Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 60: Bánh trung thu đắt hàng

Lan thị may xong hết quần áo là 10 ngày sau, bà để con gái Phương Thảo đưa đến nhà họ Tô. Trần thị đưa số bạc còn lại cho Phương Thảo xong, còn đặc biệt gói thêm một gói bánh trung thu con gái làm cho Phương Thảo.

Phương Thảo có chút ngại ngùng, bỏ quần áo xuống liền chạy trốn như bay.

Trần thị gọi hai tiếng không gọi được, chỉ đành nhìn người rời đi, cuối cùng đành đợi một lát, một lò bánh trung thu mới nướng của Tô Lê ra lò mới lại gói mỗi người một gói cùng đưa cho Lan thị và Lư thị còn cả chị em tốt Mạc thị.

"Thế này sao được." Lư thị nhìn bánh trung thu gói bằng giấy dầu từ chối không chịu nhận.

"Nhà tự làm nếm thử mùi vị thôi." Trần thị thấy người không nhận, bèn đặt một gói bánh trung thu lên cái bàn bên cạnh.

Nghe nói là Tô Lê làm, mắt Lư thị nháy mắt sáng lên, cơm Ngũ nha đầu làm ngon như vậy, bánh trung thu chắc chắn cũng ngon.

Thế là cuối cùng từ chối vài cái, Lư thị ngại ngùng nhận lấy bánh trung thu.

Đợi Trần thị đi rồi, Lư thị trực tiếp mở một gói ra, bên trong thình lình nằm 4 cái bánh trung thu kiểu dáng khác nhau, có hình hoa tươi, có hình tròn, còn có hình vuông hình thoi. Lư thị dùng tay bẻ nửa cái bánh trung thu hình hoa tươi bỏ vào miệng nhẹ nhàng cắn một miếng, một mùi hoa hồng nồng nàn nháy mắt lan tỏa trong cả khoang miệng, mang theo vị ngọt nhẹ, vừa không ngấy, lại không dầu.

Lại là bánh làm từ hoa hồng?

Lư thị vẫn là lần đầu tiên ăn loại bánh trung thu này, trước đây toàn ăn nhân ngũ vị hoặc là nhân táo, bánh trung thu làm từ hoa tươi thì là lần đầu tiên, đừng nói chứ cũng ngon thật, ăn một miếng trong miệng đều là hương hoa, thanh hương không ngấy, vỏ bánh cũng mềm mại ngọt nhuận, ngon vô cùng, Lư thị ba miếng hai miếng liền nuốt nửa cái bánh trung thu vào bụng, sau đó bà lại nhìn mấy cái bánh trung thu khác, trong mắt lóe lên vẻ tò mò.

Nếu không phải trong lòng còn nhớ thương con trai trượng phu, Lư thị thật hận không thể lập tức bẻ ra nếm thử xem còn lại là vị gì.

Tiếc quá, Lư thị gói bánh trung thu lại cất đi, chỉ đợi người trong nhà về rồi ăn sau.

Lan thị bên cạnh cũng nhận được bánh trung thu Trần thị gửi, nhưng khác với Lư thị, bà đối với bánh trung thu Trần thị gửi tới trong lòng cũng không coi trọng lắm, đặc biệt là nghe nói là con gái út nhà bà ấy làm, thì càng không để trong lòng, dù sao bà không thiếu chút bạc ấy, nếu muốn ăn điểm tâm, đến huyện mua là được.

Cuối cùng Lan thị tùy ý đặt gói bánh trung thu lên bàn, khách sáo nói cảm ơn, mãi đến khi trượng phu về đói bụng, lấy ra lót dạ mới phát hiện sự khác biệt của bánh trung thu này.

"Khê Nương, bánh trung thu này mua ở đâu thế? Cũng ngon đấy chứ, chi bằng hôm chúng ta về nhà mẹ đẻ nàng thì mua bánh trung thu nhà này đi."

Lan thị bưng cơm lên bàn, thấy trượng phu ngày thường không thích ăn điểm tâm nói vậy, trong lòng hồ nghi, bánh trung thu Trần thị gửi tới ngon thế sao? Mắt cũng nhìn sang, nhìn thấy cái bánh trung thu bóc dở kia ngẩn ra một chút.

Lại làm tinh xảo thế này, kiểu dáng còn đẹp hơn bánh trung thu bà mua ở tiệm điểm tâm trên huyện.

Bà ma xui quỷ khiến cầm một miếng lên nhẹ nhàng cắn một miếng, lại là nhân hạt sen? Bên trong hình như còn có lòng đỏ trứng, mùi vị lại ngon ngoài dự đoán của bà.

Hạt sen mịn màng thơm ngọt, mang theo mùi thơm thanh mát, lòng đỏ trứng bóng dầu mặn thơm, khẩu cảm mềm dẻo, lại không quá ngọt, tổng hợp lại với nhau khiến người ta dư vị vô cùng.

Lan thị ngẩn người, trong lòng trào dâng một số cảm xúc phức tạp, kéo theo lời nói cũng có chút chua ngoa:

"Đây là người nhà họ Tô tự làm, đi đâu mà mua."

Nhưng nói xong Lan thị lại nghĩ, nhà họ Tô kia hình như là làm nghề bán đồ ăn, chắc hẳn đã làm thì là để bán, chỉ là lời bà đã nói ra khỏi miệng rồi, cũng không nói những cái này nữa.

"Ừ."

Cũng không đợi quá lâu, sáng sớm hôm sau đã chạy đi hỏi rồi.

"Có bán đấy, 2 văn tiền một cái, nhân hạt sen lòng đỏ trứng và giăm bông thì đắt hơn chút, 3 văn một cái." Lư thị vừa nói, vừa thầm cảm thán trong lòng, thảo nào người ta kiếm được tiền, một cái bánh trung thu nhỏ xíu thế này mà bán đắt thế.

"Đắt thế?" Vậy mà gần bằng giá tiệm điểm tâm trên huyện bán rồi.

"Chứ còn gì nữa." Lư thị đến giờ vẫn còn nhớ hôm qua bà nghe trượng phu Tăng lão nhị nói về giá bánh trung thu nhà họ Tô bán, phản ứng đầu tiên của bà cũng là cái này, ngay lúc đó bà đã hối hận sao mình cầm được tay là ăn luôn, sớm biết thế thì giữ lại đến lúc đó tặng quà cũng tốt mà.

Hai chị em dâu ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi bộ dạng khá đồng cảm.

Nhưng hai nhà rốt cuộc trong thôn cũng coi như điều kiện không tệ, tuy rằng bánh trung thu hai văn một cái này hơi đắt, nhưng khẩu vị quả thực là không tệ, huống hồ đằng nào cũng phải mua, chi bằng mua ở nhà họ Tô, nói không chừng nể tình hàng xóm còn có thể rẻ hơn chút?

Hai người thương lượng một chút, cùng nhau đến nhà họ Tô.

Nhà họ Tô,

Lúc này Tô Lê đang nướng bánh trung thu ở hậu viện, Tô Hồng thì ở bếp làm cơm bán, những ngày này Tô Hồng đã học được hoàn toàn hai món kia rồi, còn học được một số món mới, đều là Tô Lê dạy.

Tô Lê vốn nghĩ là đợi đại tỷ học được, lại để ông nội dựng một cái bếp, hai người làm, thì có thể làm nhiều hơn chút, lại đến huyện dựng một sạp, cũng không chậm trễ.

Nhưng đây không phải vừa khéo đến Trung thu sao, Tô Lê nghĩ một chút, chuyện bày sạp ở huyện tạm thời gác lại, có thể làm một mẻ bánh trung thu đến huyện chào bán trước, bánh trung thu thứ này tuy rằng làm tốn thời gian, nhưng lợi nhuận vẫn khá tốt, hơn nữa có giới hạn thời vụ, nhiều nhất cũng chỉ bán khoảng một tháng, cho nên Tô Lê liền bận rộn làm bánh trung thu trước.

Tô Lê lần này làm bánh trung thu khẩu vị không nhiều, có vị ngũ nhân kinh điển, vị hạt sen lòng đỏ trứng, còn có vị hoa hồng và vị táo.

Những thứ này đều là khẩu vị người thời nay thích ăn, ban đầu Tô Lê thử làm một mẻ trước, không nhiều, chỉ có hơn 20 cái, vốn định mang đến huyện bán, kết quả ở bến tàu người này một cái người kia hai cái đã bán hết sạch, còn bán nhanh hơn cơm nữa, sau đó nàng lại tăng lên đến hơn 50 cái, cũng rất nhanh đã bán hết.

Trong đó còn có mấy người, ví dụ như Lâm học tử thường xuyên đến mua đồ ăn và Văn học tử trước đó từng mua đồ ăn của Tô Lê, cùng với Thẩm đại nương bên cạnh và nương tử bán nước giải khát còn chuyên môn đến đặt bánh trung thu hộp quà, trong đó Lâm học tử lấy 6 hộp, Văn học tử lấy nhiều nhất, lấy 8 hộp.

Cho nên Tô Lê hai ngày nay điên cuồng nướng bánh trung thu ở nhà, những việc khác đều giao cho đại tỷ tứ tỷ và nương các nàng làm.

Lúc Lư thị và Lan thị đến, Tô Lê vừa khéo nướng xong một lò bảo nương bưng lên phía trước để.

"Chúng ta đến đúng lúc thật." Lư thị nhìn bánh trung thu vừa nướng xong Trần thị đang bưng, cười nói.

Trần thị hiện giờ quan hệ với Lư thị vì đi lại cũng càng tốt hơn, thấy hai người đến, cũng cười: "Sao hai người lại tới đây, nào, mau vào ngồi."

"Bọn ta còn không phải bị bánh trung thu này của muội làm thèm sao, muốn đến chỗ muội xem có được ăn không, nếu có bọn ta liền vào, nếu không có bọn ta đi đây." Lư thị nói đùa.

Trần thị đương nhiên cũng biết là nói đùa, thế là cũng thuận theo nói: "Người khác không có, tỷ và Lan nương tử chắc chắn là có."

"Vậy thì tốt quá." Lư thị dẫn Lan thị vừa vào vừa nói.

Lan thị thấy hai người quan hệ tốt như vậy, trong lòng không khỏi có chút kỳ lạ, thực ra từ sớm lúc Lư thị dẫn người đến tìm bà nhờ may quần áo bà đã tò mò rồi, theo bà biết, người em dâu này của bà không phải là người tùy tiện ai cũng chịu giúp, cũng không phải ai cũng có thể lọt vào mắt bà ấy, không ngờ nương tử nhà quân hộ này lại có thể được bà ấy coi trọng như vậy.

Nhưng Lan thị cũng chỉ nghĩ trong lòng một chút, ngoài mặt lại bất động thanh sắc.

"Nào, nếm thử đi, đây là bánh trung thu nướng hôm qua, nếm thử mùi vị thế nào." Trần thị lấy một miếng bánh trung thu từ trong cái rá ở chỗ râm mát trong sân bẻ thành hai nửa đưa cho hai người.

Đây là của hiếm, có thể bán lấy bạc, Lư thị và Lan thị cũng không cảm thấy có gì không ổn.

"Thế này ngại quá ha ha." Lư thị cười nói, nhưng vẫn vươn tay nhận lấy.

Lan thị cũng giống vậy.

Cái bánh trung thu này là vị chân giò hun khói (Vân thối), hai người cầm bánh trung thu cắn nhẹ một miếng, mặn thơm nồng nàn, mùi thơm của chân giò hun khói và vỏ bánh hòa quyện hoàn hảo với nhau, mặn nhạt vừa phải, càng nhai càng thơm, vốn dĩ Lư thị còn đang nghĩ dứt khoát chỉ mua bánh trung thu vị hoa hồng, nhưng ăn cái vị mặn này xong lại cảm thấy vị chân giò hun khói này cũng ngon, nhất thời còn có chút do dự.

Lan thị cũng giống vậy, ngày thường bà thích ăn bánh trung thu vị ngọt nhất, không ngờ vị mặn này cũng ngon.

"Không ngờ bánh trung thu vị chân giò hun khói này cũng ngon thật!" Lư thị khen.

Lan thị gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

"Quả thực không tệ."

Trần thị thầm nghĩ, đó là chắc chắn rồi! Nhắc tới thì Trần thị cũng cảm thấy con gái quá thông minh rồi, không ngờ ngay cả bánh trung thu khó thế này cũng biết làm, còn có thể làm đẹp lại ngon như vậy, còn ngon hơn trên huyện bán nữa.

Những ngày này, rất nhiều người ăn bánh trung thu nhà bà đều chuyên môn tìm tới đòi mua nữa đấy.

"Chỉ là không biết mua nhiều có thể rẻ hơn chút không?" Lư thị vừa nói vừa kể chuyện mình và Lan thị định mỗi người mua hai hộp tặng người.

"Đều là hàng xóm láng giềng, nói những cái này làm gì, các tỷ nếu lấy thì cứ tính theo 2 văn một cái, nếu lấy hộp thì thêm 20 văn." Cái hộp này cũng là Trần thị và Tô Lê cùng đến huyện chọn, giá vốn chính là 20 văn, bà cũng không báo giá cao hơn.

Vốn dĩ hộp Tô Lê định để ông nội Tô lão đầu làm, thì có thể tiết kiệm rất nhiều chi phí, nhưng sau đó làm một cái mẫu ra phát hiện vẫn kém quá nhiều.

Chỉ có thể nói ông nội Tô lão đầu ngày thường đóng bàn ghế tay nghề không tệ, nhưng dù sao không phải học chuyên môn, điêu khắc hoa văn các loại vẫn kém chút, lên sơn cũng không được, phải tìm thợ mộc chuyên nghiệp làm, tự nhiên giá cả cũng đắt.

Lư thị ở bên cạnh nghe nói có thể rẻ hơn một văn vui vẻ không thôi: "Được, vậy mỗi vị ta lấy hai cái. Hộp thì không cần đâu, nhà ta còn đấy!"

Nói xong, Lư thị hỏi Lan thị bên cạnh.

"Đại tẩu tẩu thì sao?"

Lan thị: "Ta cũng giống vậy đi."

Chỉ là trong lòng bà rốt cuộc có chút không thoải mái, cảm thấy Trần thị này keo kiệt bủn xỉn, nói thì hay lắm, rẻ một văn, thực tế nếu chỉ lấy vị ngọt, thì chẳng phải bằng không rẻ?

"Có thể xem hộp không?"

"Có thể." Trần thị đi lấy hộp ra, chính là một cái hộp điêu khắc hoa văn bình thường, gỗ không tính là tốt, nhưng cũng không tính là tệ.

Lan thị: "Vậy ta lấy hai cái hộp đi."

"Được." Nói xong Trần thị lại bảo:

"Xem các tỷ bao giờ cần, đến lúc đó ta đưa đến tận nhà cho các tỷ trước."

Thế là Lư thị và Lan thị lần lượt nói ngày, tiếp đó đưa bạc, lại trò chuyện một lát hai người liền rời đi.

Đợi người đi rồi, Trần thị lại ra hậu viện giúp Tô Lê bỏ nhân bánh trung thu.

"Nương, vừa nãy Lư thẩm tử tới ạ?" Tô Lê tuy không thấy người, nhưng lại nghe thấy tiếng.

"Ừ, không sai." Trần thị không hiểu ra sao, nhưng cũng chỉ cho là Tô Lê tò mò thuận miệng hỏi một câu.

Đề xuất Cổ Đại: NĂM THỨ BA SAU KHI TA ĐÀO HÔN, TÂN ĐẾ ĐÃ BIẾT HỐI HẬN
BÌNH LUẬN
Hngbtdouu
Hngbtdouu

[Luyện Khí]

1 ngày trước
Trả lời

Nghe tên lạ mà cũng cuốn nghen!

selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Hóng truyện ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện