Người hộ công vừa nói vừa bước ra khỏi phòng bệnh.
Bối Thiến nghe thấy lời bà ta, bàn tay buông thõng bên người siết chặt, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.
Bởi vì cô biết.
Những gì người hộ công nói là sự thật.
Mỗi một câu đều đâm trúng vào nơi yếu đuối và nhạy cảm nhất trong lòng cô.
Đợi đến khi cửa phòng bệnh đóng "rầm" một tiếng, tiếng khóc nức nở của mẹ Bối vang lên trong phòng, kèm theo đó là tiếng tự trách của bà.
"Đều tại mẹ vô dụng, để con phải gánh vác nhiều như vậy."
"Thực ra bà ta nói đúng, mẹ thà chết quách đi cho xong, như thế con còn đỡ được phần nào gánh nặng."
...
Mẹ Bối khóc lóc thảm thiết, khóc đến mức không thở ra hơi.
Nếu là bình thường, Bối Thiến chắc chắn sẽ ngay lập tức tiến lên an ủi bà, nhưng lúc này, cô đứng bên giường nhìn bà khóc, chẳng có chút ham muốn tiến lên an ủi nào.
Bởi vì cô biết, khóc lóc chẳng có ích gì.
Khóc không giải quyết được bất cứ vấn...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 30.000 linh thạch