Cuộc sống của gia đình Ôn Noãn lại trở về với nhịp điệu bình thường.
Chỉ là gần đây, hai người Quách Thiến Ni thường xuyên tìm cớ chạy đến nhà bọn họ, không có chuyện cũng kiếm chuyện để nói, thật sự có chút phiền phức.
Sáng sớm hôm nay, Quách Thiến Ni lại tới nữa.
Ôn Noãn đang vò rau ngải cứu trong rổ, số rau này là do Ôn Nhiên hái từ ngoài ruộng mang về.
Sau khi phơi khô, dùng rổ lặp đi lặp lại xoa vò thật mạnh, dựa vào những khe hở của nan rổ để vò nát phần lá khô, chỉ giữ lại những sợi ngải cứu trắng mịn.
Những sợi ngải cứu này đem trộn với bột nếp có thể làm thành bánh ngải cứu, bên trong nhân bỏ thêm chút hạt mè và đậu phộng xay, ăn rất ngon.
Quách Thiến Ni thấy Ôn Noãn đang chế biến mấy thứ cỏ dại ngoài đồng, liền hỏi: "Noãn tỷ nhi, muội làm mấy thứ cỏ dại này để làm gì vậy?"
Ngày hôm qua nàng ta đã chuẩn bị một đống tiền đồng đi tìm Ôn Nhiên, nhưng con bé kia lại nói bây giờ nó đã biết một lượng bạc tương đương với một ngàn đồng tiền rồi, muốn trả lời một vấn đề phải trả một lượng bạc!
Làm nàng ta tức chết đi được, nên hôm nay nàng ta quyết định tìm Ôn Noãn để tìm hiểu thông tin.
Ôn Noãn đáp: "Làm món ăn."
Trong mắt Quách Thiến Ni hiện lên tia khinh miệt, nhưng giọng điệu lại không để lộ ra ngoài: "Ăn ngon lắm sao? Muội có lấy mấy thứ này cho Thập Thất công tử ăn không?"
"Không có." Hôm nay mới là lần đầu tiên làm.
Quách Thiến Ni lộ ra vẻ mặt "đã hiểu", người có thân phận tôn quý như vậy sao có thể ăn cỏ dại cho được.
"Ngày thường các muội nấu món gì cho Thập Thất công tử? Huynh ấy có đến nhà ăn cơm không?"
Ôn Noãn buông rổ xuống, nghiêm túc nhìn Quách Thiến Ni, cố ý xuyên tạc lời nói: "Đại đường tẩu, tẩu tìm hiểu về một nam nhân bên ngoài là muốn làm gì? Tẩu là phụ nữ đã có chồng, chỉ sợ huynh ấy sẽ chướng mắt tẩu! Tôi khuyên đại tẩu không có việc gì cũng đừng đến nhà tôi tìm hiểu công tử này, công tử nọ! Tẩu sớm ba chiều bốn như vậy, đại đường ca của tôi có biết không?"
Quách Thiến Ni đỏ bừng mặt, nha đầu này xem nàng ta thành hạng người nào vậy?
Nếu lời này truyền ra ngoài, chẳng phải nàng ta sẽ trở thành nữ tử lả lơi ong bướm hay sao? Nàng ta còn mặt mũi nào mà làm người nữa?
Quách Thiến Ni ném lại một câu rằng nàng ta chỉ đang tìm hiểu giúp người khác, sau đó tức giận vội vàng rời đi!
Từ đó về sau, nàng ta cũng không dám đến tìm Ôn Noãn nữa!
Cuối cùng, nàng ta vẫn phải bỏ ra hai mươi lượng bạc để hỏi được mấy tin tức râu ria từ chỗ Ôn Nhiên.
Nào là đi chùa Đại Phật giúp đỡ Thường phu nhân nên mới quen biết gia đình tri phủ.
Nào là Thập Thất ca và Phong đại ca chỉ nuốt trôi đồ ăn nhà bọn họ, nếu không sẽ đói chết, nhưng tỷ tỷ lại không muốn nấu cơm, cho nên họ mới đưa rất nhiều đồ vật đến để lấy lòng.
Còn Ninh công tử và Âu Dương công tử đều là tới ăn chực, không trả bạc mà còn ăn rất nhiều!...
Quách Thiến Ni cảm thấy hỏi cũng như không, chẳng thu hoạch được gì giá trị!
Lúc Nạp Lan Cẩn Niên đến, Ôn Noãn đã hấp chín bánh ngải cứu.
Từng chiếc bánh màu xanh sẫm được đặt trên lá chuối tây, trông vô cùng xinh xắn và đáng yêu.
"Đây là thứ gì?" Nạp Lan Cẩn Niên hỏi.
"Bánh ngải cứu, huynh nếm thử xem, loại này có vị mặn."
Nạp Lan Cẩn Niên cầm lấy, cắn một miếng.
Một mùi hương đặc trưng lan tỏa, hòa quyện cùng hương thơm của lạc và vừng, lớp vỏ mềm dẻo, vị rất ngon.
Lúc này Phong Niệm Trần cũng chạy vào: "Bánh gì thế, ta cũng muốn ăn!"
Thế là hai người ăn một mạch hết sạch cả lồng hấp mười mấy chiếc bánh ngải cứu.
Ôn Noãn chỉ vừa đi pha một ấm trà cho bọn họ, lúc quay lại đã thấy lồng hấp trống trơn!
Nàng thầm cảm thấy có điềm chẳng lành!
Ôn Nhiên đến trong mơ cũng mong được ăn món bánh ngải cứu đó!
Đúng lúc này, Ôn Nhiên cõng sọt hớn hở chạy về nhà: "Tỷ tỷ, bánh ngải cứu đã hấp chín chưa?"
Hôm nay cô bé đã đi rất xa, hái thêm được nửa sọt ngải cứu nữa.
Ôn Noãn nhìn cái lồng hấp rỗng không, rồi lại nhìn Nạp Lan Cẩn Niên và Phong Niệm Trần.
"Chín rồi, nhưng mà bọn họ ăn sạch cả rồi!"
Ôn Nhiên nhìn lồng hấp trống trơn, "òa" một tiếng khóc nấc lên: "Muội ở ngoài đồng hái rau ngải mấy ngày, phơi nắng mấy ngày, lại còn vất vả xay gạo nếp nửa ngày mới làm được một lồng bánh! Vậy mà các huynh lại ăn hết sạch rồi! Một cái cũng không chừa lại cho muội!"
Thật là quá đáng mà!
Mọi năm cứ đến mùa đông, cô bé chỉ biết đứng nhìn người ta ăn, mùi bánh thơm phức làm cô bé thèm đến chảy nước miếng!
Nhưng khi đó trong nhà không có tiền mua gạo nếp, cô bé chỉ có thể đứng nhìn thèm thuồng!
Cô bé đã mong mỏi suốt bao nhiêu năm trời!
Cuối cùng năm nay cũng được toại nguyện, rau ngải ngoài đồng vừa nhú lên là cô bé đã vội hái về ngay!
Vất vả lắm mới gom đủ làm một nồi bánh!
Nạp Lan Cẩn Niên thản nhiên đổ lỗi, chỉ tay vào Phong Niệm Trần: "Cái cuối cùng là hắn ăn đấy! Hắn ăn nhiều nhất!"
Lần đầu tiên Phong Niệm Trần thấy một cô bé vì miếng ăn mà khóc lóc thảm thiết như vậy, hắn cũng cuống quýt cả lên: "Đừng khóc, đừng khóc mà! Chẳng phải tại bánh ngon quá nên ta không kìm lòng được sao? Phong ca ca sẽ giúp muội đi hái thêm rau ngải, giúp muội xay bột nếp, có được không?"
Ôn Nhiên quẹt nước mắt: "Ngoài đồng hết rau ngải rồi! Người ta hái sạch cả rồi!"
Nửa sọt rau ngải này của cô bé còn chẳng đủ làm nổi một cái bánh!
"Chỗ này không có thì chắc chắn đồng ruộng nơi khác sẽ có. Đi! Ta dẫn muội đi, muội chỉ cho ta mặt mũi cái thứ này thế nào, ta sẽ hái cho muội!"
"Huynh hứa đấy nhé!"
"Ta hứa!"
Thế là Phong Niệm Trần cưỡi ngựa, chở theo Ôn Nhiên đi khắp nơi tìm rau ngải.
Đến chập tối, hai người mang về hẳn một bao tải lớn!
Những ngày sau đó, ngày nào hắn cũng mang về một bao tải rau ngải như vậy.
Thậm chí hắn còn hứa sau này mỗi năm đều sẽ gửi cho cô bé một bao tải rau ngải.
Ôn Nhiên lúc này mới rộng lượng tha thứ cho hắn.
Phong Niệm Trần thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: Tiểu cô nương này cũng thật dễ dỗ dành!
Sắp bước sang tháng Chạp, hôm nay nắng đẹp, thời tiết cũng ấm áp hơn nhiều.
Ôn Noãn quay lại căn nhà trúc để xem mạ lúa đã lớn đến chừng nào.
Căn nhà trúc vẫn chưa bị dỡ đi.
Cả nhà nàng đều có tình cảm sâu đậm với nơi này nên không nỡ phá bỏ.
Nàng cho xây tường bao cao bao quanh cùng với nhà mới, xem như một cái sân khác dùng để trồng rau dưa dưỡng sinh.
Chuồng gà, chuồng lợn, chuồng bò, chuồng ngựa nuôi dưỡng các loại gia súc gia cầm đều được xây dựng ở chỗ này.
Vừa lúc dùng căn nhà bằng trúc làm nơi cất chứa nông cụ và các đồ lặt vặt, cũng có thể dùng để nghỉ ngơi sau khi lao động mệt nhọc.
Còn có thể hun thịt khô, làm đồ ăn ở chỗ này, khá tiện ích.
Lúa ươm đã cao hơn không ít, có thể cấy mạ.
Ôn Noãn nói với Ôn Gia Thụy đang phủ một lớp rơm rạ trong căn nhà bằng trúc: "Cha, người sửa sang lại mẫu ruộng màu mỡ kia đi! Đã đến lúc cấy mạ rồi."
"Được!"
Buổi chiều, Ôn Gia Thụy dẫn theo ba nhi tử, làm theo yêu cầu của Ôn Noãn, sửa sang lại đồng ruộng.
Người trong thôn thấy vậy, đến hỏi ông trồng cái gì, nghe ông nói là cấy mạ, mọi người đều cảm thấy ông điên rồi!
Lúa mì vụ đông thì còn nghe nói ở nơi khác có người trồng trọt, còn lúa nước mùa đông? Ôn Gia Thụy đây là nhiều bạc đến mức không biết tiêu đi đâu sao, sao có thể lãng phí hạt giống lương thực như vậy!
Ôn Gia Thụy cũng không để ý người khác nói cái gì, ông dùng bò cày ruộng, qua ngày hôm sau, mấy cha con gánh mấy chục gánh nước dưới sông đổ vào làm thành ruộng nước.
Ngô thị, Vương thị và mấy tỷ muội Ôn Noãn đã nhổ mạ trong đất lên.
Ngô thị dẫn theo ba nữ nhi mỗi người gánh một gánh vận chuyển cây mạ ra đồng ruộng.
Vương thị ở lại trong nhà nấu cơm.
Ba tỷ muội cuốn ống quần lên, chuẩn bị xuống ruộng cấy mạ.
Ôn Gia Thụy vội chạy tới ngăn cản: "Không cần các con đâu, Yến Nương, bà mau dẫn mấy đứa nhỏ về nhà nấu cơm đi! Thời tiết quá lạnh, ngâm mình ở trong nước không tốt cho sức khỏe. Ta và mấy người Thuần nhi làm là được."
Ngô thị cũng biết nữ tử ngâm mình trong nước lạnh ngày mùa đông không tốt, vội kêu gọi mấy nữ nhi: "Chúng ta về nhà thôi!"
Ôn Noãn bèn nói: "Mẹ, chúng ta trở về căn nhà bằng trúc sửa sang làm ra một mảnh ruộng lúa nước đi, không cần quá lớn, con muốn làm ruộng thí nghiệm."
"Được."
"Xới đất lên là được, phần còn lại đợi cha làm xong mẫu ruộng này rồi trở về làm." Ôn Gia Thụy dặn dò.
"Được." Ngô thị đồng ý.
Mấy người trở về nhà sửa sang một mảnh đất, bờ ruộng đắp lên khá cao, gánh mấy gánh nước vào làm thành ruộng nước, chờ mấy cha con Ôn Gia Thụy làm xong mẫu ruộng kia trở về lại cấy mạ.
Một phần ruộng này, Ôn Noãn dự định sẽ xử lý giữ ấm trong lúc thời tiết lạnh nhất.
Ngoài ra Ôn Noãn còn dùng hai mươi chậu hoa phân biệt trồng vài cọng lúa nước ở trên đó, đến lúc đó làm thí nghiệm và thực nghiệm về độ chịu rét lạnh, nhìn xem rốt cuộc lần này cải tiến lúa nước có thể chịu rét đến mức nào.
Mấy ngày kế tiếp, mỗi buổi sáng Ôn Noãn đều nấu bữa cơm sáng xong là đi ra ngoài ruộng xem thử, ghi chép về tình hình phát triển của lúa nước và lúa mạch.
Nàng đặc biệt lấy một cuốn sổ ra ghi chép lại.
Hôm nay nàng ghi chép xong thì đi về nhà, trên đường về nhà tình cờ gặp nhà cũ đang đốt pháo.
Hai chiếc xe ngựa dừng ở ngoài cổng nhà cũ, trong đó có một chiếc là xe ngựa của bà cô.
Ôn Noãn dựa theo tính tò mò, thăm dò nhìn thoáng qua.
Trong sân là một mảnh tiếng hoan hô cười đùa rộn rã.
"Tẩu tử, Uyển nhi thật quá đỗi xuất sắc! Lần này trúng tuyển vị trí đầu bảng, sau này đại tẩu chỉ việc chờ hưởng phúc thôi!"
Chu thị cười đến không khép được miệng: "Uyển nhi thông minh từ nhỏ, là giống ta mà."
Tiểu Chu thị quay đầu đi, khẽ bĩu môi một cái.
Huyện thừa phu nhân tiếp lời: "Nghe biểu ca của tôi nói, cuộc tuyển chọn cho Thiên Thu yến lần này, chỉ riêng thi đấu cầm kỹ đã có hơn một trăm người. Hoàng thượng vô cùng coi trọng, còn phái thái giám thân cận là Lý tổng quản tới giám sát."
"Lúc sắp có kết quả, Hoàng thượng còn dẫn theo vài vị hoàng tử đích thân đến dự! Vốn dĩ Ôn Uyển rút thăm trúng số cuối cùng, biểu ca của tôi còn cảm thấy hy vọng xa vời. Ai ngờ Ôn Uyển vừa đàn một khúc, toàn trường đã chấn động!"
"Lúc ấy Hoàng thượng đến, vừa vặn nghe được một nửa, sau đó còn điểm danh bảo Ôn Uyển đàn lại một lần. Sau khi nghe xong, Ngài hài lòng gật đầu nói mấy chữ 'Tốt'! Uyển Uyển thật sự quá tài giỏi!"
Tiểu Chu thị kích động hỏi dồn: "Hoàng thượng thật sự khen 'Tốt' sao?"
"Đương nhiên rồi! Biểu ca của tôi tự mình gửi thư về nói mà! Ha ha... Ngay cả mấy vị hoàng tử cũng khen ngợi kỹ thuật đàn của Ôn Uyển đó! Ôn Uyển có thể đánh bại những quý nữ trong kinh thành và tất cả cô nương được chọn lựa trên khắp Nạp Lan quốc để giành lấy vị trí đứng đầu, lại còn được Hoàng thượng và các hoàng tử khen ngợi, thật sự là quá ghê gớm! Sau này chỉ sợ là quý hiển không lời nào tả xiết!"
Trong lòng và trên gương mặt Tiểu Chu thị tràn đầy niềm vui sướng.
Được chọn rồi!
Uyển tỷ nhi được Hoàng thượng và hoàng tử khen ngợi, còn sợ gì không được những con em quý tộc kia yêu thích chứ?
Dẫu sao Hoàng thượng và Thái hậu đều là người thích nghe cầm khúc.
Từ lúc Hoàng thượng đăng cơ đến nay, những cô nương đàn hay trong Thiên Thu yến đều được gả vào những nơi rất tốt!
Mấy ngày nay chịu sự lạnh nhạt từ chỗ tứ phòng, cuối cùng cơn giận đè nén trong lòng vì bị nhà bọn họ lấn lướt cũng tan biến sạch sành sanh!
Cuối cùng cũng không cần phải khúm núm lấy lòng bọn họ nữa!
Trong lòng Quách Thiến Ni cũng vô cùng hân hoan. Nếu Ôn Uyển có thể vào cung làm phi, hoặc lọt vào mắt xanh của vị hoàng tử nào đó, vậy thì sau này tướng công của nàng ta cũng sẽ có tương lai xán lạn!
Cho dù chỉ gả cho một vị đại thần nào đó trong kinh thành, cũng sẽ rất có lợi cho con đường khoa cử của tướng công sau này.
Đang lúc nàng ta đang ảo tưởng về một tương lai tươi đẹp, ánh mắt thoáng thấy một bóng người đi ngang qua cổng nhà, nàng ta không khỏi nhìn sang.
Vừa lúc thấy Ôn Noãn đi qua, hơn nữa còn nhìn vào bên trong, nàng ta liền cười vẫy tay với Ôn Noãn: "Noãn nhi à! Vào đây chơi đi! Vừa lúc có tin tốt của Uyển nhi truyền về đây."
Ôn Ngọc vừa thấy là Ôn Noãn, sắc mặt lập tức thay đổi: "Tẩu tử, đừng gọi bậy! Tẩu quên là hễ gặp phải cả nhà 'ôn thần' này thì nhà ta chẳng có chuyện gì tốt đẹp sao!"
Lúc trước hại nàng ta không bái sư thành công, lần trước còn hại cha nàng ta đắc tội với mấy phú thương!
Đợt này đã phải tặng đi bao nhiêu quà cáp, mời người ta ăn bao nhiêu bữa cơm rồi?
Ôn Ngọc vội vàng chạy tới đóng sầm cổng lại, vang lên một tiếng "Rầm" thật lớn!
"Phi! Phi! Phi! Mau tiễn cái vị ôn thần này đi cho khuất mắt!"
Ôn Ngọc thật sự là sợ rồi!
Lần trước Từ đại sư đã tìm đến tận nhà, chỉ vì mời Vương thị đến mà sư phụ của nàng ta liền bỏ chạy mất dép!
Lần này cũng lại như vậy.
Thật là quá tà môn!
Nàng ta lo sợ Ôn Noãn mà bước vào, tư cách tham gia Thiên Thu yến của tỷ tỷ mình cũng sẽ bị hủy hoại theo!
Đây là cơ hội ngàn năm có một để nhà bọn họ thăng quan tiến chức nhanh nhất, tuyệt đối không thể để bị hủy hoại được!
Phi phi phi, mình đang nghĩ cái gì vậy chứ!
Vị ôn thần kia không có đi vào!
Nhất định là không vào được!
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Bản Theo Mẹ Tái Giá, Được Các Anh Kế Cưng Đến Phát Điên
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha