“Người ta có hệ thống gọi gió gọi mưa, ta lại có ngươi, chẳng khác nào bị chém đầu vậy,” Phương Tri Ý lẩm bẩm trong miệng.
Kè Hắc bất đắc dĩ nói: “Đại ca, ta đã giục ngươi phản kích ngay từ đầu, ấy vậy ngươi lại chẳng chịu làm.”
Phương Tri Ý đáp: “Ngươi cho rằng phản kích như Hoàng đế làm đau thương biết bao bách tính sao? Ta chưa đến mức đó đâu.”
Kè Hắc có phần không phục, song vẫn quyết định dứt khoát ngăn Phương Tri Ý ngừng lảm nhảm, liền nhanh tay bày diễn tiến kịch bản.
Này thế giới Đông phương kỳ ảo, cũng là chốn tương tự pháp thuật.
Nơi đây có vô số thần linh, về cội nguồn của chúng thì chưa ai hay, chỉ biết rằng, nếu được những vị thần ấy ưu ái, người đó sẽ trở thành đại diện thần thánh, đồng thời sở hữu dị năng phi phàm.
Gần như mọi người đều hướng tới mục tiêu ấy, bởi chỉ cần được thần linh chiếu cố thì sẽ trở thành nhân vật hơn người, thoát khỏi cảnh đời hạ tầng.
Phương Tri Ý sinh ra trong một gia đình thường phàm, ngay khi mới chào đời đã có người của Thần Hội đến kiểm tra, nói rằng hắn gần như không có khí vận để trở thành thần tuyển trong tương lai. Song cha mẹ hắn không để tâm lời ấy, đôi vợ chồng bình dị ấy chỉ thương con như bao người bình thường khác.
Phương Tri Ý biết rằng có những kẻ vừa lọt lòng đã được trời ban cho linh khí thần thánh, trên người các đứa trẻ cùng tuổi đều có thể phát hiện dấu hiệu ấy, gần như có thể khẳng định tương lai ắt sẽ là người được thần linh tuyển chọn, trở thành dị năng chi chủ.
Hắn hiểu cha mẹ không đặt kỳ vọng nhiều, chỉ mong hắn khỏe mạnh lớn lên, dù không trở thành thần tuyển cũng sống một cuộc đời chân chính.
Song Phương Tri Ý không cam chịu số phận, hắn khác với bọn trẻ kia, hắn siêng năng học tập những tri thức thầy cô truyền dạy, dù những hiểu biết ấy chỉ có dị năng chi chủ mới có cơ hội sử dụng, hắn vẫn cố gắng chuẩn bị tốt nhất, dù có bị người đời khinh miệt cũng không lay chuyển, cha mẹ cũng gửi hắn vào trường học… tất thảy nhữn đứa trẻ đế quốc đều vào trường, lĩnh hội tất cả tri thức về thần linh, thực chất cũng là hình thức tuyên truyền.
Thái độ trưởng thành sớm khiến hắn chẳng có bao bạn bè, lại thường bị bắt nạt.
Song điều ấy không thể ngăn bước hắn tiến về phía trước, trong kỳ thi hình thức ấy hắn đoạt điểm cao nhất toàn trường, khi nhận phần thưởng từ tay thầy cô chuẩn bị rời đi, hắn nghe thấy lời thở dài của giáo viên:
“Thật đáng tiếc, một đứa trẻ chăm chỉ thế này, nếu qua vòng thi…”
Phương Tri Ý không nghe tiếp, hắn vẫn tin tưởng nỗ lực sẽ không uổng phí, thần linh ắt sẽ thấy được.
Sau này, hắn quen một người bạn, Mặc Huyền, ngồi cùng bàn, tướng mạo tuấn tú, miệng lưỡi lanh lợi, Phương Tri Ý luôn cảm thấy hắn lắm lời, ồn ào, vốn không tính thân thiết, song có lần bị bắt nạt, Mặc Huyền đã xuất hiện.
Lúc đó, lần đầu tiên hắn dao động trong lòng.
Bởi Mặc Huyền vốn chơi bời trác táng, ấy thế mà trước ngày thần tuyển tỏ ra toát ra thứ năng lượng kỳ dị, chứng tỏ hắn được thần linh sủng ái, khiến kẻ bắt nạt Phương Tri Ý dừng tay đầy e sợ.
Từ giây phút ấy, Mặc Huyền chìa tay ra, nói hắn là bạn.
Song Mặc Huyền không biết Phương Tri Ý rất ghét hắn, thậm chí có chút oán giận, bởi trong giao tiếp ngày thêm nhiều, Phương Tri Ý phát hiện nhiều điều trước đây không hề rõ: Mặc Huyền hóa ra là cháu nội của tướng lĩnh già đế quốc, nhà hắn không cần trồng rau, thức ăn đều được người hầu dâng tận nơi, thậm chí hiệu trưởng trường còn từng đến thăm gia đình hắn.
Dần dần, Phương Tri Ý cảm thấy mình chỉ là cái bóng đối chiếu của Mặc Huyền, dù hai người hay đi chung, ánh mắt người ta đối với Mặc Huyền đều đầy khen ngợi, còn với hắn chỉ toàn khinh miệt.
“Tên đó hẳn là biết rõ gia thế Mặc Huyền, cố tình bám sát bên cạnh.”
“Ai bảo không phải?”
“Nghe nói lần trước hắn bị bắt nạt, Mặc Huyền còn đứng ra che chở, thật khiến người ta ghen tỵ.”
Lời ra tiếng vào ấy khiến Phương Tri Ý cứ bứt rứt, Mặc Huyền dù có giải thích, song lời giải thích đổi lấy chỉ là lời khen dành cho hắn.
Mỹ nhân trấn trường mê Mặc Huyền, hắn luôn tránh, đương nhiên Phương Tri Ý trở thành bia đỡ đạn vì hắn, thậm chí bị thuộc hạ mỹ nhân đánh vài trận, Mặc Huyền sau khi biết chuyện chỉ xin lỗi qua lời nói, song đối mặt sự quấy nhiễu từ mỹ nhân, hắn vẫn thế.
Phương Tri Ý nghi hoặc, hắn dường như cũng tận hưởng cảm giác được người đời ngưỡng mộ.
Hắn cũng có người thương nhớ, đó là một cô gái đeo kính gọng đen, dáng mạo bình thường, hai người gần như không giao tiếp, chỉ cốt cùng mê sách. Vì chương trình học nhàm chán, nên hắn thường chủ động tìm sách mà đọc, dần dà phát hiện cô gái ấy cũng thường ngồi đó.
Hai bên dường như hình thành một sự đồng điệu, Phương Tri Ý từng tưởng tượng lúc nào đó sẽ tỏ tình, nhưng lại không dám.
Mặc Huyền nhận ra tình ý ấy, vì nghĩa huynh đệ, hắn bảo đảm sẽ giúp Phương Tri Ý thành công.
Phương Tri Ý rất không hài lòng với cái chữ “giúp” ấy.
Song chuyện chẳng ngờ xảy đến, hắn lại mấy lần chẳng bắt gặp cô gái, cho đến khi cô trở lại trường, hắn thấy bóng dáng quen thuộc, cô thay đổi phong cách ăn mặc, khoác lên sắc màu tươi sáng, tháo kính mắt, mái tóc che trán cũng được cắt ngắn, lần đầu tiên hắn thấy cô rực rỡ như thế.
“Này, ngươi là Phương Tri Ý phải không? Giúp ta đưa cái này cho Mặc Huyền.” Cô tiến đến trước mặt hắn trao cho một chiếc khăn tay, hắn chú ý trên đó thêu hình một con chim nhỏ xinh.
Hắn nhìn theo bóng cô đi rồi chờ Mặc Huyền đến, hắn mặt cười cợt, liền khoác tay hắn kể chuyện chuẩn bị cho hôm nay, Phương Tri Ý rút chiếc khăn cô gái đưa ra.
Mặc Huyền có phần ngượng ngùng.
“Cái đó, ngươi biết đó, ta không phải người như vậy…” Mặc Huyền giải thích, hắn nói hắn muốn giúp Phương Tri Ý tìm hiểu tường tận, nên sắp xếp gặp gỡ cô gái uống chút rượu, sau đó… hắn chợt thấy cô gái tháo kính trông xinh đẹp thật, lại còn tỏ lòng mến mộ với hắn.
“Ta thề, không cố ý đâu.” Mặc Huyền giơ tay lên, thành khẩn vô ngần.
Phương Tri Ý không đáp, chỉ nhìn xa xăm.
Ngày thần tuyển đến gần, nhiều người lo lắng vô cùng, hôm nay được chọn thì sẽ vào thuộc các phái thần, trở thành nhân vật trên đời, chưa được chọn thì chỉ còn cách chuồn thục mạng về làm bần dân, canh tác sản xuất.
Mặc Huyền vỗ vai Phương Tri Ý rồi bước vội lên.
Ta ngồi đó, nhìn theo bóng dáng hắn hăng say tiến về phía trước.
Đề xuất Cổ Đại: Trùng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ, cảm ơn nhà dịch nhiều