Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 80: Từng bước "dụ" dỗ

Tô Mạt vừa dứt lời đã thấy hối hận.

Nhưng trên đời này làm gì có thuốc hối hận mà uống.

Giây tiếp theo, Tần Sâm dừng bước, ngay khi Tô Mạt tưởng anh sẽ đồng ý ngay lập tức thì Tần Sâm lại lạnh lùng nói: "Không cần đâu, cảm ơn."

Tô Mạt: "..."

Sau khi Tần Sâm rời đi, Tô Mạt ngẩng đầu nhìn trời, có lúc rơi vào trạng thái tự nghi ngờ bản thân.

Chẳng lẽ không chỉ chuyện của ngoại là hiểu lầm anh, mà chuyện của Khâu Chính cũng là hiểu lầm sao?

Thực sự là Khâu Chính tự mình sang hỏi à?

Hồi lâu sau, Tô Mạt khẽ thở hắt ra, đúng là có cảm giác người có lúc lỡ tay, ngựa có lúc sẩy chân.

Quay lại phòng bệnh lần nữa, trên tay Tô Mạt xách không ít đồ, một phần cho Hàn Kim Mai, một phần cho Tần Lục.

Tần Lục nhát gan, thấy cô ân cần như vậy thì cả người đều căng cứng lại.

Tô Mạt khóe môi chứa nụ cười, vẻ kiêu kỳ thu lại, dịu dàng vô cùng: "Chị không biết em thích ăn gì nên mua đại một chút."

Tần Lục gật đầu như gà mổ thóc, sau đó lại vội vàng lắc đầu: "Không, không cần đâu ạ."

Tô Mạt nói: "Hai ngày nay toàn nhờ anh trai em chăm sóc ngoại chị, nên làm mà."

Tần Lục biết Tần Sâm thích Tô Mạt, tay túm lấy chăn, lấy hết can đảm nói: "Đều là anh trai em tự nguyện ạ."

Tô Mạt mày mắt cong cong: "Chị và anh trai em là hàng xóm, tục ngữ có câu bán anh em xa mua láng giềng gần mà."

Hàng xóm, đến cả bạn bè cũng không tính.

Tần Lục tuy đơn thuần nhưng cũng không ngốc.

Nghe lời này của Tô Mạt liền hiểu ý cô, đôi mắt như nai con cụp xuống, không giấu nổi tâm sự, đáy mắt toàn là vẻ thất vọng: "Vâng ạ."

Tô Mạt nhướng mày, bỗng nhiên thấy khá thú vị.

Tần Sâm tâm cơ sâu như cáo già, vậy mà bên cạnh anh toàn là những chú thỏ trắng đơn thuần thế này.

Khi Tô Mạt quay lại phòng bệnh thì Tần Sâm không còn ở đó nữa, sau đó nghe Tần Lục nói là bị một cuộc điện thoại gọi đi, hình như tiệm có việc.

Tần Sâm không ở đây, việc chăm sóc Tần Lục đương nhiên rơi vào tay Tô Mạt.

Lúc đầu Tần Lục còn có chút ngại ngùng, nhưng sau khi tiếp xúc, cô bé nhanh chóng có cảm giác gặp lại người thân với Tô Mạt.

"Chị Tô Mạt, lông mi chị cong quá, thật là đẹp."

Tô Mạt ngồi trước giường bệnh gọt táo cho cô bé, khẽ nhướng mí mắt nháy mắt với cô bé: "Đẹp không? Quay lại chị dạy em, đơn giản lắm, một cây chuốt mi là xong ngay."

Tần Lục đầy vẻ sùng bái: "Thật sao ạ? Em cũng có thể sao?"

Tô Mạt chia quả táo trong tay làm đôi, đưa cho Tần Lục một nửa, nửa kia đưa cho Hàn Kim Mai: "Tất nhiên rồi, đảm bảo sau khi em học xong, lông mi còn cong hơn của chị, đẹp hơn nữa."

Tần Lục được khen đến đỏ bừng mặt.

Không có cô gái nào là không yêu cái đẹp, Tần Lục cũng không ngoại lệ.

Trong cuộc trò chuyện tiếp theo, Tô Mạt được biết Tần Lục hóa ra mắc bệnh tim bẩm sinh, từ nhỏ đến lớn cứ như một con búp bê dễ vỡ, không dám chạy, không dám nhảy, không dám quá buồn, cũng không dám quá vui.

Tần Lục nói xong, sau đó mới sực nhận ra mình là gánh nặng có lẽ sẽ làm khổ Tần Sâm, cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Bây giờ em khỏe hơn nhiều rồi, nhiều việc em đều có thể làm được, việc nhà bình thường các thứ em đều làm được hết..."

Tần Lục nhỏ giọng lầm bầm, Tô Mạt dùng tay xoa đầu cô bé: "Lục Lục, em ngoan quá đi mất."

Tần Lục ngẩng đầu: "Chị không thấy em rất phiền sao?"

Tô Mạt: "Một cô bé ngoan ngoãn thế này sao lại phiền được? Chị thích còn không kịp nữa là."

Tần Lục nhìn Tô Mạt, trong mắt toàn là những ngôi sao nhỏ.

Buổi tối khi Tần Sâm đến đưa cơm, cảnh tượng anh nhìn thấy chính là như vậy, Tô Mạt tựa vào cửa sổ bóc quýt ăn, không biết đang kể chuyện gì cho Tần Lục và Hàn Kim Mai nghe mà một già một trẻ cười không khép được miệng.

Hai người nhìn nhau, Tô Mạt nháy mắt một cái, Tần Sâm nhàn nhạt gật đầu với cô, coi như đã chào hỏi.

Đầu ngón tay Tô Mạt kẹp múi quýt mút nước, đối với thái độ của Tần Sâm, cô nheo mắt lại, muốn mắng người.

Cô đúng là đã hiểu lầm anh.

Nhưng cô cũng đã xin lỗi rồi, anh còn muốn thế nào nữa?

Cô chỉ là nói sai lời, chứ có phải phạm tội tày đình đâu.

Huống chi thời gian qua anh ở chỗ cô cũng chẳng ít lần phải chịu thiệt, lần nào chẳng thảm hơn lần này.

Nghĩ đến đây, Tô Mạt mím môi, nhận ra mình dường như có chút cậy sủng mà kiêu.

Vài giây sau, Tô Mạt 'chậc' một tiếng, quay người lại nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ.

Ngoài cửa sổ ánh đèn neon lấp lánh, có người say sưa trong trụy lạc, có người phải đi xin ăn để sống qua ngày.

Cô đang nhìn đến xuất thần thì phía sau bỗng có một bóng dáng cao lớn tiến lại gần, để lại một bóng râm trên đầu cô: "Về không? Tôi đưa em về, giờ này khó bắt xe lắm."

Tô Mạt quay đầu lại, cao ngạo hất cằm nhìn anh, đôi môi đỏ mọng mấp máy, dùng giọng chỉ hai người nghe thấy nói: "Tần Sâm, anh xin lỗi em đi."

Tần Sâm không hé răng, cụp mắt nhìn cô.

Tô Mạt ở chỗ anh đã quen thói kiêu kỳ, vòng eo nhỏ tựa ra phía sau, giằng co với anh.

Yết hầu Tần Sâm chuyển động, giọng nói trầm thấp khàn đặc: "Tô Mạt, em là gì của tôi? Tại sao tôi phải chiều chuộng em?"

Đề xuất Xuyên Không: Hãm Hại Vai Chính Là Không Đúng
Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện