Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 108

"Là Tứ đệ đó sao!" Đàm thị có chút lúng túng lên tiếng.

"Sao lại ra nông nỗi này? Nhị ca đâu rồi?" Ôn Gia Thụy nhìn cánh cửa Đàm phủ đang đóng chặt, nhíu mày hỏi.

"Chàng ấy đi tìm việc làm rồi." Đàm thị khom lưng nhặt những bộ quần áo vương vãi bỏ vào rương.

Ôn Gia Quý đi tìm việc, hiện giờ hiệu thuốc đã bị niêm phong, sau khi phân gia bọn họ cũng không có ruộng vườn, bạc trên người chẳng còn bao nhiêu. Ở trên trấn, từ củi gạo mắm muối đều phải dùng tiền mua, nếu không tìm được việc làm, chẳng mấy chốc cả nhà sẽ lâm vào cảnh đứt bữa.

Ôn Thiến cũng lẳng lặng nhặt lại những món đồ rơi trên mặt đất.

Ôn Noãn bước tới giúp một tay, nhặt mấy bộ y phục nhét vào rương, sau đó đặt lên xe đẩy.

"Tìm việc? Tìm việc gì cơ?"

"Hiệu thuốc bị niêm phong rồi." Đàm thị giải thích ngắn gọn.

Ôn Gia Thụy cũng biết đôi chút về tình hình nhà ngoại của nàng, không có gì phải giấu giếm.

Nhà ngoại nàng do mẹ kế làm chủ, cha nàng chỉ có hai người con gái, ông lại rất mực yêu thương Đàm Mong Nhi, sau này hiệu thuốc cũng định để lại cho cô ta, thế nên Trương Tiến Bảo mới là con rể ở rể.

Đáng tiếc Trương Tiến Bảo lại chẳng biết kinh doanh. Vậy nên cha nàng mới bảo chồng nàng đến quán xuyến giúp việc làm ăn của hiệu thuốc.

Giờ đây Trương Tiến Bảo bị chém đầu, hiệu thuốc bị niêm phong. Đàm Mong Nhi và mẹ kế hận nàng thấu xương, đuổi nàng ra khỏi cửa cũng là chuyện thường tình.

Ôn Gia Thụy nghe nói nàng bị mẹ kế đuổi đi, khẽ thở dài, đúng là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh!

"Vậy bây giờ cả nhà định ở đâu? Nhà mới của đệ vừa xây xong, hay là mọi người dọn về đó ở đi!"

"Không cần đâu, mẫu thân tôi có để lại cho tôi một căn nhà nhỏ, cả nhà tôi dọn về đó ở là được rồi."

Sau khi đã thu dọn hết quần áo trên đất, Ôn Noãn liền nói: "Cha, hay là đưa Nhị bá mẫu về nhà trước rồi hãy nói tiếp!"

Thế là cả đoàn người quay đầu, đi đến căn nhà nhỏ của Đàm thị.

Ôn Linh đang bận rộn quét tước vệ sinh trong nhà.

Thấy Ôn Gia Thụy và đám người Ôn Noãn xách rương đi vào, nàng hơi kinh ngạc, vội buông chổi xuống, nhanh chóng rót mấy chén nước, ngoan ngoãn nói: "Tứ thúc, Noãn nhi, Nhị ca, Tam ca, mời mọi người uống nước."

Ôn Gia Thụy đặt rương gỗ vào góc phòng mới nhận lấy chén nước: "Linh nhi càng ngày càng hiểu chuyện rồi."

Ôn Linh mỉm cười, liếc mắt nhìn Ôn Noãn một cái.

Ôn Noãn đang cúi đầu uống nước, không nhìn rõ biểu cảm trên mặt.

Lúc này, Ôn Gia Quý bước vào với vẻ mặt mệt mỏi. Thấy nhóm người Ôn Gia Thụy ở đây, ông không khỏi kinh ngạc: "Sao Tứ đệ lại đến đây?"

Sao Tứ đệ lại biết mình dọn đến đây nhỉ?

"Đệ vừa khéo gặp Nhị tẩu nên cùng đi đến đây. Nhị ca đã tìm được việc chưa?"

"Chưa, cuối năm rồi, rất nhiều cửa hàng không nhận người, chắc phải chờ qua năm mới tính tiếp!" Hôm nay ông đã đi hỏi rất nhiều cửa hàng, nhưng chưởng quầy nào cũng lắc đầu từ chối.

Ông định bụng ngày mai ra bến tàu làm cửu vạn trước, rồi từ từ tính sau.

Ôn Noãn đặt chén trà xuống: "Nhị bá không cần tìm nữa đâu, sang năm nhà cháu định mở một y quán, hay là hai nhà chúng ta cùng hợp tác đi!"

Ôn Gia Quý làm chưởng quầy ở hiệu thuốc đã nhiều năm, rất am hiểu các loại dược liệu, Ôn Noãn cảm thấy nếu mở y quán mà có ông hợp tác thì không còn gì tốt bằng.

Mọi người trong nhà nghe xong đều kinh ngạc nhìn về phía Ôn Noãn.

 

Ôn Noãn không nhanh không chậm nói: "Nhị bá, cháu phải chiếm chút hời từ bác rồi. Cháu bỏ bạc mua cửa hàng, thu mua dược liệu, còn Nhị bá phụ trách việc quản lý. Số bạc kiếm được chúng ta chia đôi. Những người làm ở hiệu thuốc Cát Tường trước kia, nếu Nhị bá cảm thấy ai đắc lực thì có thể mời về tiệm thuốc mới làm việc."

 

Ôn Linh nhìn Ôn Noãn đầy kinh ngạc, chia nhau một nửa sao? Vậy chẳng phải sau này nhà bọn họ sẽ kiếm được càng nhiều bạc hơn?

 

Hiệu thuốc là nơi rất dễ kiếm tiền, điều này Ôn Linh vốn biết rõ.

 

Lúc trước cha nàng quản lý hiệu thuốc giúp ông ngoại, một tháng chỉ lấy mấy lượng bạc, đã vậy còn phải nộp cho bà nội hơn một nửa, nhà bọn họ chẳng còn lại bao nhiêu.

 

Sau một lúc lâu Ôn Gia Quý mới lên tiếng: "Noãn nhi, cháu nói thật sao? Mở y quán cần không ít bạc để nhập dược liệu. Còn phải mời đại phu về chẩn trị, tiền công mỗi tháng của các đại phu cũng không dưới bảy lượng bạc đâu."

 

Dược liệu có rất nhiều chủng loại, hơn nữa lại có không ít loại trân quý. Dù sao trong một hiệu thuốc cũng phải có đầy đủ những loại dược liệu cơ bản, nếu không người ta vào bốc thuốc mà không mua được, lần sau sẽ chẳng ai tìm đến nữa.

 

Mà trong số dược liệu cơ bản cũng có không ít loại khá đắt đỏ, cho nên mở tiệm thuốc, chưa nói đến những thứ cực phẩm như nhân sâm, linh chi, lộc nhung, chỉ riêng việc thu mua dược liệu bình thường, cộng thêm tiền thuê cửa hàng và trang trí, ít nhất cũng phải tốn vài trăm lượng.

 

"Cháu đương nhiên là nghiêm túc. Nhưng mà y quán này là do Nhị bá và cháu hợp tác mở chung, không thể tiết lộ ra ngoài. Nhị bá chỉ cần nói với bên ngoài là đi làm thuê thôi. Cũng phải giấu kín không để phía ông nội biết! Nếu Nhị bá đồng ý, bác có thể bắt đầu tìm cửa hàng, thấy chỗ nào phù hợp thì mua lại, sau đó tìm người đến trang hoàng."

 

Ôn Gia Quý là con trai của Chu thị, nếu để hạng người như Chu thị biết Ôn Gia Quý sắp mở tiệm thuốc, hừ hừ.

 

Ôn Noãn không dám tưởng tượng nổi cảnh tượng đó.

 

Ôn Noãn lấy ra một tờ ngân phiếu trị giá ba trăm lượng: "Nhị bá, đây là bạc mua cửa hàng và trang trí. Nếu không đủ bác cứ tìm cháu, Nhị bá không cần phải lo thiếu bạc."

 

Ôn Gia Quý: "..."

 

Bây giờ ông tin thật rồi!

 

"Đủ rồi, đủ rồi! Mấy cửa hàng trên trấn một gian chỉ tốn khoảng một trăm lượng thôi."

 

Ôn Linh thấy Ôn Noãn tùy ý lấy ra ba trăm lượng như thể lấy một món đồ rẻ mạt, liền trợn tròn mắt: "Noãn nhi, sao muội lại có nhiều ngân lượng đến thế?"

 

Ôn Noãn thản nhiên đáp: "Bổng lộc ban thưởng cho Huyện chúa đấy ạ."

 

Trời ạ, làm Huyện chúa mà được ban thưởng nhiều ngân lượng như thế sao? Ôn Linh muốn hỏi ban thưởng bao nhiêu, gồm những thứ gì, nhưng nghĩ lại thấy hỏi như vậy không được thỏa đáng cho lắm, liền thôi.

 

Ôn Gia Quý cầm tờ ngân phiếu ba trăm lượng, trong lòng hiểu rõ Noãn nhi đang muốn giúp đỡ mình. Một y quán không có danh tiếng, muốn duy trì kinh doanh là một việc không hề dễ dàng!

 

Thực ra dù là y quán hay hiệu thuốc, tất cả đều dựa vào danh dự tích lũy được qua nhiều năm tháng.

 

Chính vì vậy mà công việc kinh doanh của những y quán và hiệu thuốc trăm năm mới tốt đến thế!

 

Trong lòng ông vô cùng cảm động: "Noãn nhi, Tứ đệ, ta làm công ở y quán là được rồi, không cần phải chia một nửa đâu! Mỗi tháng cháu cứ trả cho ta một ít tiền công là được."

 

Ôn Noãn khẽ mỉm cười: "Việc ở y quán chỉ dựa vào một mình nhị bá, nhà chúng cháu chỉ phụ trách chi bạc, thế nên nhị bá sẽ vất vả lắm. Không có nhị bá thì y quán này cũng chẳng mở nổi đâu! Cứ quyết định chia hoa hồng như thế đi ạ! Nếu không cháu cũng sẽ không mở y quán nữa!"

 

Ôn Gia Quý lắc đầu nguầy nguậy: "Sao lại không mở chứ, cháu có thể mời chưởng quầy khác mà! Nhị bá biết cháu muốn giúp ta, nhưng chia đôi thì nhiều quá, ta chỉ cần mỗi tháng vài lượng bạc là đủ rồi!"

 

"Mời chưởng quầy khác cháu cũng không yên tâm! Nhị bá cứ vững tâm mà nhận lấy. Chẳng lẽ cháu là con cháu lại không thể hiếu kính nhị bá một chút sao? Nếu lúc trước không có nhị bá luôn cho không bạc, lại bán dược liệu lỗ vốn cho nhà cháu, nói không chừng mạng của cháu cũng chẳng còn đến tận bây giờ."

 

Ôn Gia Thụy cũng đứng bên cạnh khuyên nhủ: "Đều là người một nhà cả, đừng so đo nhiều như thế, việc này cứ quyết định vậy đi!"

 

Ôn Gia Quý không nói thêm gì nữa, nhưng trong lòng ông hạ quyết tâm nhất định phải kinh doanh hiệu thuốc thật tốt, hơn nữa sau này cũng sẽ không lấy một nửa tiền lợi nhuận kia.

 

Ba đứa con trai nhà Tứ đệ đang tuổi ăn học, cần không ít bạc, có nhiều việc sau này phải dùng đến tiền lắm.

 

Nếu họ đã tin tưởng ông như vậy, ông tuyệt đối không thể để bạc của họ đổ xuống sông xuống biển.

 

Bởi vì ngày mai là ngày tổ chức tiệc tân gia, cả nhà Ôn Noãn còn phải chuẩn bị rất nhiều thứ, không thể nán lại lâu nên liền xin phép rời đi.

 

Về đến nhà, Ôn Noãn cất túi hạt giống kia đi, định bụng khi nào rảnh rỗi sẽ dùng mây tía để cải tạo chúng một chút.

 

Hiện tại có rất nhiều nơi cần nàng dùng đến mây tía, một căn phòng đầy ngọc thạch nguyên thạch cần tinh lọc, lại thêm bao nhiêu hạt giống cần cải thiện. Nhưng mỗi ngày chỉ có thể dùng mây tía hai lần, mây tía căn bản là không đủ dùng!

 

Cho nên Ôn Noãn mới tính toán mở y quán, như vậy nàng có thể dùng dược liệu được trồng ra từ mây tía để cứu giúp nhiều người hơn, mây tía theo đó cũng sẽ trở nên đậm đặc và dồi dào hơn.

 

Hơn nữa, cho dù không có mây tía, nàng cũng không muốn lãng phí y thuật của mình.

 

Cất hạt giống xong, Ôn Noãn mới lấy ra bình thủy tinh bán trong suốt, rút quyển trục nhỏ ở bên trong ra.

 

Quyển trục giống như được làm từ một loại da thú, đã ố vàng, hiển nhiên là vật từ rất lâu đời, mang theo cảm giác trầm mặc của lịch sử.

 

Ôn Noãn mở ra, một mùi hương cổ xưa xộc thẳng vào mũi. Nàng phát hiện bên trong quyển trục này còn kẹp hai tấm da thú mỏng khác.

 

Tấm da thú đầu tiên là một bức tranh, nét vẽ rất lộn xộn, nhìn giống như những con giun đất đang bò lổm ngổm.

 

Ôn Noãn nhìn thật lâu, đoán đây là một tấm bản đồ biển, thậm chí trên đó còn vẽ một hòn đảo.

 

Chỉ là người vẽ bản đồ này hiển nhiên tay nghề không cao, khiến người xem căn bản không thể xác định được vị trí chính xác của hòn đảo nằm ở đâu.

 

Vẽ biển rộng mà lại muốn vẽ ra từng con sóng sao? Đã vậy bọt sóng lại còn vẽ thành hình con giun nữa chứ!

 

Ôn Noãn bất đắc dĩ đặt nó xuống, lật xem tấm da thú thứ hai, bên trên dày đặc những dòng chữ nhỏ.

 

Đó là văn tự Ai Cập cổ.

 

Thời đại học, Ôn Noãn có một người bạn cùng phòng học hệ khảo cổ, người đó rất thích nghiên cứu các loại ngôn ngữ cổ xưa. Các cuốn nhật ký của cô bạn ấy đều được viết bằng chữ khắc xương, chữ viết của người Maya, Ai Cập cổ... và các loại ngôn ngữ cổ đại khác.

 

Thật ra, trong ký túc xá của nàng có bốn người, ai nấy đều có năng lực nghe qua là nhớ, ngày ngày nghe người bạn kia nói nên cũng học lỏm được đôi chút.

 

Bởi vậy, Ôn Noãn đại khái cũng đọc hiểu được nội dung trên này.

 

Thì ra người này khi ra khơi đã gặp phải một trận sóng thần, vô tình dạt vào một hòn đảo, hẳn là đã phát hiện trên đảo có rất nhiều kho báu!

 

Sở dĩ hắn ném chiếc bình trôi dạt này xuống biển là vì muốn có người theo tấm bản đồ hắn vẽ mà tìm đến hòn đảo để cứu hắn ra ngoài. Hắn không cần những bảo vật đó, còn thề thốt rằng trên đảo thật sự có rất nhiều châu báu.

 

Hắn còn đính kèm một nửa phương pháp chế tạo pha lê, ai nhặt được chiếc bình và đến cứu hắn, hắn sẽ truyền thụ nốt các bước còn lại của quy trình chế tạo.

 

Đây chính là một bức thư cầu cứu.

 

Ôn Noãn đặt tấm da thú xuống, lại cầm tấm bản đồ kia lên xem.

 

Chuyện trên đảo có nhiều bảo vật chắc là giả thôi, người này chẳng qua là muốn có người đi cứu hắn mà thôi!

 

Nhưng đến hiện tại, e rằng người này đã sớm qua đời rồi cũng nên?

 

Ôn Noãn nhìn lại bản đồ, nàng vốn không quen thuộc với thế giới này, lại càng không rõ "Địa cầu" này ra sao, nên chẳng thể phân biệt được hắn đang vẽ vùng biển nào, hòn đảo nào.

 

Nàng cuộn hai tấm da thú lại, nhét trở vào trong lọ thủy tinh rồi đi ra ngoài nấu cơm.

 

Ngày hôm sau là ngày nhà Ôn Noãn mừng tân gia.

 

Sáng sớm hôm nay, người của nhị phòng, tam phòng, thôn trưởng cùng những người từng giúp đỡ xây nhà đều đã đến hỗ trợ từ sớm.

 

Ôn Noãn còn đến tửu lầu Như Ý trên trấn tìm Đường Bỉnh Quyền mượn hai người đầu bếp tới giúp nấu cỗ.

 

Trời còn chưa sáng, trong bếp chính và gian bếp dựng tạm ngoài sân đã có rất nhiều người bận rộn tối mày tối mặt.

 

Khi tia nắng đầu ngày vừa hửng lên, nhà ngoại của Ôn Noãn cũng đã tới nơi.

 

Trương thị cùng ông Ngô thấy con gái mình xây được một cơ ngơi khang trang như thế này, quả thực là đứng đầu cả thôn!

 

Đôi mắt hai ông bà đều đỏ hoe: Con gái của họ cuối cùng cũng đã qua cơn bĩ cực, đến hồi thái lai!

 

Tuy rằng trước đó đã nghe con trai đi giao gạch kể lại rằng nhà muội muội xây một ngôi nhà rất lớn, vừa rộng rãi vừa đẹp đẽ!

 

Cả nhà họ ngày đêm đẩy nhanh tốc độ nung gạch, cũng biết nhà của con gái nhất định không hề nhỏ!

 

Nhưng khi tận mắt chứng kiến, họ vẫn cảm thấy sự khang trang này vượt xa cả tưởng tượng!

 

"Cha, mẹ, đại ca, đại tẩu, nhị ca, nhị tẩu, mọi người tới rồi! Mau vào nhà ngồi đi, bên ngoài trời lạnh lắm!" Ôn Gia Thụy hớn hở đón tiếp mọi người vào trong.

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Tôi Chết, Tổng Tài Cuối Cùng Cũng Phát Điên
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện