Chương 114
Ôn Ngọc nói với Quách Thiến Ni và tiểu Chu thị: "Đại tẩu, mẫu thân, từ bây giờ các người ngàn vạn lần đừng lại gần nhà đám ôn thần kia! Cũng đừng mời bất kỳ người nào trong nhà bọn họ tới nhà chúng ta! Mọi người không phát hiện là cứ có mặt bọn họ thì sẽ chẳng có chuyện gì tốt sao? Tiền đồ của tỷ tỷ không thể bị hủy hoại được!"
Sắc mặt Chu thị lập tức thay đổi: "Đúng vậy, đừng đi! Cả nhà tiện loại kia đặc biệt khắc chúng ta, rất tà môn!"
Bà ta cũng phải bảo ông Ôn và nhà lão tam đều không được đi mới được!
Hai vợ chồng lão tam cứ thích chạy qua bên đó, nhiều năm như vậy bị khắc đến mức một quả trứng cũng không sinh ra nổi!
Nếu bọn họ dám đi, vậy thì đừng ở nơi này nữa! Dù sao cũng đã phân gia ra ngoài rồi!
Tiểu Chu thị nghĩ lại cũng cảm thấy đúng là như vậy: "Yên tâm, không đi!"
Quách Thiến Ni cũng gật đầu.
Lúc trước qua bên đó là muốn tìm cơ hội tìm hiểu Thập Thất ca kia là ai, thuận tiện kết giao một chút. Người nọ có thân phận không bình thường, chắc chắn là quý nhân.
Nhưng hiện tại Ôn Uyển đã được Hoàng thượng khen ngợi thì không cần thiết phải làm vậy nữa! Thiên hạ này còn có người nào tôn quý bằng Hoàng thượng không?
Ôn Noãn nhìn thoáng qua cánh cổng đã đóng kín, bĩu môi một cái rồi tiếp tục đi về phía trước.
Về đến nhà, Ôn Noãn cất cuốn sổ ghi chép đi.
Ôn Gia Thụy đã thắng xong hai chiếc xe ngựa, cũng dọn một ít quà tặng là ba sọt rau dưa dưỡng sinh lên một chiếc xe trong số đó. Hiện tại trong nhà có ba chiếc xe ngựa, vô cùng sung túc.
Hôm nay cả nhà đi nhà ngoại trả tiền mua gạch xanh. Thuận tiện Ôn Noãn lấy một chút rau dưa dưỡng sinh mang đến nhà đấu giá ở huyện thành.
Gần đây Vương thị ngồi xe ngựa không được, cứ lên xe là nôn mửa, cho nên nàng không đi theo mà ở lại trong nhà với nữ nhi.
Hai chiếc xe ngựa cùng nhau xuất phát. Ôn Gia Thụy lái một chiếc, Ôn Thuần lái một chiếc.
Ôn Thuần dẫn theo Ngô thị đi nhà ngoại trước. Ôn Gia Thụy và Ôn Noãn thì đi nhà đấu giá của huyện thành để bán đấu giá rau dưa.
Đây không phải lần đầu tiên hai người đến nhà đấu giá nên đã rất quen thuộc. Rau dưa thuộc về vật phẩm bình thường, đáng lẽ nên bán đấu giá ở phòng đấu giá phổ thông, nhưng Ôn Noãn lại đi thẳng đến phòng đấu giá cao cấp.
Người tiếp đãi đăng ký bán đấu giá vẫn là hai người lần trước, một ông lão và một thiếu niên.
Thiếu niên thấy nàng cầm rau dưa đi đến phòng đấu giá cao cấp, cho là nàng đi nhầm nơi, hắn ta lễ phép nói: "Hai vị, phòng đấu giá này không bán đấu giá nông sản, phòng đấu giá ở bên cạnh mới nhận nông sản nhé! Mời hai vị đến bên kia đăng ký!"
Hắn còn tốt bụng chỉ đường cho nàng đi như thế nào.
Ôn Noãn khẽ mỉm cười: "Tôi biết phòng đấu giá này không bán đấu giá rau dưa, nhưng mà rau dưa của tôi không phải loại bình thường, đây là rau dưa dưỡng sinh. Ăn vào có thể tăng cường sức khỏe, chữa khỏi bệnh cảm mạo thông thường, ăn nhiều năm còn có thể kéo dài tuổi thọ, cho nên không thể xem thành rau dưa bình thường mà bán ở phòng đấu giá phổ thông được."
Rau dưa dưỡng sinh?
Chưa từng nghe qua bao giờ!
Rau dưa mà có thể chữa khỏi phong hàn sao?
Thật đúng là chuyện hoang đường.
Đó là ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu thiếu niên sau khi nghe lời Ôn Noãn nói.
Hắn liếc nhìn sọt rau dưa, nào là cải ngồng, rau chân vịt, cần tây, mướp hương, cà tím... trông hết sức bình thường.
Đây chẳng phải là khinh thường hắn không biết mặt mũi các loại rau cỏ hay sao!
Nhưng gia huấn nhà hắn cực kỳ nghiêm khắc, ngay cả việc đồng áng cũng phải thông thạo, huống hồ là nhận diện rau củ!
Mặc dù số rau dưa này trông tươi ngon mọng nước, hắn chưa từng thấy loại rau nào tốt hơn thế này, nhưng hắn dám dùng đầu mình để đảm bảo đây đều là những loại rau dưa hết sức bình thường!
Hắn nhìn Ôn Noãn, cân nhắc từ ngữ rồi hỏi: "Cô nương, chẳng lẽ cô đang trêu đùa chúng ta sao?"
Ôn Noãn nhìn hắn bằng ánh mắt đầy nghiêm túc.
Lão giả nhìn sọt rau, lại nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Ôn Noãn, trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Cô nương, vì sao cô lại gọi những thứ này là rau dưa dưỡng sinh?"
"Bởi vì mảnh đất trồng những loại rau này vốn là đất trồng dược liệu lâu năm, đã hấp thụ hết tinh hoa của dược liệu. Nước tưới cũng là nước thuốc được điều chế đặc biệt. Do đó, rau dưa chứa đựng tinh hoa của dược liệu nhưng không hề có vị thuốc, vừa có thể trị bệnh, cường thân kiện thể, lại vừa thanh ngọt ngon miệng." Ôn Noãn nói dối mà mặt không đổi sắc.
Ôn Gia Thụy cũng gật đầu phụ họa: "Nữ nhi của tôi từ nhỏ đã ốm yếu bệnh tật, nhưng nhờ một vị thần y truyền cho bí phương trồng rau này, sau khi ăn hơn một tháng, khuê nữ nhà tôi mới khỏe mạnh được như bây giờ!"
Hai người nghe vậy thì liếc mắt nhìn nhau.
Nói thật, bọn họ đã gặp không ít người mang những vật phẩm bình thường đến nhà đấu giá, tâng bốc chúng thành linh đơn diệu dược chỉ để bán được giá cao.
Chuyện như vậy bọn họ đã thấy quá nhiều rồi.
"Vị lão bá này, nghe giọng mũi của ông hơi nặng, có vẻ như đang bị nghẹt mũi? Đây chính là triệu chứng ban đầu của phong hàn. Ông có thể tự mình dùng thử, ăn xong không lâu mũi sẽ thông thoáng ngay. Tối về ăn thêm một bữa nữa, triệu chứng phong hàn sẽ hoàn toàn biến mất."
Ôn Noãn đưa một củ cải trắng mập mạp và một bắp cải cho ông: "Hai người có thể mang đi nếm thử để xem lời tôi nói có phải là thật hay không."
Củ cải vị cay ngọt, tính mát, có tác dụng thanh nhiệt giải độc, trị ho tiêu đờm.
Mà cải trắng vị ngọt, tính hơi hàn, có lợi cho dạ dày, giải phiền nhiệt trong ngực, tiêu thực hạ khí. Hơn nữa đám rau dưa này được nuôi dưỡng bằng tử khí, công hiệu càng mạnh mẽ hơn, tính hàn cũng bị tử khí xua tan mất ba phần, hiệu quả lại càng tốt.
Lão giả bán tín bán nghi nhận lấy, sai thiếu niên mang xuống hậu viện của phòng đấu giá, dặn đầu bếp chế biến rồi bưng lên, không quên nhắc nhở đây là vật phẩm đấu giá, không được đánh tráo.
Lão giả mời Ôn Noãn và Ôn Gia Thụy vào trong phòng ngồi chờ, lại rót trà ngon mời hai người.
Sau đó, ông lễ phép cáo lỗi rồi tiếp tục quay lại bàn tiếp đãi để làm việc.
Ôn Noãn rất hài lòng với cách đãi khách của nhà đấu giá này. Nếu có thể, nàng dự định sẽ hợp tác lâu dài.
Chỉ là xào hai món rau đơn giản, chưa đầy một khắc sau, phòng bếp đã bưng thức ăn lên.
Cả lão giả và thiếu niên đều đích thân nếm thử.
Rốt cuộc, hai người bọn họ lại quay sang tranh ăn với nhau!
Lão nhân nhìn miếng củ cải trắng cuối cùng bị thiếu niên nhanh tay lẹ mắt gắp mất, tống tọt vào miệng, tức đến độ râu tóc dựng ngược, trừng mắt mắng: "Món rau dưa dưỡng sinh này là tiểu cô nương bảo ta ăn thử để xem có chữa được chứng nghẹt mũi hay không, sao ngươi còn ăn nhiều hơn cả ta thế hả?!"
Thiếu niên gãi đầu, vẻ mặt đầy vẻ ngượng nghịu: "Tại ngon quá, vãn bối không kìm lòng được!"
Sao mà củ cải trắng với rau xanh này lại còn ngon hơn cả thịt thế này!
Hắn chưa từng được nếm qua loại củ cải nào mỹ vị đến nhường này!
Hắn không kìm được mà đưa ánh mắt mong chờ nhìn về phía Ôn Noãn: "Tiểu cô nương, rau dưa bị tôi ăn sạch rồi, Trương bá ăn ít như vậy chắc chưa đủ dược hiệu đâu nhỉ! Hay là cô cho chúng tôi thêm mấy cân rau xanh nữa, để tôi mang xuống trù phòng bảo họ xào lên rồi bưng ra ăn thử tiếp?"
Lão nhân nghe vậy, ném cho hắn một ánh mắt đầy vẻ tán thưởng!
Sau đó, lão nghiêm túc nhìn Ôn Noãn nói: "Tiểu cô nương, lão phu chỉ mới ăn có bấy nhiêu, e là chưa đủ dược hiệu đâu! Hay là xào thêm hai đĩa nữa để nếm thử xem sao?"
"Lão gia gia, chẳng phải hiện giờ mũi của ông đã thông thoáng hơn nhiều rồi sao?"
Lão nhân: "..."
"Thế sao? Sao lão phu vẫn cảm thấy còn hơi nghẹt nhỉ?" Lão cố sức hít hít mũi, ra vẻ như hô hấp vẫn còn khó khăn lắm! "Chắc là phải ăn thêm hai đĩa nữa mới thông hẳn được!"
Ôn Noãn bật cười. Nàng vốn không phải hạng người keo kiệt, nếu đã định hợp tác lâu dài thì một là phải thể hiện thành ý, hai là phải để đối phương thấy được giá trị thực sự.
Vì thế, nàng lại lấy ra mỗi loại rau dưa một ít: "Mọi người cứ cầm đi nếm thử đi! Như vậy lão gia gia mới có thể cảm nhận rõ ràng cái hay của rau dưa dưỡng sinh nhà chúng cháu, có đúng không ạ?"
Lão nhân ngẩn người, rồi cười lớn: "Tiểu nha đầu này thật thú vị! Số rau dưa này lão phu thu hết!"
Chỉ riêng hương vị thôi đã đủ để đưa lên sàn đấu giá rồi.
Hiện tại hiệu quả tuy chưa rõ rệt ngay lập tức, nhưng một khắc đồng hồ trôi qua...
Lão hít hít mũi, thông rồi!
Hơn nữa, cổ họng cũng không còn đau rát như trước.
Lão nhân đã cao tuổi, sáng nay đứng một lúc đã thấy mệt mỏi, thắt lưng đau nhức. Nhưng sau khi ăn hết hai đĩa rau xào kia, lão cảm thấy cái lưng không còn đau nữa, cả người nhẹ nhõm hơn hẳn!
Điều này chứng tỏ rau dưa thực sự có công dụng dưỡng sinh.
Ăn cơm mà cũng có thể chữa bệnh, cường thân kiện thể!
Thứ này chẳng lẽ là rau tiên hay sao?
Phải biết rằng, nỗi đau đầu nhất của các gia đình quyền quý chính là lũ trẻ không chịu ăn rau dưa, mà không ăn thì sức khỏe lại kém.
Lão dám đảm bảo, loại rau này mà đưa ra, đám trẻ nhỏ chắc chắn sẽ tranh nhau ăn.
Rau vừa ngon, lại có thể tăng cường sức khỏe, lại có thể trị bệnh cứu người, đúng là độc nhất vô nhị trên đời!
Sẽ có bao nhiêu người đổ xô vào tranh cướp đây?
Lão có dự cảm, loại rau dưa dưỡng sinh này chắc chắn sẽ khiến phòng đấu giá bùng nổ!
Một khi danh tiếng truyền xa, thậm chí người khắp nơi sẽ đổ về đây tham gia đấu giá. Đến lúc đó, uy tín của đấu giá hành chắc chắn sẽ được nâng lên một tầm cao mới!
Lão nhân suy tính rất nhiều, đoạn nhìn về phía Ôn Gia Thụy: "Hai vị, đấu giá hành chúng tôi có một vụ làm ăn muốn bàn bạc với hai người. Không biết loại rau dưa dưỡng sinh này có phải do hai vị tự tay gieo trồng hay không?"
Ôn Gia Thụy gật đầu: "Đương nhiên rồi."
"Lão phu muốn mua bí quyết gieo trồng loại rau dưỡng sinh này, về phần bạc trắng, chúng ta có thể thương lượng."
Ôn Noãn mỉm cười đáp: "Thật xin lỗi, đây là bí mật không thể tiết lộ, cũng không bán. Lão gia gia, chúng ta vẫn nên bàn chuyện hợp tác thì hơn!"
Ông lão cũng đoán trước được điều này, nếu là ông ta có được bí thuật trồng ra loại rau quả thần tiên như thế này, ông ta cũng chẳng ngu ngốc gì mà đem bán đi.
Ông ấy không hề tỏ ra thất vọng, tiếp tục hỏi: "Được, hợp tác thì hợp tác! Trong nhà hai vị hiện còn bao nhiêu loại rau như vậy?"
"Không nhiều lắm, chỉ đủ cho gia đình chúng tôi ăn uống hằng ngày và biếu tặng cho một số thân bằng cố hữu, sau đó mới dư lại một chút." Ôn Gia Thụy nói đúng sự thật.
Mảnh phúc địa kia chỉ lớn chừng ấy, bên trong lại trồng rất nhiều thứ.
Nhà ông đông người, ngay cả mấy con vật nuôi cũng đều thích ăn rau quả. Mỗi ngày lượng tiêu thụ không hề nhỏ!
Trước khi đến đây, Ôn Noãn và Ôn Gia Thụy đã bàn bạc kỹ lưỡng về việc sẽ bán loại rau dưỡng sinh này theo hình thức nào.
Hướng đi mà họ chọn chính là phân khúc đấu giá cao cấp, mỗi tháng chỉ cung cấp một lượng hạn chế cho nhà đấu giá.
Bởi vì mỗi ngày Ôn Noãn chỉ có thể sử dụng mây tía hai lần, nàng còn phải trị thương ở tay cho Nạp Lan Cẩn Niên, lại muốn tinh lọc ngọc thạch, cải tiến hạt giống, đôi khi còn phải điều trị bệnh tim cho Thường thị, hoặc sử dụng trong những tình huống bất ngờ phát sinh. Chính vì vậy, mây tía không đủ dùng, rau dưỡng sinh hoàn toàn không có khả năng gieo trồng với số lượng lớn.
Thiếu niên đứng bên cạnh thầm nghĩ: Làm bằng hữu hay người thân của gia đình này thật tốt biết bao! Ngày ngày đều được ăn rau dưỡng sinh, đúng là sung sướng như thần tiên vậy.
Ông lão nghe xong, trên mặt lộ rõ vẻ thất vọng: "Ta còn định hỏi hai người liệu có thể cung cấp mỗi loại một trăm cân rau cho mỗi buổi đấu giá hay không."
Ôn Noãn khẽ mỉm cười: "Mỗi loại một trăm cân thì không có, nhưng mỗi buổi đấu giá chúng tôi có thể cung cấp mười loại rau, tổng sản lượng khoảng một trăm cân."
Tổng sản lượng một trăm cân, nghĩa là mỗi loại rau chỉ có khoảng mười cân, ông lão nhíu mày: "Như vậy có ít quá không?!"
Mỗi tháng cứ cách năm ngày mới tổ chức đấu giá một lần, nói cách khác, một tháng cũng chỉ có năm đến sáu buổi đấu giá.
Ôn Noãn vẫn giữ nụ cười điềm nhiên: "Loại rau này cực kỳ khó trồng. Mỗi tháng có thể đưa ra thị trường năm, sáu trăm cân đã là rất nhiều rồi."
Ông lão: "..."
Đúng vậy, ông ta chỉ mải nghĩ đến chuyện đấu giá được nhiều, mà quên mất rằng loại rau thần tiên này sao có thể dễ dàng trồng ra được.
Hơn nữa, vật dĩ hy vi quý, càng hiếm thì lại càng đắt giá!
Đề xuất Hiện Đại: Đêm Trăng Máu
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha