Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 99: Đạo sĩ 10

Nàng vừa tới, bọn ma quỷ lâu ngày không vui chơi liền tụ họp tới hỏi nàng kể chuyện.

Ta có phần tò mò, bởi thuở ban đầu ta còn nghi ngờ rằng Phó Văn có phải là người đã sát hại nàng hay không.

Nữ quỷ kia thật thương tâm, bối cùng phu quân phụ bạc, vì muốn đoạn tuyệt với nàng, hắn còn sai bạn hữu đến nhục mạ nàng. Sự việc sau đó, họ e sợ nữ nhân sẽ báo cảnh sát, nên đã ép nàng nhảy lầu tự vẫn.

Khi nàng thành quỷ, hằng đêm chỉ nghĩ tới báo thù, song không thể thoát ra, chỉ có thể lặp đi lặp lại cảnh tượng chính mình chết đó mà thôi.

Ta hơi nghi vấn: “Áo váy của ngươi vì sao đổi màu?”

Nàng ngơ ngác liếc nhìn tà váy.

Có tiếng sư phụ ôm chén trà đi qua, bảo rằng: “Địa lục linh (ma quỷ bị trói tại đất), dù có chết đi sống lại ngàn lần, cũng sẽ trở thành ác quỷ.”

Ta nhìn theo bóng sư phụ khuất dần, hỏi: “Vậy... bọn người đó...”

Sư phụ ngoảnh lại liếc mình một cái: “Lão phu không rảnh để ý mấy chuyện linh tinh ấy, tự coi sắp xếp đi!”

Ta tự hỏi: “Tự coi sắp xếp sao?” Nhìn bọn ma quỷ kia ngày ngày lêu lổng vô sự, ta liền đặt ra nghi vấn: “Ngươi có muốn tìm chút vui thú chăng?”

Đêm ấy, ta dẫn bọn ma quỷ lần lượt tìm tới những kẻ đã hại nữ nhân. Có người đã làm quan viên, có kẻ làm thương nhân giao hàng, cũng có kẻ rảnh rỗi vô công rồi nghề. Còn người phu quân kia, ta để nàng tự đi đối mặt.

Nghe tiếng ma quỷ bi ai vang lên từng căn nhà, ta lần đầu cầm ngọn thuốc châm đốt.

Ta nghĩ, đôi lúc con người còn đáng sợ hơn ma quỷ gấp bội.

Nhưng nói thật, cùng đoàn ma quỷ dạo phố thật phấn khích, ma ngạ quỷ du phương không dám ngoái nhìn một cái, còn đi bộ thì bám sát vào tường mà bước.

Việc báo thù hoàn tất, nhìn thấy xe cứu thương đến, ta vội đưa bọn họ rời đi.

Không lâu sau, phiền phức tìm đến ta. Ta đang nghĩ muốn mở tiệm buôn bán, sư phụ đã bảo truyền lại cơ nghiệp này cho ta, cần phải kinh doanh cho tốt.

Ấy thế mà vừa giữa đường, ta liền bị người ta kéo vào một chiếc xe lừa, trong đầu hoa mờ, vừa thấy mặt người quen quen, trong lòng thầm than: “Chẳng lành rồi.”

Chiếc xe chuyển bánh xa dần, suốt cả một đường, miệng ta bị bịt kín trọn vẹn một chặng, ta rất chắc mình đã vượt qua hai thành phố hay còn nhiều hơn thế, khi xuống xe, mới nhận ra đã được đưa đến một phân xưởng.

Chưa kịp định thần nhìn rõ nơi này là đâu, người ở phía sau đã giật mạnh lôi ta đi.

Băng qua cánh cửa nọ đến cánh cửa kia, cuối cùng ta lạc vào một gian phòng, đầy những bức họa phong cảnh sơn thủy và thư pháp, tỏ bày sự tao nhã của người nơi đây.

Có một ông lão đang tỉa tót chậu cây trên bàn, thấy ta bước vào, chỉ nhíu nhíu mắt.

“Tiểu hữu thuộc môn phái nào?” ông thở dài hỏi.

Ta khựng lại, sư phụ chưa từng nói rõ cho ta, song ta nhớ có nghe ông ấy với đệ nhị huynh nói qua một lần.

“Thái Bình đạo.”

Ông lão “Ồ” một tiếng, giọng khẽ khàng như mang thắc mắc.

“Chưa từng nghe danh, sư phụ tiểu hữu là ai?”

Ta lắc đầu, một phần vì tình nghĩa, cũng một phần do thật sự không biết tên sư phụ, chỉ rõ ông họ Phương mà thôi.

“Đã cứng đầu cứng cổ, không chịu giáo hóa, dẫn đi xử lý đi.” Ông lão giọng bình thản, hao như cành lá tươi bị tỉa bớt, thật mong manh.

Ta bị lôi tới một phòng tối tăm, vừa khép cửa, đã thấy hai kẻ quen mặt, một mắt sưng tím túi máu, miệng thì vẫn cười khoái trá.

Nhưng ta chẳng thể vui nổi, bởi căn phòng ngập ngụa âm khí, tựa như vô số ma quỷ bị nhốt nơi đây. Ta không trông thấy bóng ma nào, chỉ cảm nhận được những lời ra tiếng vào khó hiểu, vang lên không ngừng bên tai.

Ta hối hận, không phải hối hận vì đã tấn công bọn họ, mà tiếc rằng sao không giết chết luôn cho xong, chỉ e nếu vậy, sẽ phải rời xa nhân gian này, bởi chết người khác với chết thành ma quỷ là hai điều khác biệt.

Ta không thể ngủ, trong phòng tối mịt khó phân biệt bên ngoài là ban ngày hay ban đêm, tiếng nói khó nghe vẫn không ngừng chen ngang trong tâm trí, khiến ta phát điên.

Ta bắt đầu hồi tưởng đời mình, từ thuở nhỏ cho đến khi trở thành kẻ thần thánh phù trù.

Thật thú vị, nếu được chọn lại, ta vẫn nguyện xin làm đồ đệ, quả thật công việc này thú vị hơn nghề cát bụi trần gian nhiều, dù cũng hiểm nghèo gấp bội. Ta nhớ không rõ gần đây, cùng đệ nhị huynh đi xứ xử lý ma quỷ dữ, chủ nhân gia đình kia đã mời hai đạo sĩ lam đến, song hai vị ấy đã chết ngay tại chỗ, cuối cùng họ tìm đến chúng ta.

Đệ nhị huynh nói, nếu là ta với đẳng cấp hiện nay, e cũng khó thoát khỏi cơn nguy hiểm.

Nghĩ vậy, ta ngoáy ngoáy tai, bật cười man dại. Thành thật mà nói, mấy kẻ đạo nghĩa kia còn đáng sợ hơn yêu quái nhiều. Bọn chúng đủ dụng tâm sáng tạo đủ thứ đòn tra tấn khắc nghiệt. Ta muốn yếu mòn, hoặc điên loạn, thậm chí cảm nhận được căn phòng như thể sinh động vậy.

Chính khi ta tính từ bỏ, nghĩ xem chết đi có đường thoát nào chăng, cánh cửa đóng lâu ấy bỗng bật mở. Hai người vội vàng kéo ta ra, ném ta vào xe rồi nhanh chóng phóng đi.

Ngước nhìn bên đường, cây cối khuất dần sau lưng, ánh mặt trời chói gắt bên ngoài khiến lòng ta chợt cảm nhận được giá trị của sinh mệnh.

Ta chẳng hay có chuyện gì xảy ra.

Cho đến khi xe đưa ta đến một trang trại nghỉ dưỡng, cửa xe mở, hai người giúp ta xuống, ta đoán họ định đổi chỗ tra khảo, nên cần có chút khí phách. Nhưng ta miễn cưỡng vùng vẫy rũ bỏ vòng tay giam cầm, song thân thể mệt mỏi cùng cơn đói rách khiến ta chẳng còn chút sức lực. Lại có một người xông tới, đẩy bọn kìm giữ đi.

“Tiểu sư đệ, ngươi còn khỏe không?”

Ta ngẩng đầu nhìn gương mặt thân quen, lòng nghi hoặc rằng không rõ mình đã thoát thân hay chưa, hay ngược lại đã điên rồi?

Đệ nhị huynh cau mày, bồng ta lên, tiến về phía sư phụ. Ta thều thào mở mắt: “Sư phụ... người thật là sư phụ...”

Sư phụ cau mày trừng mắt: “Uống rượu giả sao?”

Đệ nhị huynh cẩn thận đặt ta xuống ghế, bóc một viên kẹo chẹo vào miệng, rồi mở nắp bình nước.

Vị giác tê liệt dần hồi phục, ta lấy lại chút tinh thần, nhìn quanh, trong viện có không ít người đứng đó, nhưng ánh mắt chẳng được thân thiện. Bên cạnh ta chỉ có sư phụ và đệ nhị huynh mà thôi.

“Phương lão đệ, đệ tử ngươi đã bị Tình Kiền tông trao nộp, ngươi chừa tay ra cho rồi!” Một trung niên mặt đen ra lệnh.

Sư phụ vẫn thản nhiên như không, giơ tay ra vô tư: “Ta chỉ ngồi đây, chẳng làm gì.”

Lại có người đứng dậy, định làm hòa: “Phương đạo hữu, ngươi coi đi, đệ tử ngươi có sao không? Gọi mấy đệ tử khác về đi!”

Sư phụ chợt trỏ tay về phía ta: “Này gọi là không sao à?” Ông có vẻ tức giận, đứng lên yêu cầu đệ nhị huynh bồng ta đi, khoanh tay bước tới cửa, chẳng hề có ai dám cản đường.

“Ta với các ngươi chẳng có thù oán gì, song tên Lôi già này quá ngang ngược! Đã là đồng minh của các ngươi, ta chỉ dùng cách ta có thể để đem lại công đạo cho đệ tử!”

Nói xong bất chấp thái độ mọi người, đầu ngẩng cao mà tiến.

Ta nhìn thấy nơi khóe môi sư phụ hiện lên nuối nét cười đầy tự mãn.

Đề xuất Hiện Đại: Thiên Kim Đích Thực - Cô Ấy Là Đại Lão Toàn Năng
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm ạ, cảm ơn nhà dịch nhiều

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện