“Vậy chúng ta nên làm gì?”
Bách Lý mập mạp vẻ mặt cầu khẩn hỏi.
Lâm Thất Dạ trầm mặc một lát rồi mở miệng:
“Ta cảm thấy việc tùy tiện đào từ dưới đất lên trên không phải là biện pháp tốt. Vị trí của chúng ta quá sâu, cấu trúc địa chất lại vô cùng phức tạp. Trong tình huống không có Cấm Khư thích hợp để đào đất, rất có khả năng sẽ bị chôn vùi giữa chừng.
Từ lúc chúng ta phát tín hiệu cầu viện đến giờ cũng đã hơn một tiếng rồi. Động tĩnh địa long lật mình lớn như vậy, các huấn luyện viên khác chắc chắn sẽ liên tưởng được và có biện pháp ứng phó. Chờ cứu viện vẫn là lựa chọn tốt nhất.”
“Ta đồng ý với quan điểm của Lâm Thất Dạ.”
Huấn luyện viên Hồng gật đầu, “Từ nơi này đào thẳng lên mặt đất là không thực tế, chúng ta vẫn nên chờ cứu viện.”
Hai người đều đã tán thành, Thẩm Thanh Trúc và Bách Lý mập mạp đương nhiên không có ý kiến, liền ngồi tại chỗ nghỉ ngơi.
…
Một lúc lâu sau, trong không gian nham tương trống rỗng.
Ánh u quang trong...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 151 đến hết truyện với 50 linh thạch
[Trúc Cơ]
Thấy nụ cười "không đứng đắn" là bt r:))
[Trúc Cơ]
S mấy chương này qt quó;_)
[Trúc Cơ]
Trả lờichắc đang bận thi thì phải
[Trúc Cơ]
Ụa Ngư, s iem lôi hết mấy đứa mất não vào nhà vs r giec 😭 bt là nó...nhg buồn cười vl:))
[Trúc Cơ]
Ê thật sự có cái dạng ng ấy trong Trai Giới Sở???
[Trúc Cơ]
Thực sự là Kỳ tích=)) Dạ muốn vượt ngục cái là cả đám ùa vào đòi giúp:)
[Trúc Cơ]
Từ viện trưởng bệnh viện tâm thần thăng cấp thành bệnh nhân tâm thần he=))))
[Trúc Cơ]
Thế là hết quyển 1 roài, shhhh
[Trúc Cơ]
Tr ơi, đọc cái chân tướng mà sốc:_)
[Trúc Cơ]
Dạ vả mặt đội trưởng dữ=)))
[Trúc Cơ]
Nghệ Ngữ khổ vl:)) từ ngày bị nhét sao vào đầu thì ảnh đòi đi bắt sứa...