Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 14: Chị dâu cực phẩm 13

Ông Ngụy có tay nghề, cũng biết đôi chút đạo đối nhân xử thế.

Trong nhà này, tuy nhìn qua là bà Ngụy hay to tiếng, nhưng thực chất người có thể quyết định vẫn là ông Ngụy.

Đối với hành động của Xuân Miên, những lúc rảnh rỗi ông Ngụy cũng âm thầm quan sát, thuận tiện đánh giá một chút.

“Tôi thấy không giống, bà không ngửi thấy mùi rượu à?” Bây giờ đã là giữa tháng Chín, sau lần chưng cất đầu tiên, mùi rượu đã tỏa ra rồi.

Chỉ là sau lần chưng cất đầu tiên, mùi cao lương còn sót lại khá nồng, mùi rượu ngược lại hơi nhạt, hơn nữa Xuân Miên nói chưa đạt đến độ cồn yêu cầu, cộng thêm hương vị cũng không tốt, nên cần chưng cất lần hai.

Tất nhiên, cách nói của Xuân Miên thì ông Ngụy dù có kiến thức rộng cũng chẳng hiểu nổi.

Nhưng ông không hiểu lý thuyết thì lại biết ngửi.

Có thể ngửi thấy mùi rượu, chắc là không thành vấn đề.

“Ngửi thì ngửi thấy rồi, nhưng cứ thấy không đáng tin, haiz...” Trong lòng bà Ngụy lo lắng vô cùng, nghĩ đến số lương thực đã dùng, tim lại bắt đầu đau thắt lại từng cơn.

Cuộc sống bây giờ cũng mới khá lên được vài năm, chính sách khoán sản phẩm đến hộ gia đình mới thực hiện được hơn ba năm, trong tay mới có chút lương thực dư dả, mà cũng chẳng nhiều nhặn gì.

Thực sự bị phá hoại hết thì bà Ngụy cảm thấy mình có thể đau lòng đến mức ngủ không yên giấc.

Nhưng bà lại không dám nói, sợ làm tổn thương lòng Xuân Miên.

“Hồi đó cũng tại tôi mắt mù, không nhìn ra nhà họ Cao chẳng có lấy một đứa tốt lành.” Không thể nói con gái mình không tốt, bà Ngụy chỉ có thể đổ hết tội lỗi lên đầu bà Cao.

Về chuyện này, ông Ngụy thở dài một tiếng nói: “Hồi đó cũng thấy thằng Kiến Dân nó thật thà chất phác, chúng ta mới đồng ý, kết quả thằng này cũng thật thà quá mức rồi, hiếu thảo với mẹ không sai, nhưng trong lòng nó cũng phải có một ranh giới chứ, không thể cứ thiên vị một bên mãi được, thời gian lâu dần chắc chắn sẽ nảy sinh mâu thuẫn.”

Những người nông dân già đi xem mắt đối tượng cho con cái cũng chẳng câu nệ chuyện phải đẹp mã hay gia thế cực tốt gì đó.

Tổ tiên bao đời đều là bán mặt cho đất bán lưng cho trời, còn gia thế với chả gia thế cái gì?

Đẹp thì bổ mắt thật, nhưng không ăn thay cơm được.

Cho nên mọi người coi trọng hơn vẫn là phẩm hạnh.

Kết quả, hai vợ chồng già nhà họ Ngụy cũng coi như nhìn lầm người.

“Cái bà già đó, lần sau có dịp sang làng Bắc Cương, tôi nhất định phải đến tận cửa mắng cho bọn họ một trận mới được, nếu không cái tim này của tôi nó đau lắm.” Bà Ngụy lầm bầm chửi bới rồi trở mình một cái, sau đó lại hậm hực nói: “Lương thực của tôi ơi, haiz...”

Nói đi nói lại, vẫn là xót lương thực.

Ông Ngụy còn lạ gì bà vợ già của mình nữa?

Tiếc là bây giờ cũng chẳng thể nói gì, cứ để bà ấy nói ra cho nhẹ lòng, nếu không cho bà ấy nói, bà già này chắc phát điên mất.

Cho nên, cứ để bà ấy nói đi.

Ở nông thôn, dù nhà họ Ngụy là nhà gạch xanh ngói đỏ nhưng hiệu quả cách âm cũng chỉ đến thế thôi.

Nhà họ Ngụy tổng cộng có năm gian, gian chính ở giữa, hai bên mỗi bên hai gian.

Hai vợ chồng già nhà họ Ngụy ở gian thứ nhất bên đông, hai đứa con trai nhỏ ở gian trong bên đông.

Xuân Miên và Ngụy Thục Hương ở gian thứ nhất bên tây, gian thứ hai bên tây để dành cho vợ chồng Ngụy Khải Phong.

Nhưng nhà mới của họ đã xây xong, đầu tháng đã dọn về nhà riêng ở rồi.

Cách âm không tốt, dù cách một gian chính ở giữa nhưng Xuân Miên bên này vẫn nghe thấy lời tâm sự đêm khuya của hai ông bà.

Tất nhiên, Ngụy Thục Hương bên cạnh thì không nghe thấy gì rồi.

Dù sao cô bé cũng chỉ là cơ thể người bình thường, không giống như Xuân Miên có thể lực tốt lại còn có tinh thần lực.

Nhưng nghĩ đến việc mẹ mình mấy ngày nay sắc mặt không mấy tốt, Ngụy Thục Hương sợ Xuân Miên bị nản lòng, suy nghĩ một hồi vẫn nhỏ giọng nói: “Chị cả, em ủng hộ chị mà, đừng sợ, cùng lắm là phí chút lương thực thôi, cùng lắm thì em lại xuống ruộng làm việc chăm chỉ hơn là được.”

“Thục Hương, em có bao giờ nghĩ đến chuyện đi học lại không?” Xuân Miên suy nghĩ một chút, nhẹ giọng hỏi.

Ngụy Thục Hương bị hỏi đến ngẩn người, trong bóng tối, cô bé kéo nhẹ cái chăn mỏng của mình, suy nghĩ một hồi rồi nói: “Nghĩ thì có ích gì chứ? Cha mẹ mình đã coi như là tốt lắm rồi, còn nuôi em học hết cấp hai, con gái trong làng mình chẳng có mấy đứa được phúc như em đâu.”

Tránh né không trả lời, rõ ràng trong lòng vẫn muốn, nhưng lại không muốn nói ra đáp án làm cả hai cùng buồn.

“Sau này sẽ tốt thôi.” Xuân Miên thực ra chẳng biết an ủi người khác, cô trước đây toàn đi “cà khịa” người ta thôi, tất nhiên lúc đánh người thì nhiều hơn.

Ai bảo đám người nhà họ Xuân cứ hay “động tay động chân” chứ, không đánh bọn họ, bọn họ cứ tưởng mình bị lưu đày là dễ bắt nạt lắm.

Bây giờ đột nhiên bảo Xuân Miên đi dỗ dành người khác, “tài mới” lên đường, thực sự là không nghĩ ra được từ ngữ nào hay ho, chỉ có thể dùng một câu nói vạn năng.

Ngụy Thục Hương ngược lại không cảm thấy mình bị qua loa, đối với chuyện đi học cô bé cũng chẳng có gì kiên trì, nhưng đối với việc Xuân Miên an ủi mình, cô bé rất hưởng thụ mà đưa tay ra, rồi móc lấy tay Xuân Miên: “Hi hi hi, em tin chị cả, chị cả nói tốt thì chắc chắn sẽ tốt thôi.”

Ngày hôm sau, Xuân Miên dậy sớm chuẩn bị lên núi xem thử.

Kết quả vừa ăn sáng xong, cầm công cụ chuẩn bị ra ngoài thì bác cả Ngụy và bác gái cả đến, theo sau còn có đứa em thứ ba nhà bác cả – Ngụy Khải Hải.

Ngụy Khải Hải năm nay 17 tuổi, lớn hơn Ngụy Thục Hương một tuổi, gắng gượng lắm mới học xong cấp hai, nông dân già chẳng có cửa nẻo gì, Ngụy Khải Hải lại là đứa vụng về ăn nói, người lại gầy gò ốm yếu, mấy đợt tuyển công nhân ở thành phố dù nó có đi đăng ký, đi thi nhưng cũng chẳng đỗ.

Việc đồng áng nó cũng chẳng làm được bao nhiêu, làm một tí là mệt đến mức không đứng thẳng lưng lên được.

Bác cả Ngụy đã lo đến bạc nửa mái đầu.

Cũng có ý định để Ngụy Khải Hải theo ông Ngụy học nghề mộc, nhưng Ngụy Khải Hải thực sự chẳng có thiên phú gì, tốn bao nhiêu gỗ của ông Ngụy, cuối cùng cũng đóng được cái ghế đẩu, kết quả lại là ghế “chân dài chân ngắn”.

Bác cả Ngụy rầu rĩ ngày đêm, nếu đứa trẻ này là đứa lười biếng thì ông đã sớm đánh gãy chân nó rồi, đằng này không phải, nó chỉ là gầy yếu, không có sức lực, cũng chẳng có bản lĩnh gì!

Bây giờ cũng là thấy Xuân Miên bên này dường như đang làm trò trống gì đó, lại còn tự học cả y thuật, bác cả Ngụy cảm thấy có thể thử để Ngụy Khải Hải đi theo con đường này.

Tất nhiên, đi theo con đường chính quy chắc chắn là không được rồi.

Dù sao lúc ông cụ còn sống cũng đã bắt đám cháu chắt học thuộc lòng “Thang đầu ca” (bài ca về các vị thuốc), kết quả Ngụy Khải Hải học thuộc câu dưới là quên luôn câu trên.

Nghĩ lại chắc cũng chẳng có thiên phú gì, nên ý của bác cả Ngụy là muốn để Ngụy Khải Hải làm một đứa em chạy vặt cho Xuân Miên.

“Bác cả cũng biết chuyện này chắc là làm khó cháu rồi, nhưng bác cũng thực sự chẳng còn cách nào khác, chẳng lẽ lại để em trai cháu sau này không có kế sinh nhai, nuôi không nổi bản thân rồi chết đói được, haiz...” Bác cả Ngụy thực ra cũng chẳng mặt mũi nào mà đến, nhưng làm cha mẹ thì cũng không thể lạnh lùng nhìn con cái không có kế sinh nhai, sau này chết đói được chứ?

“Thục Mai à, bác gái biết cháu bây giờ cũng mới chỉ bắt đầu thôi, bác gái cũng đành mặt dày cầu xin cháu, nghĩ rằng lúc cháu mới bắt đầu khởi nghiệp thế này có thể dẫn dắt Khải Hải một chút.” Bác gái cả cũng vứt bỏ thể diện già nua, cùng bác cả Ngụy kẻ tung người hứng.

Xuân Miên bên này mới bắt đầu, vẫn còn đang ở giai đoạn “phá hoại lương thực”.

Bà Ngụy ngày nào cũng lo đến phát ốm, cũng chẳng biết sao vợ chồng bác cả lại có niềm tin mù quáng vào Xuân Miên như vậy?

Cả nhà Xuân Miên đều nghĩ không thông, thực ra đây là do bà nội Ngụy “tẩy não” cho gia đình bác cả, nói là học y có tương lai lắm, Xuân Miên sau này chắc chắn không tầm thường đâu vân vân và vân vân.

Tẩy não suốt gần hai tháng trời, gia đình bác cả đều bị tẩy não đến mức tin sái cổ.

Đề xuất Cổ Đại: Đêm Động Phòng, Phu Quân Khoét Máu Tim Ta Cứu Tiểu Thanh Mai
BÌNH LUẬN
hzz
hzz

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Ổn ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện