Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 112

Ôn Gia Thụy lạnh lùng đáp: "Đệ không mời nổi bọn họ đâu, mấy vị khách kia vốn thích thanh tĩnh nên sẽ dùng bữa ở bàn riêng. Nếu đại ca không sợ đắc tội với người ta thì cứ việc ngồi chung bàn. Có điều, không cần dùng đến thức ăn từ tửu lầu của đại ca đâu! Nhà đệ cũng chẳng đến mức không chuẩn bị nổi cơm nước đãi khách!"

Những việc ông ta làm, thực chẳng phải là chuyện mà một người bình thường có thể làm ra được!

Ôn Gia Phú nghĩ đến vị kia chỉ dăm ba câu đã ép bọn họ phải quyên góp hai mươi vạn lượng, ông ta cân nhắc một hồi, cũng không dám cố chấp nữa: "Tứ đệ, mấy vị kia đều là khách quý của đại ca, đã giúp đỡ đại ca không ít việc. Lát nữa đệ nhớ giới thiệu Lâm lão cho bọn họ làm quen nhé! Coi như đại ca nợ đệ một món ân tình! Sau này đệ có gặp khó khăn gì cần đại ca giúp sức, đại ca nhất định sẽ không từ nan!"

Ôn Gia Thụy vì muốn tránh cho Ôn Gia Phú cứ bám lấy mình không buông, bèn lấy lệ đáp: "Có cơ hội rồi nói sau."

Đúng lúc này, Ôn Noãn bỗng nhiên lên tiếng: "Cha, thức ăn nhà chúng ta chuẩn bị..."

Nàng cố ý bỏ lửng câu nói giữa chừng.

Ôn Gia Phú cứ ngỡ Ôn Gia Thụy đã đồng ý, lão mừng rỡ nói: "Lát nữa cứ dọn thức ăn của tửu lầu cho khách của đại ca, tuyệt đối đừng mang mấy món nhà các đệ chuẩn bị lên, nghe rõ chưa?"

Ôn Gia Thụy nhíu mày định nói gì đó, nhưng Ôn Noãn đã nhanh miệng cướp lời: "Đại bá, bác chắc chắn chứ? Không sợ như vậy là thất lễ sao?"

"Chắc chắn! Tuyệt đối không cần dùng thức ăn nhà các cháu chuẩn bị." Mấy lão đầu bếp trong thôn nấu ra toàn là cám heo, sao có thể dùng để chiêu đãi khách quý được?

Thất lễ ư? Dùng thức ăn nhà bọn họ mới thực sự là thất lễ với khách của lão!

Lão cũng muốn để những vị khách đó thấy rõ lão tứ là hạng người không thể bước lên đại sảnh đường đến mức nào, để họ biết ai mới là người đáng để kết giao.

Ôn Noãn tỏ vẻ miễn cưỡng, đáp: "Vậy thì được thôi!"

Ôn Gia Thụy nhìn Ôn Gia Phú bằng ánh mắt kỳ quặc, rồi cũng chẳng thèm để tâm đến lão nữa.

Giờ lành đã đến, tiệc cũng nên bắt đầu, nàng bèn hỏi Ôn Gia Thụy: "Không biết nhà bà cô có đến không ạ?"

Thiệp mời thì đã gửi đi, nhưng cũng chỉ là làm cho tròn lễ nghĩa mà thôi.

"Mặc kệ bọn họ đi, thời gian không còn sớm nữa, khai tiệc thôi."

Khách khứa đã tề tựu đông đủ, các món ăn bắt đầu được dọn lên.

Hai bàn khách mời của Ôn Gia Phú nhìn thức ăn bày trước mặt mình, rồi lại nhìn sang thức ăn trên những bàn khác, sắc mặt ai nấy đều đen như nhọ nồi!

Những món này nếu đặt trong một bữa tiệc bình thường thì quả thực là món ngon thượng hạng. Thế nhưng, không có so sánh thì không có đau thương.

Hãy nhìn thức ăn trên bàn người ta mà xem! Đúng là một trời một vực so với đồ ăn trên bàn của bọn họ!

Người khác được ăn toàn là sơn hào hải vị thì cũng đành đi, đằng này món nào món nấy đều nóng hổi nghi ngút khói, sắc hương vị vẹn toàn, chỉ cần ngửi thôi đã thấy thèm nhỏ dãi!

Còn đồ ăn của bọn họ, nhìn qua đã chẳng đẹp mắt bằng, lại còn nguội ngắt nguội ngơ, chẳng chút hơi ấm!

Điều quan trọng nhất chính là, bọn họ nhìn thấy ở cái bàn tròn lớn ngay sát bên cạnh chỉ có hai vị khách vô cùng đặc biệt: một con sói và một con diều hâu!

Ngay cả thức ăn của hai con súc sinh kia trông còn thịnh soạn hơn cả đồ ăn của bọn họ!

Đây rõ ràng là khinh người quá đáng, cố ý đem mấy thứ cám heo này ra để sỉ nhục bọn họ hay sao?

 

Ôn Gia Thụy bước tới, cười nói: "Các vị cứ thong thả dùng bữa, thật ngại quá vì tiếp đón không chu toàn. Đây là đại ca tôi đã đặc biệt dặn dò tửu lầu của huynh ấy chuẩn bị món ăn riêng cho các vị! Tôi vốn bảo cứ dùng thức ăn của nhà tôi là được, nhưng đại ca nói các vị đã ăn quen phong vị của tửu lầu huynh ấy rồi, nhất quyết phải dùng thức ăn huynh ấy mang đến để bày hai bàn tiệc này! Các vị cứ tự nhiên nhé, có gì sơ suất xin lượng thứ!"

 

Ôn Gia Thụy vừa đẩy xong "chiếc nồi" trách nhiệm liền lập tức rời đi ngay!

 

Loại tiếng xấu đắc tội với người khác như thế này, ông tuyệt đối không gánh!

 

Cả bàn khách khứa tức giận trừng mắt nhìn Ôn Gia Phú.

 

Huyện thừa đại nhân nghiến răng trắc trở, hạ thấp giọng hỏi: "Ôn Gia Phú, ông sắp xếp cái kiểu gì thế này?"

 

Ai thèm ăn quen thức ăn trong tửu lầu của ông ta chứ! Bộ dát vàng chắc?

 

Trên trán Ôn Gia Phú mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Tôi không biết hiền đệ của mình lại chuẩn bị món ăn phong phú đến nhường kia. Tôi cứ ngỡ nó chỉ mời đầu bếp trong thôn nấu nướng, sợ mọi người ăn không quen mấy món thô lậu đó nên mới cố ý bảo tửu lầu chuẩn bị hai bàn tiệc. Để tôi bảo nó dọn đi, đổi món khác ngay!"

 

Chắc chắn là lão tam cố ý, đây là muốn hại chết ông ta mà!

 

"Lão tam, mau đổi thức ăn đi!" Ôn Gia Phú vẫy tay gọi Ôn Gia Thụy đang ở cách đó không xa.

 

Ôn Gia Thụy đi tới, đứng bên cạnh cười xòa nói: "Các vị không thích món ăn đại ca tôi chuẩn bị sao? Vậy để tôi bảo người thu dọn rồi đổi món khác nhé."

 

Vừa lúc Nạp Lan Cẩn Niên đi ngang qua, nghe thấy lời này liền dừng bước, nhàn nhạt liếc nhìn thức ăn trên bàn một cái: "Thức ăn phong phú nhường này mà các vị vẫn dùng không quen sao? Quả nhiên là những bậc hào phú một phương, đã ăn quen sơn hào hải vị rồi. Xem ra hai mươi vạn lượng vừa rồi vẫn còn hơi ít..."

 

Mấy chữ cuối cùng còn chưa kịp thốt ra, cả bàn người đã gật đầu lia lịa: "Quen chứ, quen chứ! Ngày thường chúng tôi cũng toàn ăn cơm canh đạm bạc, đâu có được ăn ngon như thế này!"

 

"Đúng vậy, đúng vậy, bữa cơm tất niên nhà tôi còn chẳng phong phú được bằng một góc chỗ này ấy chứ!"

 

Cả bàn người bắt đầu điên cuồng gắp thức ăn nhét đầy vào miệng.

 

Ôn Gia Phú đứng hình.

 

Xong rồi, lần này ông ta thật sự đắc tội nặng với người ta rồi!

 

Nạp Lan Cẩn Niên trở về vị trí của mình ngồi xuống, hắn khẽ quay đầu nhìn về một hướng nào đó.

 

Ôn Noãn ngồi ở bàn chính giữa đã chứng kiến toàn bộ sự việc xảy ra bên kia, đôi mắt phượng của nàng hiện lên chút ý cười lấp lánh.

 

Nạp Lan Cẩn Niên nhìn nàng một cái, khóe miệng cũng khẽ nhếch lên.

 

Âu Dương Hoài An nhìn những người ngồi ở bàn của Huyện thừa đại nhân với ánh mắt đầy đồng cảm.

 

Hắn ta vừa thu hồi tầm mắt thì bắt đầu nhìn thấy nụ cười trên gương mặt Nạp Lan Cẩn Niên, trông cứ như vừa gặp quỷ vậy!

 

Người này mà cũng biết mỉm cười thật lòng sao?

 

Nhưng mà nghĩ lại, vừa rồi Nạp Lan Cẩn Niên chỉ cần động môi một chút là có ngay tám mươi vạn lượng bạc trắng, nếu là hắn ta chỉ cần nói hai câu mà kiếm được chừng đó bạc, chắc nằm mơ hắn ta cũng sẽ cười tỉnh mất!

 

Bên bàn nữ quyến, vốn dĩ Huyện thừa phu nhân định quăng đũa bỏ đi ngay lập tức, nhưng thấy phu quân của mình đến một chữ cũng không dám hé răng, bà ta chỉ có thể nén giận cúi đầu ăn cơm.

 

Ôn Noãn liếc nhìn Tiểu Chu thị một cái rồi rũ mắt xuống, che giấu ý cười đậm đà nơi đáy mắt.

 

Đã dám trêu chọc nhà họ, vậy thì phải gánh vác được hậu quả!

 

Có một số người, sao cứ mãi không biết rút kinh nghiệm như vậy nhỉ?

 

Bữa tiệc tân gia này cả khách lẫn chủ đều dùng bữa rất vui vẻ, trên bàn chẳng hề có lấy một chút thức ăn thừa!

 

Nhưng cũng có người ăn đến mức khổ không thốt nên lời, chẳng khác nào đang nhai phải hoàng liên đắng ngắt!

 

Sau khi tàn tiệc, Ôn Gia Phú và tiểu Chu thị lầm lũi cúi đầu, là những người đầu tiên rời đi!

 

Ông cụ Ôn nhìn thấy đứa con trai cả của mình phải khép nép cúi đầu khom lưng xin lỗi khách khứa, trong lòng đau xót khôn nguôi, suýt chút nữa đã rơi nước mắt. Ông không kìm được lòng, bước tới nói với Ôn Gia Thụy: "Lão Tứ, nếu đồ ăn con chuẩn bị còn tốt hơn cả cỗ bàn từ tửu lầu của đại ca con mang đến, sao con không nói cho nó biết một tiếng! Làm vậy chẳng phải là hại đại ca con đắc tội với người ta sao? Con xem, đại ca con mất hết mặt mũi, đến đầu cũng không ngẩng lên nổi kìa!"

 

Ôn Noãn vừa tiễn nhóm người Lương Tử Vận ra về, lúc quay vào thì đúng lúc nghe thấy những lời này, nàng liền lên tiếng: "Ông nội, đại bá mang hai bàn tiệc đến đây, nếu hôm nay thức ăn nhà chúng cháu chuẩn bị không tốt bằng đại bá, vậy ông có nghĩ đến việc khách khứa sẽ nhìn nhà chúng cháu thế nào không? Sau khi dùng tiệc xong, họ sẽ nói về chúng cháu ra sao?"

 

Ông cụ Ôn: "..."

 

Đương nhiên sẽ là đủ loại lời lẽ khó nghe rồi!

 

"Vậy nên, ngay từ đầu nếu đại bá không làm như thế thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra! Đại bá kinh doanh tửu lầu lớn như vậy, chẳng lẽ lại không biết hậu quả của việc trong một bữa tiệc mà xuất hiện những món ăn khác biệt hay sao? Việc này ông đừng trách cha cháu, cha cháu không hề sai! Ngay từ đầu cha cháu cũng không đồng ý để đại bá dùng thức ăn mang tới, là do đại bá nhất quyết đòi dùng bằng được! Chẳng qua là hại người không thành, cuối cùng lại thành tự hại mình mà thôi!"

 

Ông cụ Ôn: "..."

 

"Đại bá của cháu chỉ là sơ ý thôi, chắc chắn nó không có tâm địa gì đâu (vô tâm)."

 

"Đương nhiên là 'vô tâm' rồi, người có tâm sao có thể làm ra chuyện thiếu lương tâm như thế!" Ôn Noãn cười lạnh. Đúng là "vô tâm" thật, chỉ là "cố ý" mà thôi!

 

Cũng may lần này họ chỉ mời những người có quan hệ thân thiết, không tổ chức quá lớn, chỉ bày mười bàn tiệc, nên Ôn Noãn mới chuẩn bị một ít món ăn quý giá để chiêu đãi mọi người. Nếu không, người mất mặt chính là gia đình nàng!

 

Ông cụ Ôn: "..."

 

Lúc này khách khứa đã về hết, Vương thị cầm cây chổi chạy ra, giơ cao chổi quất lên người ông cụ Ôn: "Lão già thối này, ông cút ngay cho tôi! Nhà tôi không chào đón ông!"

 

Ông cụ Ôn sợ tới mức vội vàng bỏ chạy!

 

Sau khi ông cụ Ôn chạy mất dạng, Vương thị chống chổi, tức giận nói: "Từ nay về sau không được cho lão ta bước chân vào cửa nữa!"

 

Ôn Noãn gật đầu: "Bà nội, việc này phải trông cậy vào bà rồi! Chúng cháu đều không làm nổi đâu!"

 

Ở vị trí nào thì làm việc nấy, ắt sẽ gặt hái được thành công! Chuyện quốc gia đại sự là vậy, mà chuyện trong nhà cũng thế.

 

Vương thị ngẩn người, đúng là như vậy thật!

 

"Được, bà mà thấy lão ta một lần là sẽ đánh một lần!"

 

Cả nhà đều bật cười rộ lên.

 

Đêm nay, cả gia đình ngủ trong ngôi nhà mới, cuối cùng cũng không còn cảm giác gió lạnh lùa vào từ khắp phía nữa!

 

Đêm nay, mỗi người đều được ngủ trong phòng riêng, trên chiếc giường của riêng mình, cuối cùng không còn cảnh mấy người phải chen chúc trên một chiếc giường, cả nhà túm tụm trong một gian phòng chật hẹp.

 

Chăn ấm đệm êm, cuộc sống cũng dần trở nên ấm áp.

 

Đêm đó, Ôn Gia Phú và tiểu Chu thị nằm trên giường, trằn trọc suốt đêm không sao ngủ được, tức giận đến mức lồng ngực đau nhói!

 

"Lão tứ giấu kỹ thật đấy! Lừa tôi một vố đau! Hèn gì hắn có thể cứu được nhị đệ ra ngoài."

 

Tri phủ đại nhân, Huyện lệnh đại nhân, còn có cả vị Thập Thất công tử kia nữa!

 

"Ông nói xem Thập Thất công tử kia rốt cuộc là ai?" Tiểu Chu thị suy tính nhiều nhất chính là hắn.

 

Hình như vị Thập Thất công tử này có quan hệ rất tốt với nhà lão tứ!

 

Lại còn Ninh công tử kia nữa, vừa nhìn khí chất đã biết không phải con nhà giàu bình thường có thể so sánh được, chắc chắn là công tử nhà thế gia!

 

Bọn họ rốt cuộc có thân phận gì?

 

Phiền chết đi được, sao lão tứ có thể đột nhiên quen biết nhiều quý nhân như vậy?

 

"Không biết, nhưng tôi đoán chắc hẳn là Thế tử, hoặc là công tử của vị đại quan nhất, nhị phẩm nào đó."

 

Thế tử! Tiểu Chu thị nghe vậy thì kinh ngạc đến hít một ngụm khí lạnh.

 

"Tướng công, ngày mai ông đến nhà lão tứ dò hỏi một chút xem sao."

 

"Lão tứ đề phòng tôi như đề phòng cướp vậy, hoàn toàn không có ý định giới thiệu quý nhân cho người làm đại ca như tôi quen biết! Thật quá ích kỷ!"

 

Trong lòng Tiểu Chu thị liên tục xoay chuyển tâm tư: "Sau này nên qua lại nhiều hơn với tứ phòng một chút."

 

"Ừm, bảo vợ Lượng nhi đi đi! Nó còn trẻ, dễ nói chuyện với mấy đứa Ôn Nhu. Ôi, không biết bên Uyển nhi thế nào rồi, nếu con bé trúng tuyển, lại được quý nhân trong cung để mắt tới, thì nhà chúng ta cần gì phải bận tâm nhà lão tứ ra sao?" Ôn Gia Phú thở dài nói.

 

"Trước năm mới chắc là sẽ có tin tức gửi về thôi."

 

Hy vọng có thể vượt qua!

 

Nếu không thì ngày tháng sau này thật sự không sống nổi!

 

Hôm nay bọn họ đã đắc tội với bao nhiêu người rồi!

 

Nếu Uyển nhi không được tuyển chọn, mấy vạn lượng bạc nợ bên ngoài kia, e là...

 

Tiểu Chu thị không dám tưởng tượng tiếp!

 

Ngày mừng tân gia đã trôi qua, dân làng đều nhìn nhà Ôn Noãn bằng ánh mắt khác hẳn.

 

Nhìn căn nhà lớn uy nghi kia, nghĩ đến những món quà tặng giá trị liên thành, không hiểu sao từ một hộ nghèo nhất thôn, họ bỗng chốc trở thành người mà dân làng có trèo cao cũng không tới!

 

Cứ như là lặng lẽ phát tài mà không một tiếng động!

 

Mấy ngày nay, vợ Vĩnh Phúc và vợ Nhị Lại Tử hễ thấy người nhà Ôn Noãn là lại tươi cười chào hỏi.

 

Chu thị tìm hai người này để nói xấu nhà Vương thị, nhưng cả hai đều không dám hùa theo lấy một tiếng!

 

Làm Chu thị tức đến đau cả gan, dứt khoát đóng cửa không ra ngoài!

 

Bà ta chỉ biết cầu thần bái Phật phù hộ cho Uyển nhi nhất định phải trúng tuyển!

Đề xuất Cổ Đại: Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện