Ôn Ngọc nhìn mà trong lòng cực kỳ ghen tỵ, may mắn là chỉ có phòng khách là bày biện tương đối đầy đủ gia cụ. Nàng ta và Quách Thiến Ni đi vào xem phòng của Ôn Nhiên một chút, bên trong chỉ có một chiếc giường, ngoài ra không còn thứ gì khác!
Mặc dù chiếc giường kia thoạt nhìn có vẻ rất thoải mái, dáng vẻ cũng rất đẹp!
Nhưng mà một căn phòng lớn như vậy mà chỉ bày mỗi một chiếc giường, chứng minh bọn họ đã tiêu hết sạch bạc, không còn tiền để mua sắm những gia cụ khác nữa!
Ôn Ngọc khẽ nhếch khóe miệng, nàng ta trở về bên cạnh Tiểu Chu thị, đem tình hình này kể lại cho bà ta nghe.
Trong lòng Tiểu Chu thị thoáng chốc cảm thấy thoải mái hơn một chút.
May mắn là chỉ có phòng khách mới mua vài món gia cụ tốt để trang hoàng, làm bộ làm tịch một chút thôi.
Bà ta yên tâm ngồi ở đó chờ khách khứa của mình đến.
Cái gì, bảo bà ta nói chuyện với khách khứa trong phòng khách sao?
Đa số đều là mấy bà già trong thôn, những người khác chỉ cần nhìn quần áo thôi cũng biết xuất thân là hạng chân lấm tay bùn, bà ta thật sự không có tâm trạng để ứng phó với bọn họ.
Cũng chỉ có Đàm thị là vui vẻ trò chuyện với bọn họ mà thôi!
Ôn Linh thấy Ôn Ngọc ngồi xuống, suy nghĩ một chút, nàng ta đứng lên nói với Đàm thị: "Mẫu thân, con đi chơi với Ôn Ngọc tỷ tỷ."
Đàm thị đang mải nói chuyện với khách, lập tức gật đầu.
Ôn Linh hỏi Ôn Thiến: "Tỷ tỷ, tỷ có muốn đi cùng không?"
Ôn Thiến lắc đầu: "Không đi."
Nàng ấy ở lại chỗ này để tiếp khách.
Ôn Linh bèn tự mình đi qua đó.
Ôn Ngọc và Tiểu Chu thị nhìn thấy Điền thị nghênh đón khách đi vào, một thôn cô lại xách theo một rổ trứng gà, bọn họ lập tức rũ mắt xuống, ánh mắt hiện rõ vẻ khinh thường.
Chẳng trách vì sao lão tứ lại nhất quyết không đồng ý cho bọn họ mời một ít quan lớn và quý nhân đến, nhìn xem những kẻ đến ăn tiệc đều là hạng người nào?
Bọn họ là sợ mất mặt đó mà!
Nhưng mà ngoại trừ Lâm sơn trưởng ra, nhà lão tứ còn có thể mời đến được những người có thân phận nào nữa chứ?
Bà ta cười khinh thường!
Nhà mình giúp đỡ mời khách quý tới thật sự đã để bọn họ hưởng lợi, thêm vinh dự cho nhà bọn họ rồi!
Đợi lát nữa những người đó đến đây, chắc chắn bà ta phải bảo Ngô thị sắp xếp một căn phòng khác cho mấy người bọn họ ngồi, đừng ngồi chung với đám chân lấm tay bùn này.
Lúc này ở sân trước truyền đến một trận xôn xao.
Âm thanh ồn ào đến mức ở sân sau cũng có thể nghe thấy được.
Tiểu Chu thị có chút ngạc nhiên, đến nhanh như vậy sao?
Bà ta tưởng Ôn Gia Quý dẫn quý nhân đến đây, vội vàng đứng lên chạy ra ngoài chào đón.
Tại sân trước, Lương Hoán Chương, Thường thị, Lương Tử Vận, Lương Tử Ninh cùng nhau đến đây. Khoảng thời gian trước, cứ mỗi bảy ngày Ôn Noãn lại bớt chút thời gian đi chữa bệnh cho Thường thị, người một nhà vô cùng quen thuộc với Ôn Noãn, cho nên sáng sớm hôm nay đã mang theo quà tặng phong phú đến chúc mừng.
Hai chậu cảnh bằng ngọc thạch, một bắp cải trắng bằng ngọc phỉ thúy, mang ngụ ý chiêu tài tiến bảo, phát tài phát lộc.
Một món khác là lu nước bằng ngọc chạm khắc tinh xảo, bên trong chứa đầy những viên kim nguyên bảo cũng bằng ngọc, ngụ ý vàng bạc đầy nhà, kim ngọc mãn đường.
Lại thêm một tấm bình phong thêu cảnh hoa khai phú quý và một đôi bình hoa trang trí cao tới một mét rưỡi, mang ý nghĩa bình bình an an, vạn sự cát tường, ngoài ra còn có mấy sấp vải gấm thượng hạng.
Lễ vật phong phú nhường này thật sự khiến mọi người có mặt đều phải lóa mắt.
Khách khứa lúc này đa phần đều là thôn dân, họ nào đã từng thấy qua những món quà tặng rực rỡ và quý trọng đến thế bao giờ!
Chỉ riêng một vật trang trí bằng ngọc thạch kia thôi, e rằng họ có làm lụng cả đời cũng chẳng thể nào mua nổi.
Ôn Noãn mỉm cười mời Thường thị và Lương Tử Vận vào sân sau, còn Lương Hoán Chương và Lương Tử Ninh thì được mấy huynh đệ Ôn Thuần tiếp đón ở sân trước.
Lương Tử Ninh là con trai của đại ca Lương Hoán Chương, đến phủ Giang Hoài để đèn sách, gần đây mới vừa tới nên Ôn Noãn cũng chưa từng gặp mặt.
Tiểu Chu thị và Ôn Ngọc lẳng lặng bám theo phía sau bọn họ. Bà ta nhớ rõ Thường thị là thân thích của phu nhân Lâm sơn trưởng, bởi vậy bà ta càng thêm xác định rằng gia đình Lâm sơn trưởng chắc chắn sẽ đến đây.
Ôn Noãn dẫn hai người đi tham quan sơ qua một chút, đúng lúc này ở sân trước lại truyền đến một đợt ồn ào náo nhiệt khác.
Thường thị vỗ vỗ tay Ôn Noãn, thân thiết bảo: "Cháu mau ra ngoài đón khách đi! Bá mẫu không cần khách sáo đâu!"
Lương Tử Vận cũng tiếp lời: "Ôn Noãn muội muội, không cần tiếp đón bọn tỷ đâu, bọn tỷ tự mình đi dạo một chút là được rồi!"
Tiểu Chu thị rất muốn nịnh bợ tiếp đón bọn họ, nhưng lại lo sợ vị khách quý mà Ôn Gia Phú mời đã đến, bèn vội vàng đẩy Ôn Ngọc lên phía trước: "Noãn nhi, cứ để Ngọc nhi và đại tẩu của cháu tiếp đón hai vị phu nhân này là được, cháu mau đi bận việc của mình đi!"
Ôn Noãn cũng biết không cần phải quá khách sáo với hai người họ, nhưng nàng vẫn nhờ Ôn Thiến đến giúp đỡ tiếp đón một tay, còn mình thì ra ngoài xem xem là ai tới.
Tiểu Chu thị cũng vội vã chạy ra sân trước.
Bà ta nhìn theo bóng dáng của Ôn Noãn, ánh mắt lộ vẻ phức tạp.
Cái con bé "ôn thần" này từ bao giờ mà lại quen biết được với những hạng quý nhân như thế này chứ?
Ôn Ngọc và Quách Thiến Ni nở nụ cười nịnh nọt định tiến đến tiếp chuyện Thường thị và Lương Tử Vận, đáng tiếc là hai người họ chẳng thèm mảy may để mắt tới, chỉ vui vẻ trò chuyện cùng Ôn Thiến.
Hai người kia đứng đó, mặt mày sượng trân, vô cùng xấu hổ.
Ôn Noãn đi ra sân trước, lần này là Phó Vinh mang theo lễ vật quý giá đến chúc mừng.
Hai cây san hô đỏ dùng để trang trí, hai bồn mẫu đơn đang độ nở rộ rực rỡ, còn có một bộ đồ sứ tinh xảo, một chiếc xe ngựa cùng một con thiên lý mã, kèm theo một túi bạc và không ít vải vóc lụa là!
Phó Vinh thì đương nhiên thôn dân đều nhận ra là ai, chỉ là họ không hiểu nổi vì sao trong thôn có bao nhiêu người như vậy, mà hắn ta lại chỉ kết giao thân thiết với gia đình Ôn Gia Thụy, cái người đã chiếm mất mảnh đất trước nhà hắn?
Chỉ có những người thợ xây nhà cho Ôn Noãn là hiểu rõ, Phó Vinh này thường xuyên cầm bản vẽ đến học hỏi kinh nghiệm của Noãn nhi, lại còn hay sang ăn chực, mà sức ăn còn khỏe hơn cả những người khác nữa!
Phó Vinh vốn là khách quen trong nhà, Ôn Noãn chỉ cần bảo Ôn Thuần cùng nhau tiếp đón là được.
Tiểu Chu thị nhịn không được mà hỏi: "Noãn nhi, hình như người của Phó gia rất thân thiết với nhà các cháu thì phải?"
Tại sao lại như thế được?
Chẳng lẽ cũng là nhờ nể mặt Lâm lão sao?
Nhất định là vậy rồi.
Ôn Noãn thản nhiên đáp: "Chỉ là hàng xóm láng giềng mà thôi."
Khóe miệng Tiểu Chu thị giật giật.
Ngay sau đó là Đường Bính Quyền và ông chủ Chu, người trước kẻ sau mang theo lễ vật quý giá đến chúc mừng.
Lễ vật của hai người tuy kém hơn hai vị khách trước một chút, nhưng vừa ra tay cũng toàn là đồ trang trí bằng ngọc thạch các loại.
Ai nấy đều biết Ôn Noãn thích ngọc.
Khỏi phải nói dân làng hâm mộ đến nhường nào.
"Thật sự nhìn không ra! Ôn Gia Thụy làm sao mà quen biết được nhiều quý nhân và người giàu có đến thế? Chậc chậc, đống quà cáp này, tùy tiện lấy ra một món bình thường thôi cũng đủ cho chúng ta ăn tiêu cả đời rồi!"
Tiểu Chu thị nhìn thấy Đường Bính Quyền thì mặt mày sầm lại. Gia đình tứ phòng này vậy mà lại mời đối thủ một mất một còn của nhà bà ta tới, đây là có ý gì?
Rõ ràng là muốn chọc tức bọn họ mà!
Trong lòng Tiểu Chu thị nghẹn một cục tức, lửng lơ không sao phát tiết ra được, vô cùng khó chịu!
Ngay lúc mọi người cho rằng khách quý đã đến đủ, những món quà kia đã là sang trọng nhất rồi, thì bất chợt có mười chiếc xe ngựa dừng lại bên ngoài sân.
Kế đó, một nam tử mặc y phục trắng muốt nhảy xuống từ chiếc xe ngựa đầu tiên, dung mạo tuấn tú đến mức mọi người không cách nào mô tả nổi!
"Tiểu nha đầu, đồ đệ của cô về rồi đây! Mau bảo người tới giúp một tay dọn quà vào đi!"
Sau đó lại có thêm hai nam tử cũng vô cùng tuấn tú bước xuống, khí chất như công tử bước ra từ trong tranh vẽ.
Ôn Gia Thụy và Ôn Noãn mỉm cười chào đón bọn họ.
"Niệm Trần, Ninh công tử, Âu Dương công tử, mời vào!"
Từng rương, từng rương quà tặng được khiêng vào nhà.
Ba người, mười xe ngựa đầy ắp lễ vật!
Khóe miệng dân làng run rẩy, đây mà là tặng quà sao?
Người không biết còn tưởng mấy thứ này đều là đồ hồi môn không chừng!
Ngoài những món đồ trang trí bằng ngọc thạch lóa mắt và đồ sứ tinh xảo kia ra, số còn lại đều được đóng trong rương kín, mọi người không nhìn thấy bên trong là gì, nhưng chẳng hiểu sao tất cả dân làng đều cảm thấy thứ trong rương mới là đáng giá nhất!
Bọn họ nhìn về phía Ôn Gia Thụy đang bận rộn tiếp khách, thật sự rất muốn hỏi ông một câu: Sao ông có thể bình tĩnh cười nói đón khách như vậy được?
Bọn họ đã bắt đầu bủn rủn chân tay, muốn tìm tường mà vịn rồi!
Tiểu Chu thị ngây người như phỗng.
Bà ta cảm thấy mình như đang gặp phải ảo giác!
Những người này là ai?
Hình như bọn họ còn sang quý hơn cả những vị khách mà bà ta đã mời.
Quách Thiến Ni và Ôn Ngọc vốn dĩ gặp phải sự lạnh nhạt ở chỗ Thường thị, để tránh cảm giác khó chịu, bọn họ cũng đi ra ngoài, để rồi cũng phải khiếp sợ đến mức không nói nên lời.
Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn từ những món quà tặng đồ sộ kia, thì đúng lúc này, một chiếc xe ngựa khác lại xuất hiện!
Đám đông xôn xao: Lại là xe ngựa!
Tim của Tiểu Chu thị run lên bần bật: Vẫn còn nữa sao?!
Lâm Hoằng Hạo và phu nhân bước xuống xe.
Ôn Gia Tường và thôn trưởng, những người phụ trách giúp đỡ đón khách ở cửa, lập tức nhận ra người tới.
Ôn Gia Tường nhìn thấy Lâm Hoằng Hạo đến, liền lớn tiếng gọi: "Tứ đệ, Thuần nhi! Lâm lão tới rồi!"
Đoàn người lại vội vàng chạy ra tiếp đón.
Lần này, cả nhà Ôn Noãn đều đồng loạt ra ngoài nghênh đón.
Thời cổ đại vốn vô cùng coi trọng tư tưởng tôn sư trọng đạo, ngay cả Vương thị cũng vội vàng bước ra.
Cả nhà Lương Hoán Chương cùng mấy người Phong Niệm Trần cũng đi ra chào hỏi.
Lâm lão từng là Đế sư, bối phận cực kỳ cao!
Lần này, quà tặng trông có vẻ bình thường hơn rất nhiều.
Chỉ có mấy hộp quà tinh xảo xinh đẹp, không rõ bên trong chứa thứ gì.
Chẳng hiểu vì sao, mọi người xung quanh đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Nếu lại có thêm những món quà sang quý như lúc nãy nữa, bọn họ e rằng mình sẽ không khống chế nổi bản thân mà xông đến cướp đoạt mất!
Tiểu Chu thị đứng bên cạnh lo lắng suông, rốt cuộc Ôn Gia Phú đang làm cái quỷ gì không biết!
Vì sao Lâm lão đã đến rồi mà bọn họ vẫn còn chưa tới!
Thật là sốt ruột muốn chết!
Tiểu Chu thị vội vàng tìm một người, bảo hắn đi gọi Ôn Gia Phú mau chóng lại đây.
Đoàn người mời Lâm lão vào nhà mới tham quan, lúc này đầu bếp tiến đến dò hỏi xem đã có thể bắt đầu bữa tiệc chưa.
Thông thường, vị khách có thân phận tôn quý nhất sẽ là người đến sau cùng, mà vị lão gia được chúng tinh củng nguyệt này rõ ràng là người có thân phận và địa vị rất cao.
Vậy nên mọi người đều cho rằng tất cả khách khứa đã đến đông đủ.
Ôn Gia Tường hỏi: "Tứ đệ, có thể bắt đầu mở tiệc chưa?"
Ôn Gia Thụy đáp: "Chờ một chút, vẫn còn người chưa đến."
Tiểu Chu thị gật đầu phụ họa: "Đại ca đệ còn chưa tới, đệ không biết sao?"
Ôn Gia Thụy liếc nhìn bà ta một cái rồi im lặng, người mà ông nói tới hoàn toàn không phải là Ôn Gia Phú.
Đúng lúc này, trên không trung có một con chim ưng tung cánh, xoay quanh giữa tầng không, ngay sau đó là một con sói lớn lao vào.
Mọi người nhìn thấy chó sói xuất hiện thì đều giật nảy mình, nháo nhào lùi sát vào vách tường.
Đại Hôi chạy đến bên cạnh Ôn Noãn, vẫy vẫy cái đuôi, sau đó dùng ánh mắt bễ nghễ liếc nhìn mọi người một cái.
Có gì mà phải sợ chứ, lần đầu tiên tiểu tỷ tỷ nhìn thấy mình cũng đâu có sợ đâu!
Ôn Noãn xoa đầu nó, rồi nói với mọi người: "Mọi người đừng sợ, con sói này không cắn người đâu."
Mọi người thấy con sói kia ngoan ngoãn ngồi xổm bên cạnh Ôn Noãn, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Sự xuất hiện của Đại Hồi đồng nghĩa với việc Nạp Lan Cẩn Niên đã đến. Ôn Noãn gọi người nhà cùng ra ngoài nghênh đón.
Lâm lão nghe Ôn Noãn nói là Thập Thất ca tới, ông cũng đứng dậy bước ra ngoài. Không chỉ Lâm lão, tất cả mọi người đều kéo nhau ra theo.
Nạp Lan Cẩn Niên bước xuống từ một cỗ xe ngựa đen tuyền to lớn. Dưới ánh mặt trời, dung mạo nam tử tuấn mỹ vô ngần, thế gian hiếm ai bì kịp. Khoác trên mình bộ cẩm y màu xám bạc, đứng bên cạnh cỗ xe ngựa đen càng thêm nổi bật, lấp lánh rạng ngời.
Lâm lão đi đầu, cung kính hành lễ: "Thập Thất gia."
"Thập Thất gia."
"Thập Thất ca."
"Thập Thất."
Mọi người xôn xao chào hỏi.
Nạp Lan Cẩn Niên đưa một tay khẽ đỡ Lâm lão: "Lão sư miễn lễ."
Lúc này, có người phát hiện một bên ống tay áo của hắn trống trải, trên mặt không khỏi lộ vẻ tiếc nuối.
Hai người Tiểu Chu thị và Quách Thiến Ni liếc nhìn nhau, trong mắt đều dậy lên sóng to gió lớn. Ngay cả Lâm lão cũng phải hành lễ với hắn sao?
Chuyện này... rốt cuộc thân phận của người này là gì?
Quách Thiến Ni là người kinh ngạc nhất: Đây chính là "Thập Thất ca" mà nàng ta phải tốn hơn hai mươi lượng bạc mới hỏi thăm được đó sao?
Phía sau Nạp Lan Cẩn Niên còn có mười cỗ xe ngựa nối đuôi nhau đi tới.
Hắn phất tay ra lệnh: "Chuyển hết đồ đạc vào đi."
Mọi người: "..."
Đề xuất Xuyên Không: Lui Ra, Để Trẫm Đến
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha