẳng còn gì để nói nữa! Người mẹ của Cảnh Hoan và Cảnh Chí như Lôi thị kia, có cũng như không!

 

Những người khác cũng rầm rập chạy xuống theo.

 

Đại Hôi cõng Ôn Noãn lao vút tới.

 

Phía dưới có mấy kẻ phát hiện trên sườn núi có người lao xuống, sợ đến mức đờ đẫn cả người!

 

Lôi Tiểu Đông thấy người đến là lão gia tử họ Ngô thì sợ đến mặt cắt không còn giọt máu: "Mau, mau đưa người đi!"

 

Nếu như để lão gia tử đưa Cảnh Hoan cùng Cảnh Chí đi, thì ba trăm lượng kia sẽ tan thành mây khói!

 

Dứt lời, hắn ta vội vàng xông ra ngăn cản!

 

Những kẻ khác cuống cuồng chạy vào hang núi, dùng bao tải chụp lên đầu hai đứa trẻ đang hôn mê, sau đó khiêng ra ngoài định bỏ chạy.

 

Những người đến đây đều là bà con thân thích của Lôi Tiểu Đông, chẳng lẽ họ lại nỡ đánh chết hắn, cho nên cả đám chẳng chút sợ hãi!

 

Ôn Noãn thấy Lôi Tiểu Đông vẫn còn muốn đưa người bỏ chạy để chiếm đoạt bạc, nàng trực tiếp cưỡi trên lưng sói lao vút ra, tung một cước đá hắn ngã lăn quay!

 

Những kẻ khác thấy vậy cũng ồn ào cầm vũ khí lao lên!

 

Ôn Noãn xông tới.

 

Bóng dáng một người một sói nhanh như chớp giật!

 

Đại Hôi cũng bắt đầu hành động.

 

Thấp thoáng có ánh vàng lóe lên, ngay sau đó, những kẻ kia đều bị đá bay đi. Bọn chúng nằm vật ra đất, ôm lấy tay mà rên rỉ đau đớn!

 

"A! Tay của ta!"

 

"Tay của ta, tay của ta sao lại không cử động được nữa!"

 

Có mấy kẻ bị Đại Hồi cắn đứt vài ngón tay, lại có mấy kẻ chẳng hiểu vì sao mà cánh tay bỗng chốc tê liệt, không tài nào cử động nổi.

 

Ôn Noãn một chân giẫm mạnh lên ngực Lôi Tiểu Đông, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người đang nằm la liệt dưới đất: "Đến cả anh em họ của cô nãi nãi ngươi mà ngươi cũng dám bắt cóc? Ngay cả nhà của bà cô đây mà ngươi cũng dám dòm ngó? Được! Khá lắm! Ta về nhà sẽ mở sẵn cửa chờ các ngươi đến lấy giường ngọc! Đứa nào không tới dọn thì đúng là đồ vô dụng!"

 

Nàng cam đoan, nàng chắc chắn sẽ không đánh gãy chân bọn chúng!

 

"Đau... Nữ, nữ hiệp tha mạng!" Lôi Tiểu Đông cảm thấy lồng ngực mình như sắp bị dẫm nát đến nơi!

 

Những người khác lúc này mới chạy tới nơi.

 

Ôn Noãn cũng thu chân về.

 

Ông Ngô không kìm được giận dữ, vung nắm đấm nện túi bụi vào tên Lôi Tiểu Đông đang nằm bẹp dưới đất!

 

Ôn Noãn tiến đến trước mặt một tên khác, dùng mũi chân đá đá vào chân hắn: "Vừa rồi ngươi nói muốn khuân đồ từ nhà ta ra ngoài sao? Được thôi! Định ngày nào thế? Để ta còn mở sẵn cửa đón ngươi!"

 

Tên đó cảm thấy xương cốt như muốn vỡ vụn, run rẩy kêu lên: "Không... không phải! Ta không có, nữ hiệp tha mạng! Cho ta mười lá gan ta cũng không dám!"

 

Ánh mắt Ôn Noãn chuyển sang những kẻ còn lại.

 

Đám người đó sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, vội vàng dập đầu xin tha.

 

"Ta không có! Nữ hiệp xin tha mạng!"

 

"Nữ hiệp tha mạng! Ta nào dám tơ tưởng đến nhà của cô nương! Có cho tiền ta cũng không dám!"...

 

Đám người này thầm nghĩ, rốt cuộc con tiểu yêu quái này từ đâu chui ra vậy!

 

Diệp thị và Trương thị lúc này cũng vội vã chạy đến, cuống cuồng cởi trói cho hai đứa trẻ trong bao tải.

 

Nhìn thấy hai đứa cháu trai vẫn còn hôn mê bất tỉnh, Trương thị đau xót đến mức suýt chút nữa thì ngất đi!

 

Ôn Gia Thụy chặt mấy đoạn dây leo, trói chặt đám người đang nằm dưới đất lại.

 

Ôn Noãn tiến lại gần bắt mạch cho hai anh em Cảnh Chí. Cả hai đều bị đánh thuốc mê nên mới bất tỉnh nhân sự. Nàng trấn an: "Bà ngoại, bà đừng lo, hai đứa chỉ bị trúng thuốc mê thôi. Nhưng Cảnh Hoan còn nhỏ, dùng nhiều thuốc này sẽ không tốt cho sức khỏe, chúng ta mau đưa hai đứa về nhà trước đã!"

 

Thật là táng tận lương tâm! Sao bọn chúng có thể nhẫn tâm hạ thuốc mê hai đứa trẻ nhỏ như thế chứ!

 

Trương thị nghe vậy liền vội gọi ông Ngô: "Ông nó ơi, đừng đánh nữa, mau đưa Cảnh Hoan và Cảnh Chí về nhà trước đã!"

 

Ông Ngô cõng Cảnh Hoan, còn Ôn Gia Thụy thì bế Cảnh Chí lên.

 

Ôn Noãn bẻ mấy nhành cây, đưa cho Trương thị, Diệp thị cùng Cảnh Thần và Tịnh Mỹ mỗi người một cành: "Mọi người cầm lấy nhành cây này, vừa đi vừa quất, lùa đám người này xuống núi cho con!"

 

Ông Ngô nhìn đám người kia bằng ánh mắt căm hận, nghiến răng nói: "Giải bọn chúng xuống núi, giao cho quan phủ trị tội!"

 

Đám này vốn là lũ du côn ở thôn bên cạnh, chuyên hành nghề trộm cắp, chẳng làm được việc gì tốt đẹp.

 

Nghe thấy ông Ngô đòi giải lên quan, cả lũ sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng rối rít cầu xin.

 

"Đại gia, chuyện này không liên quan đến tôi! Là Lôi Tiểu Đông nhờ chúng tôi bắt người giúp thôi. Oan có đầu, nợ có chủ, ông muốn bắt thì cứ bắt một mình hắn lên quan phủ ấy!"

 

"Đúng thế! Chúng tôi cũng chỉ là nhận tiền làm việc thôi! Đại gia, chuyện này thật sự không liên quan đến chúng tôi!"

 

Lôi Tiểu Đông đau đến chết đi sống lại, nhưng vẫn cố nặn ra nụ cười cầu hòa: "Ông thông gia, tôi chỉ là đang đùa giỡn với Cảnh Hoan và Cảnh Chí một chút thôi mà! Ông đừng coi là thật! Nếu không tin, cứ chờ hai đứa nó tỉnh lại là ông biết ngay tôi nói thật hay đùa ấy mà!"

 

Ôn Noãn cười lạnh, chẳng chút nể nang mà vung gậy quất mạnh vào đùi hắn: "Đi mau! Có gì thì để dành mà thưa với Huyện lệnh đại nhân!"

 

Lôi Tiểu Đông đau đến mức khuỵu xuống, quỳ rạp trên đất!

 

Ngô Tịnh Mỹ cũng học theo Ôn Noãn, vung gậy nện thẳng vào đùi lũ khốn khiếp kia, quát lớn một tiếng: "Nhanh chân lên!"

 

Hết gậy này đến gậy khác giáng xuống.

 

Trong lòng đám người Trương thị cũng đang bừng bừng lửa giận! Có người làm theo, một tay túm lấy đầu dây leo, một tay vung gậy đánh tới tấp!

 

"Đi mau! Có oan ức gì thì cứ để dành mà kêu với Thanh thiên đại lão gia!"

 

Đám người đó bị đánh tới mức kêu gào thảm thiết, cứ thế bị lùa xuống núi chẳng khác nào đàn bò! Chúng muốn bỏ chạy nhưng lực bất tòng tâm. Đã bị bắt được thì vốn dĩ chẳng thể thoát, nếu dám chạy, con sói kia sẽ lập tức lao tới vồ lấy rồi lôi về, thậm chí còn bị nó ngoạm cho một miếng!

 

Những kẻ còn lại thấy cảnh đó thì sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, nào còn dám có ý định bỏ trốn!

 

Cứ như vậy, cả bọn bị áp giải xuống núi, trên đường đi gặp không ít dân làng! Nghe tin gã cậu ruột lại đi bắt cóc cháu ngoại để vơ vét bạc tiền và tài sản của thông gia, ai nấy đều khinh bỉ, nhổ nước bọt vào mặt đám người Lôi Tiểu Đông!

 

Có người còn gọi với theo Trương thị: "Bà Trương ơi, mau về nhà mà xem đi! Con dâu thứ hai nhà bà đã dọn sạch bách cái nhà bà rồi kìa!"

 

Cả nhà nghe xong, sắc mặt ai nấy đều đại biến, vội vã chạy thục mạng về nhà.

 

Ôn Noãn nhanh chóng đem năm tên đó trói chùm lại với nhau vào một gốc cổ thụ giữa thôn.

 

"Đại Hôi, mày canh chừng bọn chúng, đừng để đứa nào chạy thoát!"

 

Đại Hôi nghe lời, lười nhác nằm phục cách đó không xa, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào đám người kia. Bị ánh mắt của Đại Hôi xoáy vào, mấy tên đó sợ đến mức chẳng dám thở mạnh!

 

Không biết là ai đã từ trong nhà hắt một xô nước rửa chén bẩn thỉu lên người bọn chúng! Như được gợi ý, những người khác cũng chạy về nhà mình. Nhà ai mà chẳng có con nhỏ, mọi người đều căm thù đến tận xương tủy hạng người này!

 

Tiếp đó, kẻ thì bê máng rác bằng tre đầy rác rưởi lá khô, người thì xách cả thùng nước phân heo... Tất cả đều trút thẳng lên đầu bọn chúng!

 

Chẳng mấy chốc, trên người năm tên đó đã phủ đầy thức ăn thừa thối rữa, trứng ung, phân heo, phân gà... Đại Hôi thấy vậy liền đứng dậy, ghét bỏ mà lùi ra xa một chút.

 

Đám người Trương thị hớt hải chạy về đến nhà, phát hiện bên trong chẳng khác nào vừa bị trộm ghé thăm! Tất cả những gì đáng giá đều đã bị khoắng sạch.

 

Cánh cửa phòng Trương thị bị cạy tung, toàn bộ đồ đạc mà nhà Ôn Noãn mang đến biếu cũng không còn dấu vết! Trên mặt đất chỉ còn lại đống quần áo cũ nát, toàn là loại vải vá chằng vá đụp khắp nơi.

 

Mỗi gian phòng đều bị lục tung, đồ đạc trong tủ bị hất văng ra ngoài, thứ gì không đáng tiền thì vứt vương vãi đầy đất, thứ gì có giá trị thì đều không cánh mà bay!

 

Cả ngôi nhà hỗn loạn như một bãi chiến trường! Hễ là thứ gì có thể đổi ra tiền bạc thì đều biến mất sạch sẽ. Kiệt tác này do ai làm ra, chẳng cần hỏi cũng rõ mười mươi!

 

Nhìn cảnh tượng trước mắt, cả nhà ai nấy đều chết lặng, ánh mắt đờ đẫn.

 

"Tạo nghiệt mà!" Trương thị gào lên một tiếng rồi ngồi bệt xuống đất khóc rống lên.

 

Vẻ mặt Diệp thị tràn đầy vẻ không thể tin nổi, cảm thấy cuộc sống này thật sự không thể tiếp tục được nữa.

 

Ông Ngô giận đến mức khí huyết cuộn trào, chỉ thấy trời đất quay cuồng, thân thể lảo đảo choáng váng, Cảnh Chí đang cõng trên lưng cũng tuột xuống đất.

 

Ôn Noãn biến sắc, vội vàng lao đến đỡ lấy ông, không để ông ngã quỵ. Trong lúc giữ chặt lấy ông, nàng đã âm thầm truyền một luồng mây tía vào cơ thể ông.

Đề xuất Trọng Sinh: Trở Về Đêm Tân Hôn, Ta Chọn Nhị Hoàng Tử
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện