Không được! Anh là cái thứ gì chứ?!!
Trước mặt là cô gái ngã ngồi trên mặt đất, đôi mắt xanh trong sáng đầy thuần khiết được phủ một lớp sương mờ. Khuôn mặt thanh tú, thanh thoát, đôi lông mày hơi cau lại, lộ rõ vẻ tức giận. Em bé ấy đang nhìn anh bằng ánh mắt vừa đáng yêu vừa nghiêm nghị.
Chiếc mũ trùm đỏ càng làm nổi bật nét đẹp tinh tế của cô gái, khiến khu rừng u tối trở nên ấm áp dưới ánh sáng mờ vàng dịu dàng.
Trong mắt cô ấy vừa trong trẻo vừa quyến rũ gọi mời, khiến ai nhìn cũng thấy tội nghiệp và cảm động.
Lôi Nhĩ đứng đó ngẩn người một lúc.
Đột nhiên tỉnh lại, giọng anh bỗng dịu dàng: "Em không sao chứ?"
Kiều Cửu nhìn “chú chó lớn” trước mặt, cắn môi nói: "Tay tôi đau lắm..."
Lôi Nhĩ liền có thể nhìn thấy sự lo lắng hiện lên rõ ràng. Cổ tay trắng nõn của cô gái đỏ lên có vẻ bị sưng, chắc vừa bị trẹo không nhẹ.
"Chắc cũng hơi nặng đấy."
Ánh mắt Lôi Nhĩ lóe lên vẻ khác thường.
Kiều Cửu ngẩng đầu lên: "Tất cả là tại anh hôm nãy mạnh tay quá..."
Những giọt nước mắt trong veo rơi xuống, đuôi mắt hơi đỏ, vẻ mặt đáng thương khiến người ta không khỏi xót xa.
Lôi Nhĩ nói: "Chỗ tôi ở gần đây thôi, có hộp thuốc, em cùng tôi về đó nhé."
Kiều Cửu lắc đầu: "Không được, tôi còn phải đợi người ở đây."
Cô vẫn chưa đợi được "chú sói xám" mà mình mong chờ...
Ánh mắt Lôi Nhĩ thoáng qua vẻ tái tợn: "Em đợi ai?"
Kiều Cửu do dự: "Không thể nói với anh."
Biểu cảm trên mặt Lôi Nhĩ thay đổi nhanh chóng, nhưng rồi nhanh chóng khiển chế, không hiện ra cơn giận.
Anh lạnh lùng nói: "Dù sao thì cậu cũng đi với tôi đi. Tôi không phải người xấu, sau khi băng bó vết thương cho em sẽ đưa em về."
Kiều Cửu nhìn anh, khuôn mặt như đang nói: “Anh đúng là một con chó to lớn đáng ghét.”
Cô lắc đầu liên tục như chong chóng: "Không được, anh chắc chắn là một con chó xấu, tôi sẽ không theo anh đâu."
Nghe thấy từ “con chó xấu”, ánh mắt Lôi Nhĩ liền lạnh lùng hẳn đi.
Cô lại gọi anh là... chó sao?! Quả thật là liều lĩnh.
Kiều Cửu đứng lên, cầm giỏ nhỏ bắt đầu chạy trốn.
Thấy kế hoạch bị phá sản, Lôi Nhĩ nheo mắt, phóng tới một phát, nhẹ nhàng đè cô gái dưới người, giật lấy mũ trùm của cô.
"Á---!"
Tiếng hét vang lên.
Kiều Cửu đã ngồi trên lưng sói xám.
Sói xám bên dưới nói: "Ngồi chắc đấy."
Nói rồi, sói xám lao nhanh như bay qua những tán rừng rậm.
Gió mạnh khiến Kiều Cửu không thể mở mắt, lo sợ ngã xuống nên hai tay bám chặt lấy bộ lông sói.
Cô cố gắng giữ thăng bằng.
Sói lao nhanh chưa đầy nửa phút đã dừng lại.
Kiều Cửu còn hơi choáng, chưa kịp quan sát xung quanh thì sói xám bừng phát sáng trắng toàn thân, biến hình.
Thành một người đàn ông cao lớn với khuôn mặt hoang dại, tuấn tú, khí chất dữ dằn, ôm chặt cô gái ngã lăn trong lòng.
Kiều Cửu hơi ngơ ngác, nhận ra mình đang nằm trong vòng tay của một người đàn ông lạ, liền vùng vẫy: "Anh thả tôi xuống ngay!"
Lôi Nhĩ nén giận: "Đừng động đậy."
Ánh mắt dần trở nên sâu thẳm nhìn cô gái.
Cô ấy hình như quá gầy...
Chưa đủ để anh nhét vào khe răng.
Phải nuôi cho béo lên một chút...
Không để ý đến sự chống trả của cô gái, Lôi Nhĩ đưa cô vào trong căn nhà gỗ nhỏ.
Vào nhà, anh nói: "Đưa tay đây, tôi xem vết thương nặng hay nhẹ."
Kiều Cửu chần chừ một lúc nhưng rồi vẫn đưa tay ra.
Đôi cổ tay đỏ ửng sưng, tương phản rõ với làn da trắng như bông khiến người nhìn giật mình.
Có vẻ còn tệ hơn lúc mới bị thương...
Lôi Nhĩ đặt Kiều Cửu lên đùi, lấy hộp thuốc ra, nhẹ nhàng bôi thuốc lên tay cô.
Kem lạnh chạm vào cổ tay, Kiều Cửu nhăn mày, cơn đau nổi lên.
"Ưm... đau quá..."
Cô phát ra vài tiếng kêu nhẹ đầy đáng yêu, lông mi dày khẽ rung, cố chịu đau.
Đuôi mắt đỏ hoe, vẻ yếu đuối và bất lực.
Lôi Nhĩ nói: "Sắp hết rồi, loại thuốc này phải xoa đều mới hiệu quả, cố chịu nhé."
Nghe theo lời anh.
Kiều Cửu bĩu môi đáp trả: "Nói dễ gì, đâu phải đau ở anh."
Lôi Nhĩ liếc cô một cái đầy uy lực vô hình.
Kiều Cửu rụt cổ mấy phần, có chút tủi thân.
Anh nói: "Xong rồi, thử cử động xem."
Kiều Cửu nhẹ nhàng xoay cổ tay, bất ngờ thấy dường như bớt đau hẳn...
Cô hỏi: "Thuốc gì mà thần kỳ vậy?"
Lôi Nhĩ: "Không phải việc cậu nên biết, đừng hỏi nữa."
---
Kiều Cửu đôi mắt long lanh lén quan sát bên trong căn nhà gỗ nhỏ gọn của anh, đồ nội thất đầy đủ tiện nghi.
Cô hỏi: "Đây là chỗ anh ở đúng không?"
Lôi Nhĩ thẳng thừng đáp: "Không phải."
Anh nhìn cô gái trước mặt, ánh mắt ngày càng nguy hiểm.
"Mặc dù cậu làm tôi bị thương nhưng tôi cũng không tính sổ gì. Giờ tôi còn việc quan trọng cần làm, phải đi đây."
Kiều Cửu định đứng lên đi thì bị Lôi Nhĩ ngăn lại.
Bóng dáng cao lớn đầy bóng tối khiến không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh.
"Nhanh thế đi làm gì? Vết thương trên tay là do tôi gây nên, cứ để tôi chữa xong rồi đi cũng không muộn."
Giọng anh rất cương quyết.
Kiều Cửu nhỏ nhẹ: "Thấy không còn đau rồi, chắc không sao đâu, lại thật sự có việc phải làm nữa."
Ánh mắt Lôi Nhĩ chớp chớp.
Anh nhớ lại cô nói đang đợi người...
Người đàn ông?
Một cơn bực bội nổi lên trong lòng Lôi Nhĩ.
Anh lạnh lùng hỏi: "Việc gì quan trọng đến vậy? Khi tay em lành, tôi sẽ cho đi."
Kiều Cửu do dự.
Lôi Nhĩ khoanh tay: "Em không nghĩ rằng vì xinh đẹp tuyệt trần mà tôi sẽ cấm cậu ở lại đây đâu, nếu em nghĩ vậy thì em thật sai rồi."
Nghe giọng anh, hình như thực sự không mấy để ý...
Kiều Cửu hạ mi mắt, vẻ mặt tội nghiệp.
Thực ra cô đã thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn gã sói lớn đó, hình như không hề để ý đến mình.
Tốt quá rồi.
Lôi Nhĩ quay người định đi thì cảm nhận được vạt áo bị kéo nhẹ.
Cảm nhận được tiếp xúc đột ngột, cơ thể anh lập tức căng cứng, sát khí tuôn trào!
Nhìn xuống.
Một khuôn mặt trắng nõn, có chút e dè hiện ra trước mắt.
Sát khí tan biến.
Anh nuốt nước bọt, giọng khàn khàn: "Sao vậy?"
"Em đói."
Kiều Cửu ngước nhìn người đàn ông cao lớn hoang dại trước mặt.
Lôi Nhĩ lạnh lùng đáp: "Đợi chút."
Anh bước ra ngoài.
Kiều Cửu nhìn bóng dáng anh rời đi qua cửa sổ, rồi chạy lẹ đến cửa chính muốn trốn, nhưng dù cô cố gắng thế nào cánh cửa cũng không hề nhúc nhích.
Chắc bị khóa ngoài rồi.
Kiều Cửu phồng má: "Niềm tin giữa người với người đâu rồi?!"
Bất lực, cô đành phải nhờ hệ thống trợ giúp.
[Hệ thống, mau giúp tôi đổi lấy một cái búa đi.]
[Đã hiểu.]
---
Mây đen từ từ tan, ánh nắng vàng ấm áp xuyên qua kính rọi vào khoảng trời nhỏ, chiếu lên người cô bé như thể cả người đang phát sáng.
Lôi Nhĩ đẩy cửa vào, thấy cảnh tượng ấy.
Khuôn mặt xinh đẹp hoàn hảo, mái tóc hồng mềm mại buông thõng đến eo như rêu, dù có áo choàng che bên ngoài vẫn lộ nét thanh mảnh quyến rũ.
Kiều Cửu đang giơ cao cái búa, chuẩn bị phá kính mà trốn.
"Em đang làm gì thế?"
Một giọng lạnh lùng vang lên.
Đề xuất Cổ Đại: Thiếu Soái Điên Cuồng Chiếm Lấy Cô
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá trời
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, cần thêm chương mớiii
[Luyện Khí]
cuốn quá trời
[Pháo Hôi]
Trời ơi, truyện cuốn quá đi
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Luyện Khí]
Chương 464 và 465 bị lỗi rồi ad ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok
[Pháo Hôi]
Chương 140 hình như lỗi rồi sốp, có maya dòng à