Chương 111
Lại là mười cỗ xe ngựa, đây chẳng phải là tiết tấu đưa của hồi môn hay sao!
Món quà Nạp Lan Cẩn Niên mang đến chính là một chiếc giường làm bằng noãn ngọc, nguyên cả chiếc giường đều được chế tác từ khối noãn ngọc sáng bóng như mỡ dê.
Vốn dĩ ngọc thạch đã vô cùng nặng, thế nên phải chia ra chở trên mấy cỗ xe ngựa mới đến được đây.
Ngoài ra còn có mấy rương châu hoa, hoa lụa, trang phục, trang sức, đồ trang điểm... đều là những kiểu dáng mới nhất ở kinh thành.
Đến khi Ôn Noãn mở ra, nàng cũng bị một rương lớn đầy ắp châu hoa, hoa lụa đủ loại màu sắc làm cho giật mình!
Người dân trong thôn nhìn từng khối ngọc với sắc màu bóng loáng như mỡ dê được người ta khiêng vào nhà, ai nấy đều ngẩn ngơ đứng chôn chân trong gió!
Đây là giường sao? Giường làm bằng bạch ngọc ư?
Trời đất ơi!
Khối ngọc lớn như vậy, rốt cuộc đáng giá bao nhiêu bạc đây?
Ngủ trên chiếc giường này chính là đang ngủ trên đống bạc đúng không?
Ôn Gia Thụy cũng há hốc mồm: "Thập Thất, cái này quá quý giá rồi!"
"Không đáng bao nhiêu bạc đâu ạ, cháu cái gì cũng không nhiều, nhưng mấy cục đá này thì vẫn có một ít. Đây là giường làm bằng noãn ngọc, người có sức khỏe yếu ngủ trên đó sẽ rất có lợi."
Nạp Lan Cẩn Niên liếc mắt nhìn Ôn Noãn một cái.
Sắc mặt của nha đầu này càng ngày càng tốt hơn, dưới ánh mặt trời, có thể thấy rõ một lớp lông tơ thật mỏng trên vầng trán trơn bóng xinh đẹp kia đang nhiễm một vầng sáng nhàn nhạt.
Rất khỏe mạnh, rất có sức sống, không hề mang dáng vẻ yếu đuối mong manh như lúc mới gặp.
Ôn Gia Thụy biết đây là Thập Thất nghe nói Noãn nhi bệnh tật ốm yếu từ nhỏ, nên đặc biệt làm chiếc giường này cho nàng.
Thật sự rất có lòng!
Ông nói lời cảm ơn, sau đó mời người vào nhà.
Khách khứa đã đông đủ, Ôn Noãn nói với Ôn Gia Tường: "Tam bá, người đã đủ rồi, có thể đốt pháo bắt đầu bữa tiệc!"
Nói xong, nàng lập tức đi vào trong nhà.
"Được!" Ôn Gia Tường lập tức cầm một chuỗi pháo, cột vào một cây gậy trúc thật dài rồi nâng cao lên, thôn trưởng cũng chạy tới định châm lửa.
Tiểu Chu thị vội vàng chạy đến ngăn cản: "Thôn trưởng, đừng đốt! Chờ một chút! Còn có một đám khách quý chưa tới! Ngài xem, tới rồi! Tới rồi kìa!"
Phía xa xa, có mấy cỗ xe ngựa đang chạy tới đây.
Lúc này thôn trưởng mới thu lại mồi lửa.
Ôn Gia Tường cũng vội vàng hạ pháo xuống.
Tiểu Chu thị định đi vào gọi cả nhà Ôn Gia Thụy ra nghênh đón khách quý.
Nhưng nghĩ đến thân phận các vị khách mà bọn họ đang tiếp đón ở bên trong, lại nghĩ đến việc Ôn Gia Thụy hoàn toàn không đồng ý mời những người này, bà ta bèn tự mình đứng chờ ở đó.
"Để đệ đi gọi tứ đệ ra đón!" Ôn Gia Tường định đi vào gọi người ra đón khách.
Tiểu Chu thị vội vàng kéo ông lại: "Đừng, không cần đâu, không cần đâu!"
Ôn Gia Tường ngạc nhiên nhìn bà ta.
Tiểu Chu thị cười nói: "Khách khứa bên trong đều là bậc tôn quý, đừng để chậm trễ! Mấy vị khách này đại ca và tẩu tẩu của đệ đều quen biết cả, chúng ta nghênh đón là được rồi! Họ sẽ không trách cứ đâu!"
Ôn Gia Tường cảm thấy kỳ lạ, bằng hữu của tứ đệ từ bao giờ lại có giao thiệp với bằng hữu của đại ca vậy?
Chẳng phải trước kia đại ca vẫn luôn nói tứ đệ chỉ toàn kết giao với hạng hồ bằng cẩu hữu thôi sao?
Lúc này, mấy chiếc xe ngựa kia đã đi vào trong sân rồi dừng lại.
Ôn Gia Phú dẫn đầu nhảy xuống xe, thấy ở đây chỉ có Tiểu Chu thị, Ôn Gia Tường và thôn trưởng.
Ông ta nhanh chóng bước tới, sa sầm mặt hỏi: "Lão tứ đâu? Sao không gọi nó ra nghênh đón khách! Có hiểu lễ nghĩa hay không vậy?"
Làm thế này chẳng phải là đắc tội với người ta sao?
Tiểu Chu thị nháy mắt với ông ta: "Lâm lão đã tới rồi, còn có một vị thân phận còn cao quý hơn cả Lâm lão nữa! Họ đang bận tiếp đón bên trong!"
Ôn Gia Phú nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, Lâm lão đến sớm như vậy sao?
Lúc này, Huyện thừa đại nhân, Quách phu tử cùng một số phú thương và gia quyến cũng lần lượt xuống xe ngựa.
Ôn Gia Phú lập tức niềm nở cười nói: "Các vị, mời vào trong, vị khách quý mà mọi người muốn gặp đã tới rồi."
Vốn dĩ Huyện thừa thấy gia chủ không ra nghênh đón thì có chút không vui, nhưng nghe nói khách quý đã đến, ông ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý chuyện khác nữa!
Đoàn người vội vã đi vào trong.
Ôn Gia Thụy không nghe thấy tiếng pháo vang lên, cho rằng có chuyện gì xảy ra nên vội vàng chạy ra xem thử, không ngờ lại thấy đại ca mình đang dẫn theo một đám người đi vào.
Người đã vào đến nhà, nếu giờ đuổi ra ngoài thì chính là ông không biết lễ nghĩa!
Đó mới thật sự là đắc tội với người ta!
Ông chỉ đành ngậm ngùi mời bọn họ vào trong.
Trong lòng Ôn Gia Phú vô cùng đắc ý!
Ông ta biết ngay chiêu "tiền trảm hậu tấu" này nhất định sẽ thành công mà!
Ôn Noãn thấy Ôn Gia Thụy và Ôn Gia Phú dẫn theo một đoàn người đi vào thì sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh đã phản ứng kịp. Đây rõ ràng là Ôn Gia Phú không biết xấu hổ, chơi chiêu tiền trảm hậu tấu!
Chiêu này quả thực rất cao tay!
Người ta mang theo quà cáp hậu hĩnh đến cửa chúc mừng, nếu nhà nàng thật sự đuổi họ ra ngoài hay tỏ thái độ khó coi, thì cái sai sẽ nằm ở phía nhà nàng.
Thực tế khách khứa đến không có lỗi, người sai chính là Ôn Gia Phú!
Được lắm, cứ chờ xem!
Nếu đã không biết xấu hổ, vậy thì nàng sẽ khiến ông ta phải mất mặt đến tận cùng!
Ôn Noãn chỉ thoáng ngẩn người, sau đó nhanh chóng lấy lại nụ cười, trong lòng nàng tuy đang bừng bừng giận dữ nhưng trên mặt lại không để lộ chút sơ hở nào.
"Noãn nhi, con mau dẫn mấy vị phu nhân ra sân sau đi." Ôn Gia Thụy thấy con gái nhỏ không đá văng những người này ra ngoài mà vẫn tươi cười nghênh đón thì mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Ông thật sự chỉ sợ khuê nữ nhà mình một lời không hợp là lại tung cước đá người!
Ôn Noãn mỉm cười nói: "Dạ, các phu nhân, tiểu thư, mời đi theo cháu."
Tiểu Chu thị ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, hân hoan nghênh đón khách khứa đi vào.
Ánh mắt của Nạp Lan Cẩn Niên vẫn luôn vô thức dõi theo một bóng dáng, nên từ xa hắn đã thấy vẻ sững sờ thoáng qua trên gương mặt Ôn Noãn.
Hắn liếc nhìn những người đang đi tới, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
Vốn dĩ Huyện thừa đại nhân cho rằng mình đến dự tiệc ở một nhà nông gia, thân phận của ông ta hẳn là cao nhất, chỉ sau Lâm lão!
Thế nên ông ta mới ngẩng cao đầu bước tới, dẫn theo mấy người đi vào.
Nhưng sau khi vào phòng khách, ông ta nhìn thấy cấp trên trực tiếp của mình, rồi phía trên cấp trên trực tiếp lại là vị trí ngồi của cấp trên của cấp trên nữa!
Phía trên người cấp trên của cấp trên của ông ta mới là chỗ ngồi của Lâm lão.
Mà phía trên Lâm lão còn có một vị trí dành cho một vị quý công tử vô cùng tuấn tú, thần thái lạnh lùng mà ung dung phong độ.
Người này có thân phận gì mà lại ngồi ở vị trí chủ vị?
Hơn nữa mọi người đều mơ hồ lấy hắn làm trung tâm!
Huyện thừa bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo như băng của Nạp Lan Cẩn Niên, không kìm được mà rùng mình một cái.
Trời ạ, cả bàn này toàn là những nhân vật tầm cỡ!
Huyện thừa đại nhân sợ tới mức rụt cổ, vội vàng khom lưng cúi đầu, trước tiên hành lễ với Nạp Lan Cẩn Niên: "Hạ quan bái kiến đại nhân, Lâm sơn trưởng, Tri phủ đại nhân, Huyện lệnh đại nhân."
Mấy phú thương và Quách phu tử đi sau nghe Huyện thừa chào hỏi từng người một thì đều trực tiếp há hốc mồm!
Chẳng phải Ôn Gia Phú nói đệ đệ của ông ta chỉ là một nông gia bình thường thôi sao? Nông gia bình thường mà có thể mời được cả Huyện lệnh đại nhân lẫn Tri phủ đại nhân tới dự tiệc sao?!
Nạp Lan Cẩn Niên lạnh lùng liếc nhìn Âu Dương Hoài An một cái: Nha môn rảnh rỗi đến thế sao? Hết người này đến người khác đều rảnh rỗi chạy tới đây ăn tiệc?
Không biết có câu "lễ đến là được rồi" sao?
Trái tim Âu Dương Hoài An run lên, đây rõ ràng là ánh mắt muốn sắp xếp thêm công việc cho hắn ta đây mà!
Hắn ta lập tức bày ra vẻ mặt nghiêm túc: "Huyện thừa đại nhân, ông rảnh rỗi vậy sao? Thế nào, bạc để khơi thông đường sông đã chuẩn bị đủ chưa?!"
Huyện thừa đại nhân kêu khổ trong lòng, sao Ôn Gia Phú không nói cho ông ta biết là Huyện lệnh đại nhân cũng đến đây? Vừa rồi ông ta còn nói với Huyện lệnh là mình đi ra ngoài để chuẩn bị bạc.
Nghĩ đến mấy phú thương mà ông ta dẫn tới đây để gặp Lâm lão, vốn đã nhận không ít lợi lộc của đối phương, không ngờ giờ phải lập tức giao nộp ra toàn bộ.
Huyện thừa trong cái khó ló cái khôn, vội nói: "Hạ quan chính là đang ra ngoài chuẩn bị bạc, mấy vị này chính là phú thương trong huyện chúng ta. Đây là ông chủ tiệm trà, đây là ông chủ vận tải đường sông ở huyện Ninh Viễn và huyện Ninh Hoài."
Huyện thừa nhân cơ hội giới thiệu bọn họ, cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ hôm nay.
Mấy phú thương lại chắp tay hành lễ, có thể kết giao với Tri phủ và Huyện lệnh, hôm nay đúng là có thu hoạch lớn.
Nạp Lan Cẩn Niên nghe thấy lời này, dường như nảy sinh hứng thú: "Ồ, không ngờ các vị lại quan tâm đến bách tính như thế! Đúng là tấm gương sáng cho thương nhân trong thiên hạ! Không biết vài vị đây định quyên góp bao nhiêu bạc để tu sửa đường sông?"
Mấy người nọ: "..."
Nạp Lan Cẩn Niên mỉm cười, dáng vẻ trông như rất dễ thương lượng: "Đây là vẫn chưa bàn bạc xong xuôi đúng không?"
Âu Dương Hoài An đứng bên cạnh thấy vậy, ném cho bọn họ một ánh mắt đầy vẻ đồng cảm.
Mấy người kia vừa nghe lời này, vội vàng gật đầu lia lịa.
"Bẩm đại nhân, chúng thảo dân đang chuẩn bị thương lượng một chút ạ!"
Nạp Lan Cẩn Niên gật đầu: "Từ xưa đến nay, thương nhân buôn trà đều là bậc cự phú một phương, nghe nói vận chuyển đường sông cũng là nghề hái ra tiền, thế gia làm giấy thì giấy quý như dầu. Xem ra các vị cũng không thiếu bạc, vậy mỗi người quyên mười vạn lượng đi!"
Mấy người nghe xong lời này thì suýt chút nữa đã quỳ sụp xuống. Mười vạn lượng! Đây chính là thu nhập cả một năm trời của bọn họ đấy!
Nạp Lan Cẩn Niên thấy sắc mặt bọn họ như vậy, khẽ nhướng mày: "Thì ra các vị cảm thấy mười vạn lượng bạc trắng là quá ít, thật là quá có lòng. Vậy thì hai mươi vạn lượng đi! Bản quan thay mặt triều đình và tất cả bách tính ở phủ Giang Hoài cảm tạ các ngươi!"
Hai mươi vạn lượng!
Mấy người nọ chỉ muốn ngất xỉu tại chỗ!
Nạp Lan Cẩn Niên thấy thế lại nhướng mày: "Thì ra vài vị cảm thấy hai mươi vạn lượng vẫn..."
Mấy người vừa nghe đến đó, sợ tới mức rùng mình một cái, cuống cuồng kêu lên: "Không phải, hai mươi vạn lượng đủ rồi! Bẩm đại nhân, hai mươi vạn lượng đã đủ lắm rồi!"
Nếu lại tăng lên ba mươi vạn lượng, bọn họ thật sự sẽ tán gia bại sản mất!
Nạp Lan Cẩn Niên gật đầu: "Mỗi người hai mươi vạn lượng cũng tạm đủ, nếu còn thiếu, đến lúc đó lại tìm các ngươi hỏi sau!"
Mấy người: "..."
"Được rồi, nếu không còn chuyện gì khác, các ngươi có thể lui xuống!" Nạp Lan Cẩn Niên nói xong lời này liền lười biếng tựa lưng vào ghế.
Tiểu nha đầu lại lập công lớn rồi, chỉ làm một bữa tiệc mừng tân gia thôi mà đã giải quyết được số bạc cần dùng để tu sửa đường sông!
Hoàng huynh, nhất định phải thưởng!
Mấy người kia: "..."
Cái gì mà không có chuyện gì? Bọn họ đến đây là muốn kết giao với Lâm lão, muốn ông ấy thu nhận con cháu nhà mình làm đồ đệ cơ mà!!!
Hai mươi vạn lượng đã quyên ra ngoài, vậy mà bọn họ còn chưa nói được với Lâm lão một câu nào.
"Sao vậy? Còn muốn quyên thêm tiền sao? Vậy thì..." Nạp Lan Cẩn Niên tựa lưng vào ghế, nửa híp mắt nhìn bọn họ.
"Thảo dân cáo lui!" Chân cẳng mấy người nọ bỗng chốc trở nên nhanh nhẹn lạ thường, vội vã lui ra ngoài.
Sau khi ra đến ngoài, ai nấy đều ném cho Ôn Gia Phú một ánh mắt đầy oán hận!
Trên trán Ôn Gia Phú mồ hôi lạnh chảy ròng ròng!
"Các vị cứ dùng tiệc trước đã, tôi sẽ bảo tứ đệ của tôi giới thiệu các vị với Lâm lão!"
"Thuận tiện tìm hiểu một chút xem thân phận của người nọ là ai!" Nếu mười vạn lượng có thể kết giao được...
"Được... Được." Ôn Gia Phú vội vàng gật đầu đồng ý.
Hôm nay lượng khách đến đông hơn nhiều so với dự tính!
Nhà Ôn Noãn đã chuẩn bị thêm ba bàn tiệc, chỉ là không ngờ nhóm người Nạp Lan Cẩn Niên lại tặng lễ vật phong phú đến thế, phải dùng rất nhiều xe ngựa mới vận chuyển hết. Chỉ riêng đội ngũ phu xe cũng đã ngồi đầy hai bàn mới đủ chỗ!
Lúc này, Ôn Gia Phú lại dẫn thêm chừng hai bàn người tới.
Trong lòng Ôn Gia Thụy sắp bị đại ca mình làm cho tức chết rồi!
Thế nhưng, không phải ai cũng có thể làm ra những chuyện mặt dày vô sỉ như ông ta.
Vì vậy, sau khi dẫn người vào trong, ông chỉ kịp nói một tiếng rồi vội vàng chạy đi bảo Ôn Gia Tường sắp xếp thêm hai bàn nữa.
May mắn là bàn ghế dự phòng vẫn đủ, thức ăn cũng được chuẩn bị rất nhiều.
Bởi vì những món ăn mà Noãn nhi chuẩn bị đều vô cùng mỹ vị, cả nhà lo lắng mọi người ăn không đủ nên đã chuẩn bị dư ra lượng thức ăn cho tận mười bàn.
Ôn Gia Phú bước ra, thấy bọn họ đang kê thêm hai chiếc bàn tròn, biết rõ đây là chỗ dành cho khách khứa mình mời tới, ông ta liền lên tiếng: "Tứ đệ, đại ca đã dặn tửu lầu chuẩn bị sẵn thức ăn cho hai bàn tiệc này rồi mang tới đây, lát nữa cứ dọn đồ của đại ca mang đến là được. Còn mấy vị đại nhân kia, cũng mời họ sang ngồi chung bàn với bằng hữu của đại ca đi!"
Rượu thịt trong mấy bữa tiệc ở nông thôn đều là những bát thịt lớn xôi đầy, chẳng hề chú trọng đến độ tinh tế hay hương vị, làm sao có thể dùng để chiêu đãi khách quý được? Thật sự là không thể bày ra cho người ta xem được!
Đề xuất Cổ Đại: Biểu Cô Nương Yếu Đuối Đáng Thương, Rời Kinh Thành Lại Chạm Mặt Diêm Vương
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha