Chương 102
Gia đình Ôn Noãn nghe mọi người xung quanh đưa ra đủ loại suy đoán về Tuệ An Huyện chúa, dân làng cũng bàn tán vô cùng rôm rả. Cả nhà nghe xong cũng chỉ cười cho qua chuyện, tuyệt nhiên không hề khoe khoang khắp nơi rằng Noãn nhi chính là vị Tuệ An Huyện chúa kia.
Nói ra, e rằng cũng chẳng ai tin nổi!
Không khéo người ta còn bảo bọn họ là kẻ điên!
Vì thế, bọn họ vẫn duy trì nhịp sống bình thường như cũ ở trong thôn.
Hôm nay, ngôi nhà mới cuối cùng cũng hoàn thành, tổng cộng tiêu tốn thời gian hai mươi bảy ngày.
Ôn Noãn tính tròn thành một tháng, trả cho mỗi người thợ xây nhà ba lượng bạc, nói là tiền công gấp đôi vào dịp cuối năm.
Những người phụ nữ đến giúp đỡ khai hoang cũng được thanh toán hai lượng bạc, cũng là đãi ngộ tiền công gấp đôi cuối năm.
Ngôi nhà theo kiểu chữ "Hồi" có thể xây xong nhanh chóng như vậy, hoàn toàn là nhờ công lao mọi người đã thức khuya dậy sớm!
Hiện tại đang lúc trời đông giá rét, bọn họ đã vất vả đến mức nào, Ôn Noãn đều nhìn thấy rất rõ ràng.
Đến cả bàn tay của Ôn Gia Thụy cũng đã bị nứt nẻ vì sương gió, huống chi là những người đến làm việc giúp.
Ngoài tiền bạc, Ôn Noãn còn chuẩn bị quà mừng năm mới rất phong phú cho bọn họ.
Ôn Gia Thụy đi lên trấn đặt hai con heo, mỗi người được chia hai mươi cân thịt heo, sau đó còn có đồ khô, rau củ và trái cây tươi, mỗi người một xấp vải bông, năm mươi cân gạo, mười cân bột mì trắng, lại thêm một ít mứt hoa quả và kẹo bánh để tiếp khách ngày Tết.
Hữu Phúc nhìn đống đồ vật kia mà xua tay liên tục: "Nhiều đồ thế này, tôi không nhận đâu! Tiền công đã nhận gấp mấy lần rồi! Giờ còn nhận thêm mấy thứ này nữa thì sao mà coi được!"
"Đúng vậy, tôi cũng không nhận đâu! Mọi người đừng khách khí như thế! Tiền công đã nói là cuối năm trả gấp đôi rồi, nhưng cháu đừng có bắt nạt tôi không biết đếm. Ba mươi văn tiền một ngày, một tháng cũng chỉ có chín trăm văn, gấp đôi cũng chỉ là một lượng tám trăm văn mà thôi! Sao có thể thành ba lượng bạc được! Đây đã là hơn gấp ba rồi!"...
Ôn Noãn đành phải giải thích một chút rằng tiền công nhà nàng trả là năm mươi văn một ngày, còn việc khai hoang là ba mươi lăm văn một ngày.
Mọi người nhất quyết không chịu nhận quà mừng năm mới, nhưng Ôn Gia Thụy đã lên tiếng, nói nếu bọn họ không nhận thì chính là không coi ông là huynh đệ! Lần sau có việc gì, ông cũng không dám nhờ bọn họ giúp đỡ nữa!
Cuối cùng, mọi người không lay chuyển được ý định của ông nên mới đành nhận lấy.
Sau đó, Ôn Noãn lại hẹn với bọn họ, năm sau nàng định mời bọn họ giúp đỡ xây một nhà xưởng, có thể gọi thêm một số thân thích bằng hữu tính tình thành thật cùng tới giúp, nhưng năm sau tiền công sẽ không cao như thế này nữa mà sẽ tính theo giá thị trường.
Mọi người đều đồng thanh đồng ý.
Ôn Noãn trả tiền công cao như vậy, một phần là vì tình cảm, bởi những người này đã giúp đỡ nhà nàng không ít lần.
Thứ hai là vì nhân phẩm của bọn họ đáng tin, hơn nữa mỗi ngày bọn họ đều làm việc cật lực, khối lượng công việc gần bằng người khác làm trong hai ngày.
Trả tiền công gấp đôi cho bọn họ là điều đương nhiên!
Nhưng không phải với ai nàng cũng trả tiền công cao như vậy. Đạo lý "lon gạo tạo ơn, gánh gạo tạo thù", nàng hiểu rất rõ.
Thím Vĩnh Phúc đứng từ xa nhìn thấy đám người vợ chồng Hữu Tài và vợ chồng Hữu Phúc mỗi người khệ nệ bê một cái sọt, bên trong chất đầy đồ đạc, nào thịt, nào rau, nào vải vóc, đôi tay còn ôm thêm túi bột mì trắng và túi gạo, ai nấy đều vừa nói vừa cười hớn hở đi về phía nhà mình.
Đôi mắt bà ta suýt thì lồi cả ra ngoài, thầm tính toán xem đống đồ này đáng giá bao nhiêu bạc: "Đây là tiền công Ôn Gia Thụy trả đấy à? Không có bạc trắng nên dùng mấy thứ này gán nợ sao?"
Vợ Hữu Phúc lườm nguýt kẻ tọc mạch này một cái: "Không phải đâu, đây chỉ là quà mừng năm mới thôi! Tiền công tính riêng, hơn nữa vì là cuối năm nên còn được trả gấp đôi đấy!"
Chị ta lấy ra hai lượng bạc, đắc ý khoe: "Xem này! Đây là tiền công khai hoang của tôi đấy!"
Ai bảo lúc trước bà dùng mắt chó coi thường người khác, đi khắp nơi rêu rao rằng người ta sẽ không trả tiền công làm gì!
Thím Vĩnh Phúc há hốc mồm kinh ngạc, hai lượng bạc? Lại còn gấp đôi tiền công?
Cộng thêm đống quà mừng năm mới kia nữa, vậy rốt cuộc tiền công là bao nhiêu? Ít nhất cũng phải ba lượng bạc chứ chẳng chơi!
Mấy người kia chẳng buồn để ý đến bà ta nữa, hớn hở ai về nhà nấy.
Thím Vĩnh Phúc ngồi xổm xuống đất, nhặt mấy viên đá chậm rãi đếm đi đếm lại, chia chác hồi lâu mới tính ra được tiền công một ngày là bao nhiêu!
Khai hoang mà một ngày được tận một trăm văn tiền sao?
Thím Vĩnh Phúc ôm ngực, cảm thấy khó thở vô cùng!
Tiền công hậu hĩnh như vậy, quà cáp sung túc như thế, chẳng mấy chốc cả thôn đều đã hay tin.
Ai nấy đều hối hận đến mức đấm ngực dậm chân!
Ban đầu, dân làng còn cười nhạo mấy người Hữu Phúc, Hữu Tài là lũ ngốc.
Thức khuya dậy sớm xây nhà cho người ta, liệu có được trả hai phần tiền công không?
Thức ăn có tốt đến mấy thì ăn xong cũng hết, sao bằng bạc trắng thực tế, muốn mua gì thì mua!
Giờ đây ai nấy đều hối hận muốn chết!
Mẹ kiếp, chỉ riêng đống quà mừng năm mới kia thôi đã đáng giá hơn cả tiền công khai hoang của bọn họ rồi.
Người ta còn được nhận ba lượng bạc tiền công, khai hoang cũng bỏ túi hai lượng, đúng là so người với người chỉ có nước tức chết!
Đám người kéo nhau đến tìm thôn trưởng để lý luận, hỏi tại sao lúc đó ông không nói rõ tiền công cao như vậy!
Kết quả là bị thôn trưởng mắng cho vuốt mặt không kịp!
Ông đã sớm nói tính cách của Gia Thụy sẽ không bao giờ quỵt tiền công của ai, là do bọn họ không chịu đi giúp đỡ, giờ còn dám quay sang oán trách ông!
Cái gì? Định tìm Ôn Gia Thụy để đòi lý lẽ sao?
Vừa nghĩ đến đôi chân ngắn nhỏ của Ôn Noãn, chẳng ai còn dám đi nữa!
Nghe nói có mấy người bên thôn họ Hà cách vách đã bị con bé đó đá cho tàn phế, đến nhà cửa cũng bị phá tan tành rồi!
Nhà mới đã xây xong, chỉ còn năm ngày nữa là đến lễ tân gia.
Hôm nay là ngày đồ đạc nội thất được chuyển đến.
Cả nhà Ôn Noãn ai nấy đều hưng phấn quét dọn vệ sinh.
Giữa lúc cả gia đình đang bận rộn tối mày tối mặt, Ôn Gia Phú và ông Ôn tìm đến.
"Lão Tứ, năm ngày nữa là lễ tân gia rồi nhỉ? Có cần giúp đỡ gì không? Hôm đó vừa khéo có người đặt tiệc ở tửu lầu, hay là để đại ca bảo hai tên đầu bếp qua đây nấu nướng giúp đệ nhé?"
Ôn Gia Phú quan sát ngôi nhà gạch xanh mái ngói ba gian khang trang này, trong lòng không khỏi cảm thấy khó chịu.
Ngôi nhà này chính là dùng tiền bán công thức món ăn mà xây dựng nên. Hiện tại, tửu lầu Như Ý mỗi ngày khách khứa đông như trẩy hội, còn tửu lầu Phú Quý của bọn họ thì kém cỏi không chỉ một chút!
Nếu ngày đó lão tứ đưa công thức món ăn cho ông ta, thì ông ta có thể kiếm được không chỉ là năm mươi lượng bạc!
Thậm chí ông ta có thể trả cho lão tứ hẳn một trăm lượng cũng được!
"Không cần đâu, đệ đã tìm được đầu bếp rồi." Ôn Gia Thụy lạnh nhạt đáp lời.
Ôn Gia Phú lại cứ ngỡ lão tứ nhờ người trong thôn nấu nướng giúp.
Bình thường dân làng khi làm tiệc mừng đều mời người trong thôn đến phụ giúp. Về cơ bản, mỗi thôn đều có một hai người thạo việc bếp núc, nhà nào có hỷ sự cũng đều mời hai người đó đến quán xuyến chuyện cơm nước.
"Lão tứ, lần này mừng tân gia con định mời bao nhiêu người? Dự định bày bao nhiêu bàn tiệc?" Ông cụ Ôn lên tiếng hỏi.
"Mười bàn thôi ạ, con chỉ mời một số người trong thôn và vài thân thích, còn có mấy người bằng hữu của con nữa. Con không định làm rình rang."
"Có mời phu tử của mấy đứa Thuần ca nhi không?" Ông cụ Ôn tò mò hỏi thêm.
"Có mời, nhưng không biết ngài ấy có đến hay không, bình thường Lâm lão vẫn luôn ẩn mình trong nhà, ít khi ra ngoài."
"Lão tứ này, xây nhà là chuyện lớn cả đời, đương nhiên phải làm cho thật lớn! Cả đời cũng chỉ có một căn nhà như vậy, chỉ bày mười mấy bàn thì làm sao đủ? Lại còn chỉ mời mấy người bằng hữu? Bằng hữu gì chứ? Có phải mấy người trước kia đệ đi làm thuê rồi quen biết không? Những hạng người đó đều là cu li cả, đám hồ bằng cấu hữu ấy mời nhiều cũng vô dụng! Đừng nói đại ca không quan tâm đến đệ! Để đại ca mời một ít quý nhân, quan viên và các lão gia giàu có đến cho đệ, giới thiệu cho đệ làm quen! Những người này chịu đến mừng nhà mới của đệ cũng là nể mặt đại ca này đấy! Kết giao được với họ, sau này đệ đi ra ngoài, người ta cũng sẽ nể mặt đệ vài phần!"
Lần trước ông ta không cẩn thận đã đắc tội với Lâm lão, Ôn Gia Phú muốn nhân cơ hội này để cứu vãn một chút. Hơn nữa, Huyện thừa đại nhân và một số phú thương đều muốn kết giao với Lâm lão, mấy đứa nhỏ trong nhà bọn họ cũng muốn bái vào môn hạ của ngài ấy. Thế nên ông ta lập tức hứa hẹn sẽ mời bọn họ đến nhà lão tứ ăn tiệc, đến lúc đó có thể danh chính ngôn thuận gặp mặt Lâm lão.
Ông cụ Ôn cũng gật đầu tán thành: "Lão tứ, bằng hữu nhiều mới dễ làm việc! Về sau mấy huynh đệ Thuần ca nhi muốn tham gia khoa cử, quen biết thêm một người là có thêm một con đường!"
Ôn Gia Thụy trực tiếp từ chối: "Cảm ơn đại ca, nhưng đệ đã đặt đồ ăn rồi, thiệp mời cũng đã phát ra từ sớm. Để tránh việc tiếp đón không chu đáo, vẫn không nên mời quá nhiều người."
Ôn Gia Phú vừa nghe vậy đã lập tức gạt đi: "Đồ ăn không chuẩn bị đủ cũng không sao, tửu lầu của ca có thiếu gì đâu! Chuyện thiệp mời này cũng chẳng hề gì, đại ca chỉ cần nói một tiếng là chắc chắn bọn họ sẽ đến! Chắc chắn sẽ không có chuyện tiếp đón không chu đáo! Nếu đệ cảm thấy lo lắng, vậy mấy bàn tiệc đó cứ để tửu lầu của đại ca nấu sẵn rồi đưa đến đây là được!"
Ôn Gia Thụy nghe đến đó, sắc mặt đã đen lại như đáy nồi. Một vài bàn tiệc lại để tửu lầu nấu sẵn mang tới? Chẳng lẽ những người đó lại khác biệt với những khách khứa còn lại sao? Đây không phải là cố tình tạo ra sự phân biệt đối xử à? Những vị khách khác nhìn vào sẽ nghĩ thế nào?
Đây đâu phải là mời khách, đây rõ ràng là đang chuốc thêm oán hận thì có!
Ông không chút khách khí mà nói: "Đại ca, cổng nhà đệ thấp, không chiêu đãi nổi khách quý của đại ca! Lỡ như đắc tội thì không tốt. Lại nói, khách khứa bọn đệ mời đều là người thích yên tĩnh, cho nên đệ không có ý định mời thêm những người khác."
"Sao có thể chứ, có ca ở đây chắc chắn sẽ tiếp đón thật tốt! Đại ca đứng ra tiếp đãi là được, nhất định sẽ không quấy rầy khách quý của đệ!"
Cho dù Ôn Gia Phú có nói thế nào đi nữa, Ôn Gia Thụy đều nhất quyết không đồng ý.
Đạo bất đồng không thể cùng mưu sự, ai biết được Ôn Gia Phú lại đang có ý đồ gì!
Chuyện vui lớn thế này, ông không muốn làm bản thân mình phải thấy ngột ngạt.
Cuối cùng, Ôn Gia Phú đen mặt rời đi!
Ông cụ Ôn hận sắt không thành thép mà mắng: "Sao con lại nghĩ không thông như vậy chứ, con có biết mạng lưới quan hệ quan trọng đến mức nào không? Thật uổng phí tấm lòng tốt của đại ca con!"
Người bị mắng là trượng phu của mình, Vương thị lập tức không vui: "Miếu nhà chúng tôi nhỏ, không cung nổi đại Phật, không mời thì chính là không mời! Đến lúc đó ông cũng có thể không tới đây! Tôi chẳng ngại đâu!"
"Bà..." Ông cụ Ôn tức giận đến mức suýt chút nữa hộc máu!
Con trai vào nhà mới, ông là cha mà không tới thì còn ra thể thống gì nữa?
Nữ nhân đúng là tóc dài kiến thức ngắn!
Cuối cùng ông cũng không nói thêm gì nữa, quay đầu bỏ đi.
Vương thị đang lăm lăm cây chổi trên tay kia kìa!
Ông không muốn lại bị đánh đuổi ra ngoài, một lần nữa trở thành trò cười cho thiên hạ!
Chuyện của nhà bọn họ đã đủ cho cả thôn cười chê suốt một năm rồi!
Lúc Ôn Gia Phú trở lại nhà cũ họ Ôn, tiểu Chu thị vội vàng chạy tới hỏi: "Thế nào rồi? Lão tứ đồng ý rồi chứ?"
Bà ta đã hứa hẹn với mấy vị phu nhân kia rồi, đến lúc đó nhất định sẽ cho bọn họ gặp mặt Lâm lão phu nhân.
"Không đồng ý."
Sắc mặt tiểu Chu thị lập tức thay đổi: "Chẳng lẽ lão tứ là tên ngốc sao? Chủ động giới thiệu mấy quan lớn, quý nhân cho hắn làm quen, vậy mà hắn lại không muốn kết giao! Vậy giờ phải làm sao đây?"
Trong ánh mắt Ôn Gia Phú hiện lên một tia tàn nhẫn: "Làm sao bây giờ? Nó không muốn mời thì cũng phải mời! Đến lúc đó bảo tửu lầu chuẩn bị sẵn hai bàn rượu ngon thức nhắm tốt mang tới, tránh cho bên phía lão tứ tiếp đãi không chu đáo."
Tiểu Chu thị nhếch miệng cười: "Được."
Cả nhà Ôn Noãn đã quét dọn nhà mới sạch sẽ, chuyển gia cụ vào và bày biện xong xuôi. Sáng ngày hôm sau, sau khi ăn xong bữa sáng, Ôn Noãn bảo Tiểu Hắc đưa một tờ giấy cho Nạp Lan Cẩn Niên, nói nàng có việc vào phủ thành một chuyến nên không thể chuẩn bị cơm trưa, cơm chiều vẫn như thường lệ. Sau đó, cả nhà đánh hai chiếc xe ngựa đi phủ thành, đưa quà mừng năm mới cho nhà Lâm lão và nhà Lương tri phủ.
Thuận tiện mua thêm một số đồ dùng để tiếp đón khách khứa trong ngày mừng tân gia.
Bên trong tiệm tạp hóa ở phủ thành, đồ đạc ở đây khá đầy đủ.
Đề xuất Hiện Đại: Phụ Thân Với Danh Tiếng Yêu Chiều Thê Tử Sụp Đổ Rồi
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha