Chương 97

Ánh trăng xuyên qua rèm cửa, mờ mờ ảo ảo chiếu vào phòng ngủ.Bên cạnh Ngu Tuệ Tuệ là Tạ Dung Cảnh đang nằm lười biếng, sau khi nhận ra nàng đã tỉnh, hắn theo bản năng nở một nụ cười ôn hòa hoàn hảo.Những ngày chung chăn chung gối như vậy đã kéo dài hơn nửa tháng, nói đi cũng phải nói lại nàng cũng quên mất nó bắt đầu từ khi nào, hình như là một đêm nọ...
BÌNH LUẬN