Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 45: Sửa Lại Cách Xưng Hô, Từ Tỷ Tỷ Hóa Thành Thần Tiên Di Di

Chương 45: Sửa Lại Cách Xưng Hô, Từ Tỷ Tỷ Hóa Thành Thần Tiên Di Di

Cuối cùng, Tô Hoài vẫn chưa nói ra được gì, ngược lại Tạ Kỳ lại mở miệng nói: “Đã vừa huấn luyện ngựa xong, ngươi nghỉ ngơi trước đi. Ta và phu nhân còn phải đi xem ngựa con.”

Lời này của Tạ Kỳ mới nghe thì không có vấn đề gì, nhưng tâm tư nhỏ nhen gần như là rõ rành rành. Ý ngoài lời, rõ ràng là bảo Tô Hoài tự làm việc của mình đi, đừng tiếp tục đi theo bọn họ nữa, làm phiền đến hắn và phu nhân.

Binh lính đi theo bên cạnh Tạ Kỳ là hoàn toàn nhìn ra rồi, trong lòng cầu nguyện Tô Hoài tiểu công tử có thể biết điều một chút.

Nhưng Tô Hoài còn đang chìm đắm trong tâm trạng của mình, hoàn toàn không nhận ra lời này mang theo vài phần ý đuổi khách, còn tưởng là Tạ tướng quân quan tâm cậu, lập tức đứng thẳng người dậy: “Tướng quân yên tâm, ta còn chưa mệt, có thể cùng hai người đi xem.”

“Ngựa con ở đây ta quen nhất, đảm bảo hai người muốn loại nào ta đều biết.” Tô Hoài vốn còn có chút câu nệ, nhưng nói đến cái này, cậu đột nhiên không căng thẳng nữa.

Cậu nói cũng là sự thật, gần nửa năm nay cậu gần như ngày nào cũng ngâm mình ở trường đua, ngoài việc học thuật cưỡi ngựa ra, cũng sẽ ở đây theo phụ thân luyện võ, cho nên trên dưới trường đua này cơ bản đều nhận ra cậu.

Con ngựa chứng cậu vừa thuần phục chính là dắt ra từ chuồng ngựa bên này, đối với tình hình bên này có thể nói là không thể hiểu rõ hơn.

Tô Hoài nghĩ rất hay, nhưng sắc mặt Tạ Kỳ thì không đẹp như vậy, vốn dĩ hắn còn cảm thấy thằng nhóc này là nhân tài có thể đào tạo, bây giờ nhìn lại, ngược lại nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt, hắn bỗng nhiên cảm thấy, mình có phải nên thu hồi đánh giá trước đó hay không.

“Vậy...” Phó Ngữ Đường rất thích đứa trẻ này, nghĩ thêm một người cùng đi cũng chẳng sao, vừa định nhận lời, mới nhận ra mình không có quyền làm chủ. Tạ Kỳ đang đứng ngay cạnh nàng, bất kể có đồng ý hay không hình như cũng không nên do nàng mở miệng, cho nên lời Phó Ngữ Đường đến bên miệng lại dừng lại.

“Muốn nói gì thì nói,” Tạ Kỳ vốn không muốn tiếp tục mang theo Tô Hoài này, nhưng hắn cũng nhìn thấu tâm tư của Phó Ngữ Đường, “Vi phu hôm nay vốn là bồi phu nhân tới đây, phu nhân hoàn toàn có thể tự mình làm chủ.”

Câu sau vốn không thích hợp nói với nàng trong tình huống như thế này, nhưng Tạ Kỳ cũng có thể nhìn ra nàng vẫn chưa đặt mình vào vị trí thê tử này, nàng đặt mình ở vị trí thấp, cho nên luôn không tự chủ được muốn tìm kiếm ý kiến của hắn, nhận được sự cho phép của hắn.

Nhưng bọn họ rốt cuộc là phu thê mà, phu thê vốn là một thể, mặc dù Phó gia và Tạ gia gia cảnh chênh lệch, nhưng những cái này không ảnh hưởng gì, giữa hai người bọn họ nên là bình đẳng, nàng có thể tùy ý bày tỏ sở thích của mình, cũng có quyền tự mình làm chủ trong một số việc.

Tuy nhiên, nàng dường như không nhận ra điểm này, Tạ Kỳ mím môi, không tiếp tục nói rõ nữa, hắn nghĩ, ngày tháng sau này còn dài.

Phó Ngữ Đường do dự chần chừ hồi lâu mới mở miệng, nàng sợ mình đoán sai ý Tạ Kỳ, từ đó chọc hắn không vui. Nàng không muốn làm chuyện khiến hắn không vui, đây cũng là lý do tại sao nàng muốn đợi Tạ Kỳ mở miệng.

Hiện tại quyền chủ động giao vào tay nàng, cũng không có ý lên tiếng phản đối, chắc là đồng ý nhỉ?

“Đã như vậy, Tô tiểu công tử, hôm nay chúng ta đành làm phiền đệ rồi.”

Và Phó Ngữ Đường vừa dứt lời, cả người Tô Hoài ánh mắt đều sáng lên vài phần, mặc dù trong lòng cậu thấy thái độ của Phó Ngữ Đường cũng không giống sẽ từ chối cậu, nhưng khoảnh khắc thực sự xác định, niềm vui trong lòng quả thực khó giấu.

Cơ hội như thế này cậu tự nhiên phải nắm bắt thật tốt, ngày thường cậu đâu có cơ hội có thể tiếp xúc gần gũi với Tạ Kỳ như vậy, còn có thể ở cùng nhau lâu như thế? Chỉ riêng những chuyện xảy ra hôm nay, cậu quay về có thể kể với đám bạn ba ngày ba đêm.

“Thần tiên tỷ tỷ tỷ thật tốt, đệ nhất định giúp tỷ chọn thật kỹ.” Thiếu niên lang thề thốt.

Tạ Kỳ nghe cậu một câu thần tiên tỷ tỷ, hai câu thần tiên tỷ tỷ, giờ phút này lại thần sắc cổ quái, chỉ nhàn nhạt nói: “Ngươi gọi nàng ấy là tỷ tỷ, vậy phải gọi ta là gì?”

Mặc dù hắn biết, Tô Hoài chẳng qua chỉ đơn thuần muốn ca ngợi dung mạo của Phó Ngữ Đường, mà phu nhân của hắn quả thực cũng xứng đáng với tiếng thần tiên này.

Tô Hoài trước tiên là ngẩn người, đối với lời của Tạ Kỳ có chút phản ứng không kịp, vẻ mặt mê mang, một lúc lâu sau mới nghĩ thông lời này của Tạ Kỳ là ý gì, Tướng quân đây là đang dùng lời nhắc nhở cậu, cậu thế mà bây giờ mới hiểu ra.

Thần tiên tỷ tỷ là phu nhân của Tướng quân, vậy cậu phải gọi là ca ca, nhưng nếu thật sự gọi ca ca, thì loạn hết cả lên rồi.

Tướng quân là bạn tốt của phụ thân, cũng là đồng liêu của phụ thân, đối với cậu mà nói là trưởng bối.

“Thần tiên di di (dì).” Tô Hoài nghe lời răm rắp, đổi giọng dứt khoát gọn gàng.

Nghe vậy, Tạ Kỳ lúc này mới coi như hài lòng.

Phó Ngữ Đường thì bị sự tương tác giữa hai người chọc cười, nàng ngược lại không biết Định Viễn tướng quân uy danh lừng lẫy bên ngoài, còn có một mặt như thế này, nếu để người khác nhìn thấy, e rằng sẽ rớt cả cằm.

Tô Hoài đưa dây cương đang dắt trong tay cho binh lính bên cạnh, sau đó liền dẫn hai người đi về phía chuồng ngựa.

Binh lính đối với Tô Hoài cũng khá tin tưởng, biết tạm thời không dùng đến mình, bèn đi an trí con ngựa này của Tô Hoài trước. Chủ yếu là Tô Hoài đối với quy trình trong đó đã sớm thuộc làu làu, quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, chắc chắn là không xảy ra loạn gì được.

“Di di thích ngựa con như thế nào?” Sau khi vào chuồng ngựa, vì bên trong cũng có phân chia các gian, cho nên Tô Hoài liền đứng ở cửa gian ngoài hỏi trước.

Phó Ngữ Đường đột nhiên bị gọi đến, mới chợt có cảm giác mình đến để chọn ngựa. Nhưng suy nghĩ của nàng lại không tự chủ được chạy lệch, bắt đầu nhớ lại dáng vẻ Tô Hoài huấn luyện ngựa, bắt đầu chân tay bủn rủn.

Cái này... nàng thật sự được sao? Nàng thật sự có thể điều khiển được ngựa ở đây, có thể học được sao?

Còn chưa bắt đầu, Phó Ngữ Đường đã bắt đầu đánh trống lui quân, chủ yếu là màn vừa rồi của Tô Hoài, đã cho nàng sự đả kích quá mạnh quá mạnh.

Tạ Kỳ thấy Phó Ngữ Đường hồi lâu không nói gì, sắc mặt cũng dần khó coi, còn tưởng là nàng đứng bên ngoài lâu có chút không thoải mái, lập tức giơ tay đỡ lấy cánh tay nàng, thấp giọng nói: “Nếu mệt rồi, nghỉ ngơi chút rồi xem?”

Tuy nhiên Phó Ngữ Đường vẫn sa sầm mặt mày, không hề vì lời của Tạ Kỳ mà dịu đi.

Tạ Kỳ liền biết không phải vì cái này, vậy là vì cái gì chứ? Hắn thấy ánh mắt Phó Ngữ Đường vẫn luôn nhìn chằm chằm vào roi ngựa trên tay Tô Hoài, đột nhiên liền hiểu nàng đang hiểu lầm cái gì rồi, lập tức mở miệng giải tỏa sự bất an của nàng.

“Phu nhân yên tâm, lát nữa tìm cho nàng ngựa con, đều sẽ là ngựa trường đua đã thuần hóa tốt rồi.”

Phó Ngữ Đường lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, hóa ra, huấn luyện ngựa không phải là việc nhất định phải làm, nàng vừa rồi còn tưởng con ngựa mình chọn phải tự mình thuần phục, vậy thì quá đáng sợ rồi. Nàng đối với bản thân vẫn rất tỉnh táo, chỉ dựa vào cái thân thể này của nàng, đối mặt với những con ngựa con chưa hết dã tính kia, e rằng leo lên lưng ngựa cũng khó khăn.

Đề xuất Ngược Tâm: Ngã Ký Nhân Gian Tuyết Mãn Đầu
Quay lại truyện Tướng Quân Quá Ngạo Kiều
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện