Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 15: Chị dâu cực phẩm 14

Tất nhiên vợ chồng bác cả Ngụy có thể đến tận cửa, cũng là do bà nội Ngụy chỉ điểm.

Sau khi ông nội Ngụy qua đời, bà nội Ngụy sống cùng gia đình bác cả, mọi người là hàng xóm sát vách, trước đây lúc bà nội Ngụy sang đưa sách, bà đã gặp Xuân Miên, cảm thấy đứa trẻ này sau khi trải qua chuyện ly hôn dường như càng thêm vững chãi, trên người toát ra một khí chất khiến người ta vô thức bình tâm lại.

Bà nội Ngụy thời trẻ cũng từng đọc vài cuốn sách, biết mặt chữ, cộng thêm ông nội Ngụy cũng là người có tầm nhìn xa trông rộng, nên bà cũng được mở mang kiến thức không ít.

Bà cảm thấy Xuân Miên không phải vật trong ao, cộng thêm thời buổi này mà có thể thực sự hạ quyết tâm ly hôn sống một mình thì cũng chẳng phải hạng con gái tầm thường có thể làm được.

Bà nội Ngụy cảm thấy Ngụy Khải Hải vốn chẳng làm nên trò trống gì biết đâu có thể tìm được một lối thoát bên cạnh Xuân Miên.

“Thục Mai yên tâm, cháu cứ việc sai bảo thằng Hải là được, chúng ta cũng không để thằng Hải học không công chỗ cháu, sau này mỗi tháng nhà bác gửi cháu năm đồng, hai mươi cân lương thực, hai cân thịt lợn, lương thực thì nhà bác có loại tốt thì đưa loại tốt, không có thì đưa lương thực thô, cháu cũng đừng chê bác.” Thấy Xuân Miên không nói lời nào, trong lòng bác cả Ngụy cũng có chút hoảng.

Thực ra ông bây giờ cũng là “có bệnh thì vái tứ phương”, chỉ mong tìm được một lối thoát cho Ngụy Khải Hải.

Đứa trẻ này đã mười bảy tuổi rồi, ngày tháng trôi qua nhanh lắm, qua hai mươi tuổi là trong làng đã có thể xem mắt đối tượng rồi.

Nếu Ngụy Khải Hải cứ mãi như thế này thì sau này e là muốn cưới vợ cũng khó, họ không tính toán cho nó thì còn biết làm sao đây?

Nghe lời bác cả và bác gái cả, bà Ngụy đã sững sờ cả người.

Đây là thấy một đứa phá lương thực chưa đủ, định gửi thêm một đứa nữa tới à?

Không xong rồi, tim bà lại bắt đầu đau rồi.

Chẳng màng đến việc đang có khách, bà Ngụy ôm ngực quay người đi thẳng về phòng.

Bác gái cả nhìn xong, trong đầu đầy dấu chấm hỏi.

Ông Ngụy thì có chút ngại ngùng, ông đương nhiên biết suy nghĩ trong lòng bà vợ già.

Nhưng ông không nói toạc ra, giữ cho bà chút thể diện, tránh để người ta cười chê.

Mặc dù không biết tại sao gia đình anh cả lại có niềm tin mù quáng vào Xuân Miên, nhưng người ta đã tin tưởng, ông Ngụy cũng sẽ không đứng giữa gây khó dễ, chỉ là rốt cuộc có cho theo Xuân Miên hay không thì vẫn phải do Xuân Miên gật đầu mới được.

“Thục Mai, con thấy thế nào?” Ông Ngụy gõ nhẹ tẩu thuốc của mình, khẽ hỏi một câu.

Lúc ông Ngụy hỏi, Xuân Miên đang quan sát Ngụy Khải Hải.

Đứa trẻ này chắc là đã trải qua vài cú sốc, cả người tinh thần không mấy phấn chấn, cúi đầu, có chút ủ rũ.

Trong ký ức của Ngụy Thục Mai, đứa em trai này cũng là một đứa lầm lì ít nói, bình thường gặp mặt cũng chỉ cười cười rồi đi.

Tính tình trầm mặc chắc là có thể chịu được sự cô đơn, học y mà không có chút kiên nhẫn thì không được, dù là một đứa em chạy vặt phụ việc.

Tất nhiên, điều Xuân Miên quan tâm hơn cả là, cái hôm cô về nhà gọi người đi làm lớn chuyện để ly hôn, Ngụy Khải Hải trông gầy yếu kia trong tay cũng cầm một cái đòn gánh, nhìn cái điệu bộ đó cũng là định đi liều mạng đấy.

Chỉ là cuối cùng lúc chọn người, đứa trẻ gầy yếu như nó tự nhiên bị gạt ra ngoài.

Nhìn vào cái tình nghĩa bảo vệ đó, Xuân Miên cũng sẵn lòng dẫn dắt được bao nhiêu thì dẫn dắt.

Hơn nữa, cô bây giờ quả thực cũng đang thiếu một người phụ tá.

“Bác cả và bác gái đã tin tưởng thì cứ để Khải Hải theo con trước đi.” Những lời thừa thãi Xuân Miên không nói nhiều.

Ngược lại ông Ngụy đã nói trước những lời khó nghe, ví dụ như nếu Xuân Miên bên này không làm nên chuyện gì thì vợ chồng bác cả cũng đừng có quay sang trách móc vân vân.

Vợ chồng bác cả đương nhiên là đồng ý ngay, sau đó liền để Ngụy Khải Hải ở lại.

Còn về tiền và lương thực đã hứa, tiền thì bác gái cả mang theo rồi, lương thực thì phải đến trưa mới gửi sang được.

Mọi người là anh em ruột thịt, bình thường chung sống cũng tốt, nên cũng chẳng chấp nhặt chút thời gian này, ông Ngụy bọn họ cũng không nói gì, mọi người còn đang bận xuống ruộng mà.

“Vừa hay, mang gùi theo đi với chị.” Xuân Miên hôm nay có ý định đi sâu vào trong núi một chút, dẫn thêm một người thì cũng có thể cõng thêm được ít đồ.

Ngụy Khải Hải dù có gầy thì cũng là con trai, chắc chắn cõng được nhiều hơn con gái chứ.

“Vâng.” Ngụy Khải Hải thực sự không phải đứa nói nhiều, gọi một tiếng mới thưa một câu, có lúc gọi cũng chẳng thưa, chỉ hành động thôi.

Xuân Miên cảm thấy thế này cũng tốt, thực sự mà dẫn theo một đứa “loa phóng thanh” thì Xuân Miên có khi còn thấy phiền phức.

Hai người một trước một sau lên núi, thảo dược ở chân núi và lưng chừng núi gần như đã bị Xuân Miên đào sạch rồi.

Tất nhiên không đào tận diệt, dù sao sau này còn phải trông chờ vào sản vật của đại ngàn mà, mỗi loại Xuân Miên đều để lại một ít để chúng còn sinh sôi nảy nở về sau.

Mục tiêu hôm nay cũng không phải những chỗ này, mà là đi sâu hơn nữa.

“Đi tiếp là vào rừng sâu rồi, chị ơi chúng ta không vào được đâu.” Ngụy Khải Hải thấy Xuân Miên có ý định đi vào sâu, liền nắm lấy cánh tay cô, hiếm khi nói nhiều như vậy.

“Không sao, chị bảo vệ em.” Thấy đứa trẻ này cũng khá thú vị, Xuân Miên mỉm cười lên tiếng.

Sau đó nắm lấy tay Ngụy Khải Hải, hiên ngang đi vào trong.

Ngụy Khải Hải: ???

Em cũng chẳng dám hỏi, em cũng chẳng dám nói, ngoài việc chân run lẩy bẩy ra thì em còn biết làm gì nữa đây?

Chân Ngụy Khải Hải thực sự đang run, vì mấy năm trước trên núi này thực sự có sói, chỉ là mấy năm gần đây không mấy khi thấy thôi.

Nhưng điều đó không có nghĩa là trên núi không có nguy hiểm, đặc biệt là rừng sâu.

Nhưng Xuân Miên muốn đi, nó cũng chẳng cản nổi!

Trong rừng sâu hầu như chưa từng có dấu chân người, ít nhất là mấy năm gần đây chẳng có ai bén mảng tới.

Cho nên cỏ dại mọc um tùm, bây giờ lại là đầu thu, rất nhiều cỏ đã cao đến nửa người rồi.

Trong đám cỏ này có thứ gì hay không thì chẳng ai biết được.

Dù sao chân Ngụy Khải Hải cứ run bần bật không ngừng, nếu không phải Xuân Miên dắt nó đi thì chắc nó đã quay đầu chạy biến từ lâu rồi.

“Ơ?” Đi được một đoạn, Xuân Miên gạt một bụi cỏ ra, nhìn thấy mấy hạt giống màu đen sì, to bằng móng tay cái.

Hạt giống nằm rải rác trong đám cỏ dại, vẫn chưa chạm đất, có lẽ vì hơi nước trong rừng đầu thu dồi dào nên hạt giống cũng không bị khô héo.

Vừa rồi Xuân Miên gạt cỏ ra, một số hạt giống đã rơi xuống dưới.

Xuân Miên nhìn thấy những thứ này quen mắt, liền ra hiệu cho Ngụy Khải Hải bên cạnh một cái: “Gạt cỏ ra.”

Ngụy Khải Hải ngoan ngoãn làm theo, Xuân Miên thuận theo hướng hạt giống rơi vãi mà gạt hết đám cỏ ở khu vực này ra, sau đó tìm từng hạt một.

Tìm được tổng cộng ba mươi hai hạt!

“Cái này là...” Ngụy Khải Hải làm sao biết được những thứ này, nhưng giờ đã theo Xuân Miên học nghề rồi, phải nỗ lực một chút, gặp chuyện không hiểu thì trực tiếp hỏi ra cũng là chuyện thường ngày.

Cũng may là chị họ nhà mình, nếu không với cái tính lầm lì, Ngụy Khải Hải chắc cũng chẳng dám mở miệng.

“Chắc là hạt nhân sâm, cần mang về ươm thử xem sao.” Xuân Miên cẩn thận phân biệt hồi lâu, cảm thấy chắc là không có vấn đề gì, lại sợ kiến thức mình học được có sai lệch với đồ vật ở thế giới này, nên trước khi thực sự mọc thành cây, Xuân Miên cũng không thể đưa ra đáp án khẳng định.

“Cái gì???” Ngụy Khải Hải nghe xong, tay buông lỏng, đám cỏ vừa gạt ra lại từ từ khép lại, cái chân vốn đã run giờ vì đáp án này mà lảo đảo một cái, nếu không phải Xuân Miên kéo nó lại thì lúc này nó đã nằm bò trong đám cỏ, cảm nhận nhiệt độ của đất mẹ rồi.

Đề xuất Điền Văn: Con Đường Khoa Cử Làm Giàu Của Con Trai Nhà Nông
BÌNH LUẬN
hzz
hzz

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Ổn ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện