Chương 455: Dần dần biến thành cô bé ngoan ngoãn
Nguyễn Miểu Miểu không hề hay biết rằng, kể từ lần bị đau bụng vì ăn kem, bên cạnh mình đã xuất hiện một “bảo mẫu” đặc biệt nghiêm khắc – Tần Mạc – người luôn quan tâm, chăm sóc cô như thể một thành viên trong gia đình Tần.
Dưới sự nuông chiều quá mức của gia đình Tần, Nguyễn Miểu Miểu dần trở thành một cô bé được nâng niu, từ một người lúc nào cũng thận trọng đã biến thành đứa trẻ nhỏ được cưng chiều hết lòng.
Cô bé không phải người quá thông minh nhưng học rất chăm chỉ. Tuy nhiên, dù có cố gắng đến đâu, khi gặp đề khó mà không có người chỉ dẫn, cô cũng vẫn không thể hiểu được.
Chính vì vậy, rất nhiều lúc Tần Mạc đều đến giúp cô ôn bài, hướng dẫn từng chút một.
“… Thôi, ngữ pháp cơ bản đã dạy đủ rồi, giờ em thử chép lại những từ vựng anh giao hôm qua xem nào. Viết xong là được ăn bánh dâu rồi đấy.”
Tần Mạc đặt bút xuống, không nhịn được xiết chặt gò má mềm mại của Nguyễn Miểu Miểu, rồi kèm theo lời dặn dò: “Không được dùng bút chọt vào mặt mình nhé, nếu không hiểu chỗ nào thì hỏi anh.”
Nguyễn Miểu Miểu thường vô thức lấy đầu bút chọt vào má mình mỗi khi không hiểu, làm cho gò má trắng mềm như có hốc má đau nhẹ, khiến ai nhìn cũng thấy xốn xang.
Tần Mạc phải quản lý chuyện này thật kỹ.
Cô bé nhíu mày lườm anh một cái, phồng má lên nói nhỏ: “Anh Tần Mạc phiền toái thật đấy.”
“Cậu nói gì?” Tần Mạc liếc nhìn rồi thản nhiên đáp: “Nếu lát viết không được thì anh sẽ không cho ăn bánh dâu đâu.”
Bánh dâu là một trong những món khoái khẩu nhất của Nguyễn Miểu Miểu.
Vừa nghe câu ấy, cô bé ngạc nhiên mở to mắt, nắm chặt tay nhỏ giận dỗi: “Anh Tần Mạc, anh... anh đang...”
“Tình trạng giả tạo,” Tần Mạc sửa lời cho cô, gõ nhẹ trán cô, “Đứa ngốc nhỏ.”
Nguyễn Miểu Miểu che lấy trán bị chạm, mặt đỏ bừng, không dám cãi lại mà chỉ lắp bắp: “Anh mới là đứa ngốc.”
“Thôi đi, mau viết từ chép lại, đừng tưởng có thể trốn thoát được đâu.” Tần Mạc cầm cuốn sổ, mở ra đặt trước mặt cô, không chút khoan nhượng nói.
Nguyễn Miểu Miểu đành phải cố gắng nhớ lại những từ vựng đã học hôm qua, vừa nhớ vừa viết.
Cô bé nhớ không tốt, dù hôm qua đã rất chịu khó học từ mới, nhưng đến lúc viết lại vẫn khá vất vả.
Tần Mạc không hối thúc, chỉ lặng lẽ nhìn cô bằng ánh mắt khích lệ.
Sau một lúc lâu, Nguyễn Miểu Miểu cuối cùng cũng viết xong tất cả từ vựng.
Tần Mạc chăm chú sửa bài, không tiếc lời khen ngợi: “Miểu Miểu thật giỏi, tất cả đều chính xác, không sai một chữ nào.”
“Thật sao?” Cô bé vui mừng đến mức hai gò má ửng đỏ.
“Thật đấy, Miểu Miểu ngoan lắm, xem ra đã học hành chăm chỉ rồi.” Tần Mạc lại không cưỡng nổi muốn véo má cô, ánh mắt đầy yêu thương: “Cô bé ngoan tuyệt vời.”
“Trước đó còn bảo tôi là đứa ngốc, tôi làm gì có ngốc đâu.”
Nguyễn Miểu Miểu tự hào hừ một tiếng, rồi lại ngượng ngùng cắn môi.
Cô bé thực ra chưa giỏi đến vậy.
Tần Mạc lại khen ngợi nhiệt tình khiến cô cảm thấy vừa vui vừa xấu hổ.
Đến lúc được ăn bánh ngọt cũng bị câu: “Không được ăn nhiều quá kẻo sâu răng,” của Tần Mạc làm tiêu tan hết hứng thú.
Quả thật, anh Tần Mạc phiền phức thật sự, quản lý thật nghiêm.
Vai trò “gia sư” của Tần Mạc dành cho Nguyễn Miểu Miểu kéo dài cho đến khi anh chuẩn bị lên đại học và phải rời thành phố mới kết thúc.
Trong những năm đó, họ luôn bên nhau gần như không rời, mối quan hệ gắn bó đến mức chỉ cần vài ngày không gặp nhau, Nguyễn Miểu Miểu sẽ buồn đến bật khóc.
Còn Tần Mạc, nếu vài hôm không thấy cô, cơ thể anh trở nên lạnh lẽo đáng sợ, luôn rạo rực nỗi nhớ đến phát điên.
Anh ghét không thể thu nhỏ Nguyễn Miểu Miểu lại để đút túi, lúc nào cũng có thể bên cô ấy.
…
“Miểu Miểu, dậy đi, sắp học rồi đấy.”
Trong mơ, Nguyễn Miểu Miểu nghe tiếng gọi, cảnh vật mơ hồ dần mất nét, cảm giác rõ ràng như thật cũng nhạt nhòa theo.
Những ký ức trở nên mơ hồ, không nhớ rõ chi tiết, chỉ còn biết sơ sơ nội dung.
Cô chậm rãi mở mắt, nhìn lên trần phòng ký túc xá quen thuộc mà lại có phần lạ lẫm, chợt nhận ra mình đã tỉnh giấc.
Giấc mơ thật đẹp, tiếc là…
Như có một khoảng trống trong lòng, Nguyễn Miểu Miểu ngồi dậy trên giường, nhìn cô bạn cùng phòng Lưu Mộng một cách ngơ ngác.
Mới thức dậy, cô chưa kịp mở to mắt, vẻ mặt mơ màng lại dịu dàng mềm mại, gò má sữa trắng ửng hồng, nhìn chằm chằm thấy thương đến muốn cắn nhẹ má cô một cái, xem thử có mềm mại đúng như tưởng tượng.
Lưu Mộng nuốt nước bọt, lần đầu thấy có người dù đang tỉnh cũng dễ thương đến vậy.
“Miểu Miểu, hôm nay có tiết sớm rồi, đừng đi muộn nhé,” Lưu Mộng nhắc lại.
Nguyễn Miểu Miểu bừng tỉnh, nhìn đồng hồ mới nhận ra sắp muộn rồi.
Cô nhanh chóng đứng dậy, nói với Lưu Mộng: “Cảm ơn đã gọi mình dậy. Các bạn đi trước đi, đừng đợi mình.”
Cô không muốn người khác phải đợi mình rồi vội vàng chạy đi tới lớp.
Ba cô bạn cùng phòng nhìn nhau, thực ra họ muốn đợi, nhưng khi Miểu Miểu đã nói vậy, mà nếu đến muộn, lớp đông người, lại đi cùng nhau thì chắc mấy người kia sẽ phải dè chừng...
Nghĩ thế, họ do dự một lúc rồi đi trước.
Nguyễn Miểu Miểu đã quen một mình trong thế giới này, nên không cảm thấy khó chịu gì.
Sắp xếp gọn gàng nhanh chóng, cô bé chạy vội tới phòng học hôm nay.
Quả nhiên khi cô đến, lớp học đã gần như kín chỗ, mọi người đều đến sớm.
Miểu Miểu thở hơi hồng gấp, mặt hơi ửng hồng vì chạy, mắt còn ươn ướt hằn lên vẻ ngây thơ, tạo thành một sức hút khó cưỡng.
Chỉ chạy chút đã thở hồng hộc, đúng là… thật dễ thương.
“Miểu Miểu nhỏ xinh đến rồi, sắp muộn học rồi đấy,” chưa kịp ngồi, cô đã nghe có người trêu chọc.
Miểu Miểu không thích biệt danh đó, nên không để ý, chọn một chỗ phía trước, gần lối đi mà ngồi.
Lúc đầu chỗ ấy không ai ngồi, nhưng mỗi lần cậu ngồi xuống, luôn có người đứng dậy chuyển đến chỗ cô.
Một chiếc cốc nước vẽ vài đám mây nhỏ được đặt lên bàn, sau đó một chàng trai cao lớn ngồi xuống bên cạnh.
Miểu Miểu nhìn chiếc cốc, nhận ra đó là cốc của mình.
Nhưng lại bị người kia chiếm mất, dù người ấy đổi cho cốc của mình để dùng, nhưng cô rất ngại dùng đồ người khác và cũng không muốn ai dùng đồ của mình, lại còn là người không quen.
Dù muốn lấy lại chiếc cốc, cô cũng không thể, hiểu họ đang chèn ép mình nên sau giờ học cô vứt luôn chiếc cốc của người đó đi.
Dù cốc của anh ta trông còn đắt tiền hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, cảnh vứt cốc bị người ta thấy, cô còn bị chặn lại trong lớp rồi bị chất vấn một cách oan uổng.
Rõ ràng người chiếm chiếc cốc là anh ta, vậy mà còn bày vẻ mặt đau khổ đi tố cáo Nguyễn Miểu Miểu ném vứt cốc của anh ta.
Nhớ về chuyện xưa, thêm cả người ngang ngược dùng cốc của mình làm cô càng không thèm để ý, quay mặt đi không thèm quan tâm.
Đề xuất Huyền Huyễn: Ngày Nào Diễm Quỷ Cũng Dụ Dỗ Nàng