Lời nói của Tần Sâm khiến Tô Mạt nghẹn lời, kéo theo cả cơ thể cũng cứng đờ.
Đúng vậy, cô là gì của anh?
Tại sao anh phải chiều chuộng cô?
Giây tiếp theo, Tô Mạt mím môi, sắc mặt trở nên khó coi.
Ngoài khó coi, còn có chút bẽ bàng.
Ngay sau đó, Tô Mạt vươn tay đẩy anh ra, đi thẳng đến tủ đầu giường xách túi xách, điều chỉnh lại cảm xúc, quay đầu cười rạng rỡ xoa tóc Tần Lục chào tạm biệt cô bé, rồi lại dặn dò Hàn Kim Mai nghỉ ngơi cho tốt.
"Ngày mai con lại đến."
Hàn Kim Mai: "Muộn thế này rồi, để Tiểu Tần đưa con về."
Tô Mạt cười tươi: "Dạ thôi, không tiện đường đâu ạ, con bắt xe về được."
Hàn Kim Mai không biết hai người ở bên cửa sổ thì thầm cái gì, nhưng nhìn sắc mặt Tô Mạt là biết ngay hai đứa chắc chắn đã xảy ra mâu thuẫn.
Hàn Kim Mai nói với Tô Mạt không thông liền quay sang nhìn Tần Sâm.
Nhận được ánh mắt của Hàn Kim Mai, Tần Sâm sải bước tiến lên, không nói gì, cầm lấy túi xách từ tay Tô Mạt: "Tiện thể tôi đi sang phía nam thành phố mua ít đồ, tiện đường."
Khóe môi Tô Mạt khẽ nhếch, nhưng nể mặt Hàn Kim Mai và Tần Lục ở đó nên không phản bác.
Chủ yếu là Tần Lục.
Cô bé đó rất đáng yêu, lại còn là người có tâm tư nhạy cảm.
Cô không muốn mình vừa hầm hầm bỏ đi thì cô bé lại trằn trọc cả đêm không ngủ được.
Con bé còn bị bệnh tim nữa, một đêm không ngủ có khi mất mạng như chơi.
Bước ra khỏi phòng bệnh, Tô Mạt lập tức đứng khựng lại vươn tay về phía Tần Sâm: "Túi."
Tần Sâm cúi đầu nhìn cô, mặt không cảm xúc: "Tôi đã hứa với ngoại là đưa em về."
Tô Mạt nửa cười nửa không: "Tôi là gì của anh? Tại sao phải để anh đưa về?"
Nói xong, vươn tay giật phắt túi xách từ tay Tần Sâm, cười lạnh một tiếng rồi bỏ đi.
Tô Mạt vừa đi khỏi, chuông điện thoại trong túi Tần Sâm vang lên.
Anh liếc nhìn màn hình, ngón tay lướt qua nhấn nghe: "Nói đi."
Mục Xuyên ở đầu dây bên kia trêu chọc: "Mua nhà không."
Tần Sâm: "Cút."
Mục Xuyên không giận mà còn cười, lại còn cười tươi hơn: "Cậu đoán xem tối nay tôi ăn cơm với ai?"
Tần Sâm ngước mắt nhìn về phía thang máy, không thấy bóng dáng kiều diễm kia đâu, đôi mày khẽ nhíu lại: "Tốt nhất là người nào đó có ích."
Mục Xuyên: "Tưởng Thương."
Tần Sâm: "Cúp đây."
Nghe thấy Tần Sâm định cúp máy, Mục Xuyên vội vàng gọi giật lại: "Đừng cúp, đừng cúp, có chuyện thật muốn nói với cậu đây, Tưởng Thương biết thân phận của cậu rồi."
Sắc mặt Tần Sâm trầm xuống: "Cậu nói à?"
Mục Xuyên cười nhạo: "Trong mắt cậu tôi là loại người như vậy sao?"
Tần Sâm: "Vậy thì là ai?"
Chỉ dựa vào năng lực của Tưởng Thương thì không thể điều tra ra được những thứ này.
Anh đã rút lui khỏi giới ẩn cư nhiều năm, lần này về Dung Thành dự đám cưới đám người mới nổi đó cũng không nhận ra anh, Tưởng Thương làm sao có thể dễ dàng tra ra được?
Tần Sâm đang suy nghĩ thì Mục Xuyên bật cười: "Chính là tôi đấy."
Mục Xuyên dứt lời, đáp lại anh ta là tiếng Tần Sâm cúp điện thoại.
Một lúc sau, Tần Sâm đi thang máy xuống lầu, Mục Xuyên gửi cho anh một tin nhắn WeChat: Lão Tần, tôi bây giờ đặc biệt tò mò cậu có thể vì Tô Mạt mà làm đến bước nào.
Tần Sâm: Hoa cúc trắng của Lý Áo, cậu cũng có phần đấy.
Mục Xuyên không hiểu: Cái gì cơ?
Tần Sâm tắt điện thoại đút vào túi, không trả lời thêm, xuống thang máy, rảo bước đi lấy xe.
Tô Mạt sau khi từ bệnh viện ra mãi vẫn không bắt được xe.
Huyện nhỏ là như vậy, không có đèn xanh rượu đỏ như thành phố lớn, nên cũng chẳng có cái gọi là đời sống về đêm.
Thỉnh thoảng có vài thanh niên đi chơi KTV, nên dù có taxi chạy đêm thì cũng cơ bản tụ tập ở những chỗ đó.
Đợi chừng mười phút, taxi không đợi được, trái lại đợi được xe của Tần Sâm.
Tần Sâm dừng xe trước mặt cô, hạ cửa kính: "Lên xe."
Tô Mạt không thèm để ý đến anh, bướng bỉnh quay đầu sang hướng khác.
Thấy vậy, Tần Sâm nhíu mày, mở cửa xuống xe.
Anh chân dài bước rộng, vừa sải bước đi tới, chiếc điện thoại Tô Mạt nắm trong tay bỗng rung lên.
Tô Mạt cụp mắt, trên màn hình hiện ra hai dòng tin nhắn.
[Mạt Mạt, thằng cháu Tưởng Thương bảo cậu gọi lại cho nó, nói là có việc gấp tìm cậu.]
[Ồ, nói là có liên quan đến gã đàn ông hoang dã của cậu đấy.]
Đề xuất Huyền Huyễn: Thiên Kiêu Ngự Thú: Vừa Bắt Đầu Đã Nhặt Được Sói Con Ma Thuật