Vừa tỉnh giấc, sếp đã tặng tôi năm tỷ.
Tôi xúc động quá, buột miệng nhận anh ấy làm chồng luôn.
Anh cười híp mắt: “Mới năm tỷ đã gọi là chồng rồi, nếu là năm mươi tỷ, em có phải gả cho anh không?”
Mắt tôi sáng rực: “Có chuyện tốt như vậy sao?”
1
Sáng sớm, tôi bị tiếng chuông tin nhắn làm cho tỉnh giấc.
Mơ màng cầm điện thoại lên nhìn, tôi lập tức bật dậy như cá chép hóa rồng.
Trong tài khoản của tôi, có năm tỷ đồng vừa được chuyển vào.
Người chuyển khoản chính là sếp của tôi, Cung Việt.
Sếp bị bắt cóc sao, hay là đầu óc có vấn đề rồi, sao lại vô duyên vô cớ chuyển cho tôi năm tỷ? Tôi run rẩy bấm số gọi cho sếp Cung Việt.
Vừa kết nối, vì quá căng thẳng, lưỡi tôi líu lại: “Chồ… chồ… chồng ơi…”
Vừa gọi xong, tôi chỉ muốn cắn lưỡi tự tử.
Không thể vì trong thẻ có năm tỷ mà tôi lại đánh mất nguyên tắc, gọi sếp là chồng được.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.
“Sao, mới chuyển cho em năm tỷ thôi, đã gọi anh là chồng rồi à?”
Tôi: “…”
Con sai rồi, bố ơi!
“Cho em năm phút, anh đợi em dưới lầu.”
Đúng chất giọng bá đạo tổng tài.
Tôi nhanh chóng chạy xuống lầu. Một chiếc Rolls-Royce đỗ ngay trước cửa, chiếc xe này là lần trước tôi đi cùng sếp đặt mua.
Tôi đứng trước xe, khom lưng nói: “Sếp, chào buổi sáng ạ.”
Bên trong xe là một người đàn ông có khuôn mặt thanh tú, khí chất mạnh mẽ. Anh lướt mắt nhìn tôi một cái, đôi môi mỏng khẽ mở: “Vào đây.”
Tôi nơm nớp lo sợ ngồi vào.
“Bắt đầu từ hôm nay, cho đến 12 giờ ngày mùng 10 tháng sau, em phải tiêu hết năm tỷ anh đưa.”
Sếp nói ngắn gọn, súc tích.
Tôi: “?”
Anh bổ sung thêm một câu: “Đừng hỏi tại sao, em chỉ cần tiêu tiền là được. Nếu em không hoàn thành nhiệm vụ…”
Mắt anh hơi nheo lại: “Thì mang đầu đến gặp anh.”
Tôi sờ sờ cổ, rùng mình một cái.
Năm tỷ đó, không phải một trăm ngàn đâu. Tôi là một người dân thường, làm sao thấy qua nhiều tiền như vậy, tiêu thế nào tôi hoàn toàn không có manh mối.
Tôi cẩn thận đề nghị: “Có thể mua nhà không ạ?”
Anh lắc đầu: “Không được, mua nhà không tính.”
“Vậy mua cổ phiếu?”
“Mua cổ phiếu không tính.”
“Vậy thì…”
Sếp dường như bị tôi hỏi phiền, trực tiếp ném cho tôi một tập tài liệu. Tôi mở ra xem, mặt lập tức xụ xuống.
Bên trên toàn là lời vô nghĩa, nhưng điểm cốt yếu chỉ có một câu: “Tôi không được dùng năm tỷ này để tạo ra tài sản cá nhân, không được quyên góp…”
Đây không phải là làm khó người ta sao.
“Sếp ơi, vậy tôi phải làm sao đây?”
Cung Việt rất vô tình: “Anh chỉ chịu trách nhiệm đưa tiền, còn lại, em tự nghĩ cách đi.”
Sếp cho tôi nghỉ phép một tháng.
Trong tháng này, nhiệm vụ công việc của tôi chính là tiêu hết năm tỷ, trong thẻ không được phép còn dù chỉ một xu.
Tôi nhắn tin cầu cứu cô bạn thân: [Cưng ơi, làm sao để tiêu tiền đây?]
[Tiêu tiền gì chứ, cái đứa trong thẻ chỉ có năm nghìn ba trăm hai mươi đồng như mày, mua cái bánh mì kẹp trứng còn không dám thêm trứng.]
Tôi im lặng một chút: [Bây giờ số tiền trong thẻ của tao, có lẽ có thể mua hết tất cả các xe bánh mì kẹp trứng trên thế giới. Mày bình tĩnh đi cưng, tao nói cho mày biết một chuyện, tao có năm tỷ.]
Bạn thân: [Ban ngày ban mặt nằm mơ cái gì thế.]
Tôi chụp màn hình tài khoản ngân hàng gửi cho nó xem.
Năm phút sau, cô bạn thân mới trả lời.
[Nhóc con, mày còn học cả photoshop nữa à, hôm nay đâu phải Cá tháng Tư đâu chị gái.]
[Tao không lừa mày, tao thật sự có năm tỷ.]
Cô bạn thân đến nhà tôi, gọi điện thoại cho ngân hàng, xác nhận tôi không nói dối xong, ánh mắt nhìn tôi đã khác hẳn. Tôi cảm thấy trong mắt nó viết rõ: Phú bà, cơm, đói, đói.
“Bây giờ có một công việc đặt trước mặt mày, mày có muốn làm không?”
Tôi giơ tay lên: “Tao trả cho mày mức giá này.”
Bạn thân: “Năm triệu một tháng?”
Tôi đáp: “Năm trăm triệu một tháng.”
Đề xuất Cổ Đại: Gả Kim Thoa
[Pháo Hôi]
Hóng chương tiếp theo ạ