“Tiểu Thất, bác sĩ nói thế nào a?”
Dì mặc tạp dề, đi vào phòng.
“Nói ta khôi phục không tệ.”
Lâm Thất Dạ nhún vai, hắn do dự một lát, vẫn mở miệng hỏi:
“Dì, cái Lý thầy thuốc này… Thật là bệnh viện phái tới sao?”
“Đúng a, thế nào?”
Dì nghi ngờ hỏi.
Lâm Thất Dạ lắc đầu,
“Không có gì, ta chỉ là cảm thấy hắn có chút kỳ quái.”
Dì giống như nhớ ra cái gì đó, mở miệng nói:
“Đúng rồi, vừa rồi nấu đồ ăn ta mới phát hiện, trong nhà xì dầu dùng hết rồi, ta phải nhanh ra ngoài mua chút xì dầu…”
“Để ta đi, dì.”
Lâm Thất Dạ chủ động nói,
“Trong nồi của dì còn đang hâm nóng đồ ăn.”
Dì khẽ sững lại, do dự một chút, vẫn gật đầu,
“Vậy con cẩn thận một chút, chú ý an toàn.”
Lâm Thất Dạ ừ một tiếng, ở cửa thay giày xong, liền đẩy cửa đi ra ngoài.
Dọc theo cầu thang dán đầy quảng cáo đi lên lầu một, Lâm Thất Dạ liền theo con đường tắt quen thuộc, hướng về đường lớn đi đến.
Trên bức tường thấp bên cạnh, vách tường màu xám...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 151 đến hết truyện với 50 linh thạch
[Trúc Cơ]
Thấy nụ cười "không đứng đắn" là bt r:))
[Trúc Cơ]
S mấy chương này qt quó;_)
[Trúc Cơ]
Trả lờichắc đang bận thi thì phải
[Trúc Cơ]
Ụa Ngư, s iem lôi hết mấy đứa mất não vào nhà vs r giec 😭 bt là nó...nhg buồn cười vl:))
[Trúc Cơ]
Ê thật sự có cái dạng ng ấy trong Trai Giới Sở???
[Trúc Cơ]
Thực sự là Kỳ tích=)) Dạ muốn vượt ngục cái là cả đám ùa vào đòi giúp:)
[Trúc Cơ]
Từ viện trưởng bệnh viện tâm thần thăng cấp thành bệnh nhân tâm thần he=))))
[Trúc Cơ]
Thế là hết quyển 1 roài, shhhh
[Trúc Cơ]
Tr ơi, đọc cái chân tướng mà sốc:_)
[Trúc Cơ]
Dạ vả mặt đội trưởng dữ=)))
[Trúc Cơ]
Nghệ Ngữ khổ vl:)) từ ngày bị nhét sao vào đầu thì ảnh đòi đi bắt sứa...