Tô Tử An chậm rãi đổ gục, thân thể va chạm với sàn nhà.
Hắn gian nan giơ tay che lấy vết thương bên hông, thần sắc mờ mịt và hoảng hốt.
Dạ Du ngồi xổm xuống bên cạnh Tô Tử An, nhìn bộ đồng phục học sinh đã bị máu thấm đẫm, đưa tay vén vạt áo của cậu lên.
Là vết cào.
Vết thương này còn sâu hơn vết trên cánh tay của Dạ Du, nó rạch toạc da thịt, tổn thương đến tận mạch máu và nội tạng.
Điều kỳ lạ chính là, với một vết cào diện rộng như vậy, quần áo trên người Tô Tử An lại hoàn hảo không chút tổn hại.
"Có tàn dư hơi thở của dị năng."
Dạ Du chằm chằm nhìn vào vết thương máu thịt be bét của Tô Tử An, hơi mang theo vẻ nghi hoặc nói: "Nhưng con tang...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 28 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Trọng Sinh: Tuế Thời Hữu Chiêu