Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 405: Rất biết cách mê hoặc người ta hoá rồi

Chương 405: Thật biết cách làm người ta bối rối

Ngay khi được bế về và ngồi xuống, Nguyễn Miểu Miểu mới chậm rãi nhận ra sự thật.

Cô nói với 1088 đầy lo sợ và suy nghĩ kỹ càng: "Hình như mình đã bị dẫn dắt quá dễ dàng rồi, lúc trước suýt chút nữa đã tin thật vào thân phận trong ảo cảnh này!"

1088 thầm nghĩ: "Không phải suýt đâu, cậu thực sự đã tin vào thân phận trong ảo cảnh rồi đấy."

Dù vậy, cậu vẫn nhẹ nhàng đáp: "Không sao, cứ làm theo cách cậu nghĩ là được."

Nguyễn Miểu Miểu ngây thơ hỏi: "Vậy vậy mình có thể an toàn rời khỏi đây rồi chứ?"

1088 đáp: "Đúng vậy, Miểu Miểu thật thông minh."

Cô nàng được khen đỏ cả mặt, hoàn toàn không thấy mình giống như bị lừa.

Sau khi đặt cô xuống, thiếu niên bắt đầu lo chuyện nấu ăn, Miểu Miểu chần chừ một chút, nghĩ mình lớn hơn nên đáng ra mình phải nấu mới phải.

Chuẩn bị đi nấu cơm thì bất ngờ thiếu niên hỏi: "Hôm nay Miểu Miểu sao vậy? Có vẻ khác lạ."

Ánh mắt ngờ vực của cậu nhìn cô, khiến Miểu Miểu lập tức căng thẳng.

Cô tưởng mình bị nghi ngờ thân phận, lúng túng không biết nói sao: "Mình... mình..."

Cô còn chưa nghĩ ra lý do gì thì thiếu niên chỉ vào đôi môi xinh đẹp của mình nói: "Hôm nay Miểu Miểu chưa hôn anh, mỗi sáng dậy, Miểu Miểu đều hôn anh, không ngờ hôm nay vì gặp người thô lỗ kia mà lại không hôn."

"A?" Miểu Miểu ngạc nhiên nhìn cậu, nghe lời mè nheo lả lơi mà không hiểu sao lại thấy ngượng.

Cô tự hỏi liệu mình thực sự làm việc đó mỗi sáng không?

Miễn cưỡng hỏi 1088: "1088, lời cậu ta nói thật à? Nhưng mà... mình đâu có phải người yêu nhau đâu?"

1088 đáp: "Có lẽ... là thật."

Đó chỉ là cô nghĩ không phải người yêu, còn cậu ta từ lâu đã xem cô như người yêu và chăm sóc rồi.

Nếu không coi cô là người yêu thì làm sao lại nhiều lần ngăn cản người khác đến gần và soán vị trí của cô?

Thêm nữa, 1088 nghĩ dù cậu ta nói dối thì giờ đã nói ra rồi, cô cũng khó lòng từ chối.

Không nhận ra 1088 cũng đang "lừa" mình, Nguyễn Miểu Miểu ngước mắt nhìn ánh mắt đợi chờ của thiếu niên, tim bỗng đập nhanh hơn.

Cậu ta nghiêng đầu thúc giục: "Miểu Miểu? Hôm nay không muốn hôn anh nữa sao?"

Vừa dứt lời, Miểu Miểu chưa kịp trả lời thì cậu ta đã chùng xuống, ấm ức: "Chẳng lẽ Miểu Miểu không muốn hôn nữa là vì định bỏ anh rồi sao?"

Khán giả bình luận trong livestream:

"Lại màn giả yếu nữa rồi! Thằng này giỏi giả vờ quá nhỉ?"

"Thật đáng ghét, còn hơn cả cậu ta trước kia giả vờ hiền lành."

"Nó giả vờ yếu đuối suốt, chẳng hề mạnh mẽ đâu."

"Chưa cho hôn đã tưởng 'tiểu kiều kiều' không thèm nữa, đúng là biết cách giữ chân người ta."

"Điều tệ hơn là cá chắc Miểu Miểu sẽ bị dụ thôi, hu hu..."

Khán giả trong phòng livestream còn hiểu rõ Miểu Miểu hơn chính cô nàng.

Nghe thiếu niên tỏ vẻ đáng thương nói vậy, trong lòng Miểu Miểu bỗng dâng lên sự thương cảm không kiềm chế được, cô vội đến nhẹ nhàng an ủi: "Không không, làm sao mình có thể bỏ anh được chứ."

"Vậy thì..." thiếu niên ấm ức chỉ vào môi mình, nước mắt mơ màng nhìn cô đầy mong chờ.

Ánh mắt chân thành và ngập tràn lo lắng ấy khiến bất cứ ai nhìn đều thấy cậu thật nhỏ bé và yếu đuối.

Miểu Miểu lưỡng lự, nâng tay vuốt lấy khuôn mặt cậu, bởi chênh lệch chiều cao, cô phải đứng nhón chân mới hôn được lên môi cậu.

Thế nhưng ngay phút giây chạm môi, cậu ta vốn nói mỗi ngày đều hôn cô ấy lại như lần đầu được hôn, sững sờ đứng im không động đậy.

Đồng tử co giật, mi dài rung rinh, cảm xúc hân hoan, phấn khích trào dâng như sóng biển.

Dù tim đập nhanh mà thân thể lại cứng đờ, không dám nhúc nhích sợ động một chút là nụ hôn bị kết thúc quá sớm.

Nụ hôn vốn dĩ thoáng qua, Nguyễn Miểu Miểu như hoàn thành nhiệm vụ vậy, nhanh chóng rút ra.

Cô đỏ mặt đứng thẳng người, ngước mắt nhìn thiếu niên, nghĩ chắc cậu ta không nghi ngờ gì rồi.

Nhưng khi nhìn sang, chỉ thấy cậu ta đứng cứng đờ như bị cú sốc mạnh, mặt lại đỏ bừng, nơi bị che chắn bởi quần áo không thấy nhưng chỗ hở ra thì đỏ rực rõ ràng.

"Cậu...?" Miểu Miểu đang muốn gọi tên thì nhận ra mình không biết tên cậu ta.

Hễ cô vừa gọi, cậu ta như bị điện giật lùi nhanh mấy bước, vừa vui vừa ngượng nhìn cô một cái.

Niềm vui mãnh liệt khiến ngón tay cậu ta run rẩy, cuối cùng lắp bắp thốt ra: "Tôi... đi nấu cơm đây!"

Rồi vội vã chạy đi với đôi tai đỏ ửng.

Miểu Miểu ngơ ngác: "?"

Khán giả bình luận liên tục:

"Hử? Thiếu niên ngây thơ à?"

"Hử? Mình tưởng cậu ta sẽ ôm chặt Miểu Miểu hôn tới bến chứ?"

"Hử? Nói hằng ngày đều hôn mà giờ ngại ngùng thế này à?"

"Hử? Mình thấy cũng dễ thương phết đấy chứ?"

Cả phòng livestream vừa ngạc nhiên vừa thấy hành động của thiếu niên thật khác thường, khiến cả Miểu Miểu cũng thấy kỳ lạ.

1088 hơi bối rối, nghĩ rằng nếu là Giản Trần Thanh chắc không ngây thơ như vậy.

Không biết Miểu Miểu thích kiểu người thế nào đây.

1088 háo hức chờ phản ứng của Miểu Miểu, nhưng cô chỉ chớp mắt ngơ ngác hỏi: "Nếu cậu ta đi nấu cơm chắc mình cũng theo đi, liệu có khiến cậu ta nghi ngờ không?"

1088 cạn lời, đành thở dài, đúng rồi, Miểu Miểu vẫn là cô nàng chuyên tâm chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ giữ mạng.

Dù lại bước vào ảo cảnh mà không biết cách ra sao, nhưng vì có 1088 bên cạnh, cộng thêm kinh nghiệm lần trước, lần này Nguyễn Miểu Miểu không còn hoảng loạn như trước nữa.

Đêm đã yên bình buông xuống.

Ở đây không có đèn điện, cộng với nguy cơ ra ngoài lúc tối khá lớn, nên hầu hết mọi người đều sớm trở về nơi trú ngụ tự dựng để nghỉ ngơi.

Nguyễn Miểu Miểu muộn màng nhận ra, nhà chỉ có một cái duy nhất, chỗ giống giường cũng chỉ có một chiếc, không biết họ thường ngủ chung với nhau sao?

Cô nhìn đằng sau thiếu niên đang thu dọn nhà cửa, mắt nhỏ nhắn để ý cẩn thận, rón rén không muốn thu hút sự chú ý.

Ấy vậy mà thiếu niên vừa quay lại, ánh mắt lập tức nhìn thẳng vào cô.

"Miểu Miểu?"

Bị phát hiện, cô lập tức cúi mặt, còn cậu đã bước đến bên cạnh.

Giọng nhẹ nhàng: "Đến giờ đi ngủ rồi, Miểu Miểu ngủ sớm đi."

Nói rồi, cậu khéo léo ôm cô nằm xuống, dùng tay chân vòng chặt lấy cô, gần như có thể bọc cô thành một cái gói nhỏ.

Phía trước lồng ngực cậu, phía sau được tay chân cậu ôm chặt, không để lại một khe hở nào.

Nguyễn Miểu Miểu bất ngờ, họ trước đây đều ngủ kiểu này sao?

Vừa thoáng nghĩ đó, thiếu niên nghiêng đầu lại gần, thủ thỉ bên tai cô: "Miểu Miểu, anh sợ bóng tối, hôm nay cũng ngủ như thế được không?"

---

Trang web này không có quảng cáo pop-up.

Đề xuất Hiện Đại: Trọng Sinh Vào Ngày Tên Tra Nam Tỏ Tình
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện