Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt long lanh của Tô Mạt sắc lẹm như dao.
Bộ ngực vốn dĩ cao vút phập phồng không thôi.
Không rõ là do tức giận hay do những cảm xúc khác.
Tô Mạt gần như sải bước ba bước thành hai đi tới trước mặt Tần Sâm, sau đó giật phắt tờ hóa đơn thanh toán từ trong tay anh.
Động tác của cô nhanh như gió, không làm Tần Sâm sợ hãi, nhưng lại khiến Vu Quyên đứng bên cạnh giật mình không ít.
Vu Quyên trợn tròn mắt, định mở miệng mắng người, nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Tô Mạt, bà ta lại nín bặt.
Cái con ranh này bướng bỉnh lắm, đừng nhìn bình thường nó im hơi lặng tiếng, một khi đã nổi giận thì chẳng nể mặt ai đâu.
Vu Quyên còn tưởng hai người là đôi tình nhân trẻ đang giận dỗi nhau, hừ lạnh một tiếng, quay người bỏ đi trước.
Vu Quyên vừa đi, Tô Mạt lạnh mặt nhìn Tần Sâm.
Tần Sâm nhàn nhạt nói: "Nộp phí trước đi, ngoại còn đang đợi truyền dịch."
Tô Mạt giễu cợt: "Ngoại?"
Là ngoại của anh sao?
Gọi thân thiết thế cơ à.
Trước sự mỉa mai của Tô Mạt, Tần Sâm không nói gì, cứ thế đứng hiên ngang trước mặt cô.
Hai người nhìn nhau một lát, Tô Mạt tiến lên một bước, dùng ngón tay thon dài chọc vào ngực Tần Sâm: "Tần Sâm, tôi nói với anh lần cuối cùng, chúng ta bây giờ đã không còn bất kỳ quan hệ nào nữa rồi, sau này đường ai nấy đi."
Tần Sâm bất động như núi, không hé răng.
Tô Mạt nói xong, trong lòng lo lắng cho sức khỏe của Hàn Kim Mai, lườm anh một cái rồi giẫm giày cao gót đi nộp phí.
Quầy nộp phí đông nghẹt người, Tô Mạt cầm tờ hóa đơn trong tay, cảm xúc giận dữ dần dần bình ổn lại.
Cô cũng không biết mình đang giận cái gì.
Chỉ là thấy rất phiền cái cảm giác người khác can thiệp vào cuộc sống của mình.
Đặc biệt là khi hai người rõ ràng đã nói đủ rõ ràng rồi mà đối phương vẫn cứ bám riết không buông.
Khoảng hai mươi phút sau, Tô Mạt nộp phí thành công, hỏi Hàn Kim Mai ở phòng bệnh nào rồi đi thang máy lên lầu.
Cô cầm tờ biên lai nộp phí đẩy cửa bước vào, sau khi nhìn thấy người trong phòng bệnh, cô ngẩn người ra một chút.
Hàn Kim Mai ở không phải là phòng VIP, trong phòng bệnh ngoài bà ra còn có một người nữa.
Tần Lục, em gái của Tần Sâm.
Lúc này Tần Sâm cũng ở đó, đang bóc trứng gà cho Tần Lục ăn.
Tần Lục nhìn thấy Tô Mạt thì muốn cười, nhưng lại rụt rè có chút ngượng ngùng.
Tô Mạt mím môi, trong đầu lóe lên một tia sáng, cảm thấy mình hình như đã hiểu lầm chuyện gì đó.
Chưa đợi cô nghĩ thông suốt, Hàn Kim Mai ngồi trên giường bệnh sát cửa đã lạnh mặt cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: "Sao con lại tới đây? Ai nói cho con biết thế?"
Nói xong, ánh mắt nhìn về phía Tần Sâm.
Tần Sâm ngẩng đầu, không nói gì, khuôn mặt hiện rõ vẻ vô tội.
Nhìn sự tương tác giữa hai người, Tô Mạt khẽ hít một hơi, bước tới bên giường bệnh: "Là mợ gọi điện cho con ạ."
Nhắc đến Vu Quyên, sắc mặt Hàn Kim Mai có chút không vui.
Vừa không vui lại vừa có chút gượng gạo: "Ta đã bảo với nó là ta có tiền nộp viện phí rồi, không cần nó nộp, nó..."
Hàn Kim Mai cũng chẳng có cách nào với Vu Quyên.
Chanh chua quá.
Một khóc hai nháo ba thắt cổ, đối với bà ta mà nói thì như cơm bữa.
Sau đó từ miệng Hàn Kim Mai, Tô Mạt mới biết, hóa ra hai đêm trước bà cụ bị đau tim, may mà gọi 120 kịp thời nên người mới bình an vô sự.
Bà cụ sợ cô lo lắng nên không liên lạc với cô.
Cộng thêm việc lúc làm thủ tục nhập viện tình cờ gặp Tần Sâm, có Tần Sâm chăm sóc nên bà càng gạt bỏ ý định liên lạc với cô.
Bà cụ nói xong, nắm lấy tay Tô Mạt: "Ta sợ mợ con liên lạc với con nên mới bảo Tiểu Tần là bạn trai con, nó thay con chăm sóc ta."
Tô Mạt: "..."
Đúng là hiểu lầm thật rồi.
Hàn Kim Mai dứt lời, thấy Tô Mạt mím môi mãi, liền ghé sát lại nói thêm: "Không phải ta nói đâu, Tiểu Tần đứa nhỏ này thực sự rất tốt, ra được phòng khách vào được phòng bếp, lại còn hiếu thảo..."
Tô Mạt: "..."
Nửa tiếng sau, Tần Sâm đang hút thuốc ở cầu thang bộ, Tô Mạt bẽn lẽn đứng trước mặt anh.
Tần Sâm cụp mắt nhìn cô, Tô Mạt biết mình sai nên cúi đầu cạy móng tay: "Xin lỗi anh."
Sai là sai.
Không thể vì người khác có thiện cảm với mình mà mình lại ngang ngược vô lý.
Cô có thể kiêu ngạo dựa vào nhan sắc trong quan hệ nam nữ, nhưng trong các mối quan hệ khác, có lỗi thì phải nhận, bị đánh thì phải đứng nghiêm.
Trước lời xin lỗi của cô, Tần Sâm không nói gì.
Một lát sau, Tần Sâm dụi tắt điếu thuốc trên đầu ngón tay rồi quay người rời đi.
Tô Mạt nhìn theo bóng lưng anh, không nghĩ ra cách nào khác để bù đắp lỗi lầm, bỗng nhiên nghĩ đến việc anh hiện giờ đang không có chỗ ở, miệng nhanh hơn não, thốt ra: "Cái đó, anh còn thuê phòng không?"
Đề xuất Trọng Sinh: Vương Phi Chỉ Muốn Đăng Cơ