Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 107

Đàm thị nắm lấy tay ông: "Không sao đâu, cả nhà bình an là tốt rồi! Trong số của hồi môn mẹ để lại cho thiếp vẫn còn một tiểu viện, vừa hay dạo trước người ta trả phòng, hiện tại vẫn đang để trống, sau này chúng ta sẽ dọn đến đó ở."

Bao nhiêu năm lăn lộn dưới trướng mẹ kế, bà cũng đã mệt mỏi lắm rồi. Trải qua kiếp nạn này, bà chỉ cảm thấy cả nhà bình an là tốt nhất.

"Được."

Trong cơn gió lạnh thấu xương, Ôn Gia Quý dẫn theo vợ con lầm lũi bước đi trên con phố vắng lặng không một bóng người.

Ôn Linh quay đầu lại nhìn thoáng qua Đàm phủ một lần cuối. Hiệu thuốc không còn nữa, Đàm phủ cũng chẳng còn. Về sau các nàng biết phải làm sao đây? Liệu cảnh ngộ có thảm hại hơn nhà Tứ thúc trước kia không?

Không, Noãn nhi giờ đã là Huyện chúa, nhà họ hiện tại đâu có thảm! Cuối cùng thì việc giúp người cũng là giúp chính mình, chuyện quan trọng như vậy sao nàng lại quên mất chứ.

Ngày hôm sau, cả nhà đẩy xe lên trấn mua thức ăn, chuẩn bị cho bữa tiệc mừng tân gia vào ngày mai.

Mọi người đi vào chợ phiên mua rất nhiều rau xanh cùng củ cải, sau đó lại đến cửa hàng thịt heo kéo hai con heo đã đặt trước về nhà, đoạn lại cùng ông chủ tiệm cá dặn trước hai mươi con cá trắm cỏ thật to, bảo ông ấy sáng sớm mai đưa đến tận nhà.

Mua xong thức ăn, Ôn Noãn lên tiếng: "Cha, chúng ta ghé tiệm tạp hóa mua thêm chút dầu, muối và gạo nữa."

"Được."

Họ mang theo tổng cộng hai chiếc xe đẩy, đều do Ôn Thuần và Ôn Hậu đảm nhận việc đẩy xe.

Trên trấn có hai tiệm tạp hóa, một nhà họ Chúc, một nhà họ Lâm. Tiệm nhà họ Chúc khá lớn, nhưng kể từ khi Ôn Noãn bị từ hôn, họ vốn định tránh mặt mà tìm đến nhà họ Lâm.

Ôn Noãn cùng Ôn Gia Thụy không phải đẩy xe nên đi ở phía trước. Bà nội nhà họ Chúc thấy hai người đi ngang qua, lập tức nhiệt tình gọi: "Gia Thụy, Ôn Noãn, hai cha con muốn mua đồ gì sao? Mau tới đây, ta bán rẻ cho."

Bà nội nhà họ Chúc tên là Phương Hữu Bạc, vốn là bạn thân của Vương thị, bà rất quý mến tính cách của gia đình Ôn Gia Thụy.

"Dì Bạc ạ." Ôn Gia Thụy chần chừ một chút rồi cũng tiến lên phía trước chào hỏi lễ phép.

"Cháu chào bà nội Phương." Ôn Noãn cũng cất tiếng chào.

"Đây không phải Noãn nhi sao? Thân thể con đã khỏe hẳn chưa? Tốt, tốt quá rồi..." Vậy việc hôn nhân của con bé cùng cháu trai ta liệu có thể...

Mẹ của Chúc Trấn Hiên vừa nghe thấy vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, bước nhanh ra ngoài: "Nương, tướng công đang tìm người đấy, bảo người mau vào trong một lát."

Phương thị nghe xong liền nói với Ôn Gia Thụy: "Các cháu cứ tùy ý chọn đồ, con dâu này, con cứ để cho cha con Gia Thụy giá nhập hàng nhé. Mẹ đi một lát rồi quay lại ngay."

Bà còn định nhân tiện gọi Trấn Hiên ra để nó thấy Noãn nhi giờ đã hoàn toàn bình phục, xinh đẹp biết bao!

 

Phương thị vội vàng đi vào trong.

 

Dương thị liếc mắt đánh giá Ôn Noãn một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt đầy vẻ khinh khỉnh: "Các ngươi tới mua đồ gì? Đồ đạc trong tiệm ta toàn là hàng cao giá! Giá nhập vào đã đắt rồi, đến lúc đó đừng có kêu ca, đừng nói là ta không nhắc nhở trước."

 

Lại muốn nhân cơ hội này tới lấy lòng mẹ chồng nàng ta, quấn lấy con trai nàng ta sao? Hay là định chiếm chút hời của nhà nàng ta?

 

Không có cửa đâu! Đến cửa sổ cũng đừng hòng!

 

Ôn Noãn đảo mắt trắng dã, chẳng buồn đôi co với bà ta nửa lời, nàng lôi kéo Ôn Gia Thụy đi thẳng về phía tiệm tạp hóa Lâm gia ở đối diện.

 

Dương thị xì một tiếng khinh miệt, ngồi tựa vào quầy hàng, thực sự muốn chống mắt lên xem bọn họ mua được cái gì, liệu Lâm gia có cho bọn họ thiếu nợ số lượng lớn hay không.

 

Ôn Noãn chọn hai trăm cân gạo thượng hạng, năm mươi cân bột mì, rồi đến dầu muối tương giấm, đậu phộng, hạt dưa, quả khô... mỗi thứ đều lấy một túi lớn.

 

Đúng lúc này, Ôn Thuần cùng Ôn Hậu đẩy xe tay đi tới trước cửa tiệm.

 

Chưởng quầy cùng tiểu nhị trong tiệm nhiệt tình giúp bọn họ nhấc đồ đạc lên xe.

 

Dương thị: "..."

 

Sau đó, bà ta lại tự trấn an rằng chắc hẳn trong thôn có người làm hỉ sự, bọn họ chỉ là đang đi mua đồ giúp mà thôi!

 

Thế nhưng bỏ lỡ một mối làm ăn lớn như vậy, Dương thị vẫn thấy đau lòng xót ruột, thầm mắng một câu: "Đúng là đồ sói mắt trắng, trước kia đến nhà ta mua đồ, mẹ chồng ta toàn bán rẻ cho nhà hắn, giờ mua nhiều đồ như vậy lại cố ý sang tiệm nhà người khác! Thật không nên nuôi dưỡng loại sói mắt trắng này!"

 

Lúc này, một người tóc vàng mắt xanh đi đến, mở túi ra cho Phương thị xem đồ bên trong, bô bô nói một tràng ngôn ngữ lạ lẫm.

 

Tâm trạng Dương thị đang không tốt, mất kiên nhẫn xua tay đuổi khéo: "Đi đi đi, ta không mua!"

 

Ôn Noãn nghe thấy có người nói tiếng Anh, kinh ngạc ngoảnh đầu nhìn sang.

 

Người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh kia lộ vẻ thất vọng, lủi thủi đi ra ngoài.

 

Đây là lần đầu tiên hắn xuất ngoại buôn bán, mang theo rất nhiều đá quý, hương liệu, dược liệu và đồ thủy tinh đến kinh đô Nạp Lan, kiếm được không ít tiền. Hiện tại chỉ còn dư lại một túi hạt giống này, là do hắn thu thập từ rất nhiều quốc gia dọc đường đi.

 

Hắn vốn tưởng rằng mang hạt giống mới lạ tới đây sẽ bán được giá cao, nào ngờ chẳng có ai thèm mua!

 

Thương đội sắp sửa về nước, hắn không nỡ vứt túi hạt giống này đi nên định bụng mang về.

 

Ôn Noãn trực tiếp chạy đến trước mặt người kia. Trên đường người qua kẻ lại đông đúc, nàng không dùng tiếng Anh mà chỉ hỏi: "Thúc thúc mắt xanh, thứ trong túi của thúc là gì vậy?"

 

Ôn Noãn chỉ chỉ vào cái túi của hắn.

 

Ôn Gia Thụy thấy Ôn Noãn to gan như thế, gặp người dị tộc có ngoại hình kỳ dị như yêu quái mà không sợ, lại còn chạy tới bắt chuyện, ông vội vàng sải bước đến bên cạnh con gái.

 

"Đây là hạt giống, cô bé, cháu muốn mua không? Tôi bán rẻ cho cháu một chút!" Smith nói bằng thứ tiếng Nạp Lan ngọng nghịu, nửa câu đầu là tiếng bản địa, nửa câu sau lại lẫn tiếng Anh.

 

Ôn Noãn gật đầu: "Cháu muốn mua, bao nhiêu bạc ạ?"

 

"Năm lượng!" Smith giơ năm ngón tay ra, sợ nàng không hiểu còn lấy thêm năm lượng bạc ra làm mẫu.

 

Vốn dĩ hắn định bán túi hạt giống này với giá mười lượng.

 

Ôn Gia Thụy nghe xong thì trừng to mắt: "Noãn nhi, đa số hạt giống mà những người dị tộc bán thường không thể sống nổi, năm lượng là quá đắt, đừng mua!"

 

Nói xong, ông lại vẫy vẫy tay với Smith: "Thật xin lỗi, con gái tôi ham chơi nói giỡn thôi, chúng tôi không mua đâu, quá đắt rồi."

 

Smith nghe hiểu được mấy từ "xin lỗi", "không mua", "quá đắt".

 

Hắn sốt ruột nói: "Số hạt giống này là do tôi gom góp được từ rất nhiều quốc gia, hạt cà phê có thể nấu ra loại nước rất thơm, hạt ca cao có thể làm ra được chocolate mỹ vị, đây là hạt giống hành tây, có thể làm ra món bánh pizza siêu ngon, còn đây là hạt giống hoa tulip."

 

Smith móc ra từng cái túi nhỏ từ trong cái túi lớn, mỗi túi tầm khoảng một hai cân hạt giống, tổng cộng có mười mấy loại kèm theo lời giải thích thao thao bất tuyệt.

 

Ôn Gia Thụy một câu cũng chẳng hiểu gì.

 

Ông xua tay: "Tôi không biết cậu đang nói cái gì, tôi không biết mấy thứ này, không mua, không mua đâu!"

 

Đôi mắt Ôn Noãn lại sáng lên, nàng nói với Ôn Gia Thụy: "Cha, con biết mấy loại hạt giống đó, con cũng hiểu cách dùng chúng."

 

Ôn Gia Thụy nhất thời nghẹn lời.

 

Con gái đã nói hiểu cách dùng, chắc chắn là không sai được.

 

Ôn Noãn lấy ra năm lượng bạc đưa cho hắn: "Đây! Cháu mua."

 

Ở triều đại lạc hậu này, phiêu du qua biển khơi để kiếm bạc thật sự không dễ dàng, hơn nữa tính nguy hiểm lại rất cao, Ôn Noãn không muốn mặc cả.

 

Smith không ngờ tới việc Ôn Noãn chẳng hề trả giá mà trực tiếp mua luôn.

 

Điều này nhất thời khiến hắn vô cùng cảm động!

 

Hắn móc từ trong túi người một cái bình hứa nguyện đưa cho nàng: "Cô bé lương thiện, chúc cháu may mắn!"

 

Đây là thứ mà hắn nhặt được trên biển, bên trong có viết gì đó, nhưng hắn đọc không hiểu. Bây giờ trên người hắn cũng không còn thứ gì khác giá trị, chỉ có thể đưa cái này cho nàng.

 

Ôn Noãn nhận lấy, học theo hắn nói một câu tiếng Anh: "Cảm ơn, chúc ngài may mắn!"

 

Mắt Smith trừng lớn, cô bé này nghe hiểu hắn nói gì sao? Hay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên?

 

Ôn Noãn tiến lại gần hắn, thấp giọng lẩm bẩm vài câu.

 

Cặp mắt màu xanh kia của Smith kinh ngạc tới mức suýt chút nữa thì rớt ra ngoài.

 

Ôn Noãn lại không để ý đến sự kinh ngạc của hắn, nàng cầm lấy túi hạt giống và bình thủy tinh rồi vẫy vẫy tay: "Hẹn gặp lại."

 

Sau đó nàng chạy nhanh đến bên cạnh xe đẩy.

 

Ôn Gia Thụy ôm quyền chào Smith: "Cáo từ!" rồi cũng nhanh chóng quay người bước đi.

 

Để lại Smith đứng đó khiếp sợ một lúc lâu vẫn chưa thể phục hồi tinh thần.

 

Tại tiệm tạp hóa, Dương thị thấy Ôn Noãn thế mà lại dám lấy ra năm lượng bạc để mua hạt giống của người dị tộc đó, bà ta kinh ngạc tới mức suýt rơi cả cằm!

 

Đó là năm lượng bạc đấy!

 

Sau đó bà ta lại nghĩ đến điều gì đó rồi thầm cảm thấy may mắn. Một nha đầu phá gia chi tử như thế, may sao đã từ hôn, nếu cưới về nhà nói không chừng ngay cả cái tiệm tạp hóa này cũng bị nàng ta đem bán mất!

 

Sắm sửa xong xuôi, đám người Ôn Noãn lên đường trở về phủ.

 

Khi Phương thị kéo theo Chúc Trấn Hiên với vẻ mặt mất kiên nhẫn chạy ra thì đám người Ôn Noãn đã đi mất rồi.

 

"Đám người Noãn nhi đi rồi sao? Mua những gì, con có bán rẻ cho bọn họ không?"

 

"Không có, con chỉ nói giá hàng tăng, bọn họ liền không vui, chạy sang cửa hàng đối diện mua một đống đồ! Mẹ, cả nhà đó toàn là lũ vô ơn bạc nghĩa, sau này đừng nên qua lại nữa!" Dương thị thấy mẹ chồng mình thế mà lại lôi cả con trai mình ra, trong lòng chẳng vui chút nào.

 

Xem ra bà vẫn còn muốn con trai mình cưới cái "ôn thần" kia!

 

"Sao lại như thế? Có phải con nói lời nào không dễ nghe hay không?"

 

"Con nói cái gì chứ, con chỉ nói giá hàng tăng, đây là lời nói thật! Bọn họ còn tưởng rằng con đang lừa bọn họ! Hơn nữa con bé Noãn nhi kia dám tiêu năm lượng bạc để mua mấy loại hạt giống không rõ tên của đám người dị tộc. Mọi người ai cũng biết, hạt giống mà người dị tộc mang đến không thể trồng sống được, mà có trồng ra cũng chẳng biết là cái quỷ gì! Sao lại phá của như thế, sau này mẹ đừng nghĩ cách để Trấn Hiên cưới một người vợ như thế nữa, con sẽ không đồng ý đâu!" Lúc này Dương thị nói năng vô cùng dứt khoát.

 

Phương thị nghe xong lời Dương thị nói, trong lòng thở dài: "Thôi, sau này chuyện của Trấn Hiên, mẹ cũng không quản nữa."

 

Trên đời này, lòng người thay đổi thật nhanh chóng. Mấy thứ như tiền tài, có thể mất đi, mà không còn cũng có thể kiếm lại được.

 

Trước kia khi nhà Quế Chi còn tính là khá giả, bà nói muốn hai đứa nhỏ đính hôn với nhau, Dương thị cũng không có ý kiến. Sau đó thân thể của Noãn nhi không tốt, con dâu liền nảy sinh rất nhiều lời ra tiếng vào. Khi đó cũng thôi đi, rốt cuộc người làm mẹ nào chẳng hy vọng con trai mình cưới được một người vợ khỏe mạnh để nối dõi tông đường.

 

Bây giờ bà thấy Noãn nhi đã khỏe mạnh mà con dâu vẫn giữ ý kiến như cũ, rõ ràng là đang khinh khi nhà người ta nghèo khó!

 

Trấn Hiên cũng không thích Noãn nhi, ngược lại rất quan tâm đến con bé Ngọc nhi tính tình không mấy tốt đẹp kia.

 

Như vậy, sau này dù Noãn nhi có gả về đây cũng sẽ không được hạnh phúc, thôi thì đừng gây tai họa cho cô nương nhà người ta nữa.

 

Bà muốn báo đáp ân tình của chị Quế Chi chứ không phải muốn báo thù.

 

Con cháu tự có phúc của con cháu, bà không màng tới nữa!

 

Mua sắm xong xuôi, mấy người Ôn Noãn phấn khởi đi về nhà.

 

Ôn Noãn giải thích cho Ôn Gia Thụy trong túi hạt giống kia có những gì, tác dụng của hạt cà phê, tác dụng của hạt ca cao vân vân.

 

Về phần trồng không sống, nàng cũng không hề lo lắng. Cây cà phê phù hợp với khí hậu huyện Ninh Viễn, ca cao thuộc loại cây nhiệt đới, cho dù không thể trồng được ở huyện Ninh Viễn, chẳng lẽ toàn bộ Nạp Lan quốc rộng lớn lại không có chỗ nào có thể trồng được sao?

 

Ít nhất nàng biết ở Hải Nam thời hiện đại vẫn có thể trồng được!

 

Nhưng nàng không biết nơi này có địa danh Hải Nam hay không, tất cả tên gọi đều đã thay đổi. Nàng từng xem qua bản đồ, cảm giác quả địa cầu này cũng không hoàn toàn giống với thế giới cũ.

 

Nhưng số hạt cà phê và ca cao này nàng đều biết cách dùng, thế thì cứ thử mỗi loại trồng một ít xem sao!

 

"Cha, cha xem!" Ôn Hậu chỉ về phía trước kinh hô một tiếng.

 

Đằng trước, cửa Đàm phủ, Đàm Mong Nhi bảo người hầu ném một rương quần áo ra ngoài.

 

"Cút! Sau này đừng tìm đến cửa nữa! Cha sắp bị ngươi hại chết đến nơi rồi!" Đàm Mong Nhi mặc áo tang đứng ngoài cửa, vẻ mặt nghiêm khắc nói.

 

Ôn Gia Quý hại chết chồng bà ta, khiến hiệu thuốc bị niêm phong, còn muốn quay về bá chiếm Đàm gia?

 

Không có cửa đâu!

 

Nói xong Đàm Mong Nhi lập tức đi vào, mấy tên hầu cũng nhanh chóng chạy vào, "Ping" một tiếng cửa lớn bị đóng lại.

 

Đàm thị quay về thăm cha, sẵn tiện lấy quần áo, không nghĩ tới ngay cả cha cũng không cho bà ấy vào thăm!

 

Bà và Ôn Thiến vô thố đứng ngoài cửa, nhìn quần áo rải đầy đất, không biết nên làm sao bây giờ.

 

Mấy người Ôn Noãn chạy nhanh qua đó.

 

"Nhị bá mẫu!"

 

Bà và Ôn Thiến vô thố đứng ngoài cửa, nhìn quần áo rải đầy đất, không biết nên làm sao bây giờ.

 

Mấy người Ôn Noãn chạy nhanh qua đó.

 

"Nhị bá mẫu!"

 

"Nhị tẩu!"

Đề xuất Xuyên Không: Tuyệt Sắc Vô Biên: Thánh Đế Âm Sủng
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện