Chương 152: Nói như thể ta không thể trở về vậy

Giang Nguyệt đặc biệt để riêng một bát tôm hùm đất không cay cho Ninh Ninh. Cô bé ăn chậm, nên khi hai nồi tôm hùm đất lớn trên bàn đã hết sạch, bát của Ninh Ninh vẫn còn hơn một nửa.“Cố Ninh, tôm hùm đất trong bát cậu có phải khác với của bọn tớ không? Hay là, tớ giúp cậu ăn vài con nhé?” Triệu Viễn Kỳ thèm thuồng nhìn bát của Ninh Ninh, nuốt nước bọt thương...
BÌNH LUẬN