Chương 141: Đột nhiên bị đổi bạn đồng hành
Phó Hiền Du quay đầu nhìn về phía những người còn lại, bao gồm cả mình, giờ chỉ còn lại bốn người.
Trước đó có năm người, nên chỉ cần thiếu một người là dễ dàng nhận ra ngay.
“Tằng Đạt Chiêu biến mất rồi, lúc nãy còn đi trước mặt tôi mà!” Lộ Lộ hoảng hốt nói.
Đúng vậy, lúc nãy anh vẫn còn ở trước mặt cô, nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến mất không thấy dấu vết.
Tuy nhiên, chắc chắn họ không bị xác sống đuổi kịp, bởi nếu bị cắn sẽ có tiếng thét kinh hoàng.
Hơn nữa, nếu là bị bỏ lại phía sau thì Lộ Lộ chắc chắn sẽ phát hiện ngay từ đầu.
Lúc đó, tất cả mọi người đều nhớ lại những lời Nguyễn Miểu Miểu vừa nói trước đó.
Có thứ gì đó trong đường hầm đã chạm vào đồ vật của cô ấy.
Liệu có phải thứ bí ẩn đó đã “lấy” đi Tằng Đạt Chiêu?
Nhưng thứ đó quá vượt ngoài hiểu biết bình thường của họ, và dù có hoảng loạn đến đâu cũng không thể ngừng bước chân.
Con đường họ đi quanh co uốn khúc, dù qua đó không có bẫy nhưng cũng chẳng thấy điểm dừng.
Không biết có phải vì lý do này không mà xác sống đuổi theo vẫn chưa bắt kịp họ cho đến giờ.
Khi họ định vừa chạy vừa tìm Tằng Đạt Chiêu đang mất tích, không lâu sau Lộ Lộ lại hoảng hốt la lên: “Không ổn rồi, lại mất thêm một người nữa!”
Giờ đây chỉ còn ba người họ lại với nhau.
Mới nãy còn bốn người, chỉ cần một ánh nhìn cũng nhận ra ai đã mất.
Nhưng khi người mất tích, họ hoàn toàn không thể hiểu được người đó đã biến mất như thế nào.
Không ai biết, cũng không ai nhìn ra được.
Căn phòng bí mật này thật sự có điều gì đó kỳ quái bên trong.
Cũng không biết có phải chính vì thứ kỳ lạ này mà xác sống, lẽ ra đã đi xuyên đường hầm vào từ lâu, lại chưa xuất hiện theo không.
Phó Hiền Du nắm chặt tay Nguyễn Miểu Miểu, sợ rằng cô cũng sẽ biến mất một cách vô cớ.
Anh nói: “Tốt nhất chúng ta nên để ý nhau kỹ hơn, nếu có chuyện gì xảy ra còn kịp can thiệp.”
Nguyễn Miểu Miểu định đưa tay ra kéo Lộ Lộ, nhưng nhanh chóng nghĩ lại.
Lúc vừa vào, thứ đó đã đụng phải cô, nếu cô kéo Lộ Lộ thì chẳng phải vô tình khiến cô ấy gặp nguy hiểm sao?
Cô do dự, Lộ Lộ lại chủ động nắm lấy tay cô, nói: “Miểu Miểu, đừng buông tay tôi, tôi không muốn em cũng biến mất.”
Phó Hiền Du nhìn đôi tay họ nắm lấy nhau một lúc, dù cách làm này rất đúng đắn và sáng suốt, nhưng chẳng hiểu sao vẫn có cảm giác khó chịu.
Thật ra, khi những người khác biến mất, phản ứng đầu tiên của anh không phải là lo lắng cho người mất tích.
Mà là lo cho tình trạng của Nguyễn Miểu Miểu.
Anh vốn là người lạnh lùng, chỉ là luôn biết cách che giấu.
Trong khả năng cho phép, anh sẽ giúp đỡ người khác, nhưng chuyện của người khác thì không thể nào làm anh lay động.
Chỉ có Nguyễn Miểu Miểu là ngoại lệ.
Cô ấy thật khác biệt.
Dù xác sống chưa đuổi kịp, nhưng vẫn thi thoảng nghe tiếng rống ghê rợn của chúng.
Không ai có thể đảm bảo chúng không bất ngờ xuất hiện từ một góc tối nào đó.
Họ buộc phải tiếp tục đi để tìm lối thoát mới.
Nhưng càng đi sâu, con đường càng vòng vèo, họ cũng không biết đã rẽ bao nhiêu khúc.
Nơi đây thật như một mê cung, không ngờ dưới một căn biệt thự lại ẩn chứa phòng bí mật kỳ lạ và bí ẩn đến vậy.
Lại còn chẳng ai hay biết bao năm qua, thật khó hiểu và rùng rợn.
Thế nhưng, hoàn cảnh hiện tại không cho phép họ suy nghĩ nhiều như vậy.
Vết thương của Phó Hiền Du đang dần lành, nhưng nếu gặp phải một đàn xác sống đông đảo thì anh cũng không dám chắc sẽ chiến thắng.
Cảm giác bất an càng ngày càng lớn theo thời gian.
Lúc họ bước vào chỉ có hai chiếc đèn pin, Lộ Lộ cầm một chiếc, chiếc còn lại thuộc về Tằng Đạt Chiêu.
Giờ Tằng Đạt Chiêu mất tích, chiếc đèn của Lộ Lộ bỗng nhấp nháy rồi bắt đầu báo hiệu sắp hết pin.
“Kém rồi, đèn pin sắp...”
Chỉ sau ba từ “sắp hết” được thốt ra thì đèn tắt hẳn.
Không còn một tia sáng cuối cùng.
Nguyễn Miểu Miểu cảm thấy bóng tối bao phủ trước mắt, không thể nhìn rõ gì.
Cô chỉ biết vẫn nắm chặt tay và cảm nhận được Phó Hiền Du cùng Lộ Lộ vẫn ở bên cạnh.
Phó Hiền Du vốn là xác sống, thị lực của anh tốt hơn nhiều so với hai cô, ít nhất có thể nhìn thấy các vật thể sơ lược.
Anh lo lắng nói: “Miểu Miểu, đừng sợ, cứ giữ chặt lấy anh là được.”
Nguyễn Miểu Miểu đáp: “Ừ, Lộ Lộ, em cũng đừng buông tay.”
Lộ Lộ trả lời một tiếng “Ừm” hơi ậm ừ, giọng nghe nặng trĩu.
Nhưng đó vẫn là giọng của Lộ Lộ, khiến Nguyễn Miểu Miểu thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng ngay sau đó, cô chợt dừng lại, Phó Hiền Du nhận thấy sự bất thường nên hỏi: “Miểu Miểu, em sao vậy?”
“Tôi cảm giác... chân mình bị thứ gì đó quấn lấy rồi.”
“Cái gì cơ?”
Phó Hiền Du vội nhìn xuống, vì tối quá nên hình dạng không rõ ràng, nhưng thật sự có một vật đen sì, to bằng cổ tay người lớn đang quấn quanh cổ chân Nguyễn Miểu Miểu.
Chính là thứ ấy, thứ từng đụng chạm cô trong đường hầm.
Phó Hiền Du liền đá mạnh một phát, thứ quái vật đó tan biến như bị vỡ vụn rồi mất hút.
Nguyễn Miểu Miểu cử động đôi chân, chưa kịp hồi tỉnh thì cảm nhận trên trán mình có vật mềm mại chạm nhẹ.
Giống như ai đó hôn nhẹ lên trán cô.
“Ôi!” Cô giật mình né sang một bên, đầu nghiêng qua thì đụng phải một vật cứng nhưng đàn hồi.
“Aa — tránh ra, tránh ra! Ôi...” Vì quá tối, cô không thấy đó là cái gì cũng không biết mình vừa chạm vào thứ gì.
Sự mơ hồ ấy mới thật sự đáng sợ, khiến cô sợ đến run cả chân.
Nhưng cô không dám cử động mạnh.
“Miểu Miểu, là anh, đừng sợ.”
Phó Hiền Du đặt tay lên vai cô, thứ cô vừa va phải không phải vật gì đáng sợ.
Mà chính là ngực của Phó Hiền Du.
Anh lo cô bị thứ gì quấy rối nên tiến lại gần.
Kết quả Nguyễn Miểu Miểu không nhìn thấy, vô tình lao thẳng vào lòng anh.
Nghe thấy giọng nói của Phó Hiền Du, nỗi sợ trong cô mới dịu đi phần nào.
“Xin lỗi, lúc nãy tôi không cố ý đụng vào anh,” giọng cô run run, rồi hỏi Lộ Lộ: “Lộ Lộ, em có ổn không? Tôi có làm em sợ không?”
Cô nghĩ cô chắc chắn làm Lộ Lộ hoảng loạn rồi, nếu không sao cô ấy cả lúc vừa rồi không lên tiếng.
“Lộ Lộ?” im lặng một hồi lâu không nhận được trả lời, Nguyễn Miểu Miểu lo lắng gọi tên cô.
Nhưng Lộ Lộ không đáp lại, trái lại lòng bàn tay cô, đang nắm tay Lộ Lộ lại chợt bị chà xát nhẹ vài lần.
Đề xuất Trọng Sinh: Bồ Châu