Chương 42: Thiếu Niên Thuần Phục Ngựa Dữ, Chọn Cho Nàng Một Chú Ngựa Con
Ở phía bắc Loan thành, có một dãy núi Bình Dương, trong dãy núi Bình Dương có một vị trí địa thế bằng phẳng, hơn nữa nguồn nước và cỏ phong phú, là nơi vô cùng thích hợp để nuôi ngựa và huấn luyện ngựa, cho nên nơi này cũng dần dần phát triển thành trường đua ngựa lớn nhất cả Loan thành —— Trường đua Bình Dương.
Trường đua Mạnh thị đưa nàng đi là một trường đua khá nhỏ, là trường đua dân gian do thương nhân giàu có địa phương tự lập, còn trường đua Bình Dương là trường đua quân dụng, cả trường đua thuộc quyền quản lý trực tiếp của quân đội, không ít chiến mã trong quân đều được nuôi ở đây, cho nên sự khác biệt giữa hai nơi là cực lớn.
Lúc Phó Ngữ Đường được Tạ Kỳ đỡ xuống xe ngựa, liền bị sự bao la của cả trường đua làm cho kinh ngạc.
“Tướng quân, hôm nay sao ngài lại tới đây?” Một binh lính mắt sắc nhìn thấy hai người, liền chạy nhanh tới, vừa chào hỏi, vừa dẫn hai người đi vào khu nghỉ ngơi bên trong.
Lúc nhìn thấy Phó Ngữ Đường, binh lính kia cả người đều có chút không bình tĩnh nổi, Tướng quân thế mà lại đưa nữ tử đến trường đua, chuyện này cũng quá huyền ảo rồi.
Nhưng ngại Tướng quân đang ở ngay trước mặt, cho dù trong nội tâm tiểu binh lính có bao nhiêu sóng gió, Tướng quân không mở miệng, cũng không dám lên tiếng hỏi, chỉ có thể tạm thời nén những điều này xuống đáy lòng, nhưng trong quá trình đi cùng, vẫn không nhịn được muốn lén nhìn vài lần.
Dù sao chuyện này cũng được coi là hiếm lạ như mưa rào giữa trời hạn, tiểu binh lính thậm chí trong lòng đã tính toán xong phải miêu tả với các đồng đội khác thế nào, nhưng hành vi nhìn trộm vẫn khá kiềm chế, nếu bị Tướng quân bắt được, thì sẽ bị phạt đấy.
“Đến chuồng ngựa, ta đưa phu nhân đến chọn một con ngựa con thích hợp cho nàng ấy.” Tạ Kỳ vô cùng tự nhiên nói ra thân phận của Phó Ngữ Đường với binh lính bên cạnh, dù sao chuyện này cũng chẳng có gì phải kiêng kỵ.
Và từ lúc quyết định dạy Phó Ngữ Đường học cưỡi ngựa, hắn đã nghĩ xong phải chọn cho Phó Ngữ Đường một con ngựa chỉ thuộc về nàng, giống như Bạch Tuyết của Mạnh thị vậy.
Tạ Kỳ nghĩ, sau khi chọn xong ngựa con, con ngựa này tuy vẫn sẽ nuôi ở trường đua Bình Dương để huấn luyện, nhưng chỉ thuộc về Phó Ngữ Đường, chỉ cho nàng cưỡi, nàng cũng có thể bất cứ lúc nào đến trường đua dắt ngựa của nàng đi, là con ngựa hoàn toàn của nàng.
Phó Ngữ Đường đối với việc này còn hoàn toàn không biết gì, nàng thực sự đơn thuần chỉ nghĩ Tạ Kỳ đưa nàng đến chọn một con, để sau này học cưỡi ngựa dùng thôi, nhưng nàng vẫn vô cùng hào hứng, rất vui vẻ.
“Vậy Thiếu phu nhân muốn một con ngựa như thế nào, là muốn ngựa lớn hay ngựa nhỏ? Vừa khéo chuồng ngựa phía tây có mấy con ngựa con, có muốn đi xem không?” Binh lính giới thiệu tỉ mỉ tình hình chuồng ngựa, đợi câu trả lời ở ngã ba đường.
Binh lính vốn đã đoán là Thiếu phu nhân mà Thiếu tướng quân cưới mấy ngày trước, dù sao trong Loan thành cũng không thể có nữ tử nào khác có thể tiếp xúc gần gũi với Tướng quân như vậy, hiện tại xác nhận xong liền càng thêm tận tâm, Thiếu tướng quân coi trọng Thiếu phu nhân như vậy, hắn phải thể hiện cho tốt mới được.
Trường đua Bình Dương rất lớn, nên chuồng ngựa cũng có nhiều chỗ, ngựa tình trạng khác nhau ở các chuồng khác nhau, cho nên phải hỏi kỹ rồi mới dẫn đường, nếu không trực tiếp dẫn đi mà không ưng ý, quay lại rất lãng phí thời gian, hơn nữa sẽ rất mệt, đối với Tướng quân chút đường này chẳng là gì, chỉ sợ Thiếu phu nhân sẽ khó chịu.
Phó Ngữ Đường thấy binh lính hỏi han tỉ mỉ như vậy, thân thiện như vậy, cũng biết hắn có lòng tốt, nhưng nàng thực sự hoàn toàn không hiểu những cái này, cho nên chỉ có thể cười gượng gạo, sau đó ném ánh mắt cầu cứu về phía Tạ Kỳ.
Tạ Kỳ tự nhiên hiểu rõ: “Đi thôi, chính là đi xem ngựa con.”
“Thực ra ngựa lớn cơ bản đều đã được thuần hóa kha khá rồi, khá ổn định, ngựa con có thể tính khí sẽ bướng bỉnh hơn, không dễ huấn luyện lắm. Nhưng ngựa con thể hình khá nhỏ, không dễ bị thương.” Tạ Kỳ vừa đi, vừa giảng giải và phân tích tỉ mỉ dụng ý trong đó cho Phó Ngữ Đường, “Hơn nữa nuôi từ nhỏ đến lớn, độ trung thành của nó đối với nàng sẽ cao hơn một chút.”
“Đương nhiên, sau này nàng cũng có thể thường xuyên đến tự tay cho ngựa của nàng ăn, bồi dưỡng tình cảm với nó.”
Tiểu binh lính quả thực là lần đầu tiên thấy Tướng quân nhà mình kiên nhẫn và dịu dàng như vậy, suýt chút nữa chân nam đá chân chiêu bước hụt, nhưng rốt cuộc là người luyện võ, rất nhanh liền phản ứng lại, mới không biểu diễn một màn ngã sấp mặt ngay tại chỗ.
Mà có Tạ Kỳ giải thích cặn kẽ như vậy, Phó Ngữ Đường tự nhiên cũng có thể hiểu được dụng ý của hắn, hắn thực sự hoàn toàn đứng ở góc độ của nàng suy nghĩ tỉ mỉ cho nàng, không khỏi trong lòng khẽ rung động.
Rất nhanh, hai người đã nhìn thấy chuồng ngựa mà binh lính nói, ở giữa còn cách một bãi chạy ngựa trống trải.
“Bên này xung quanh mỗi chuồng ngựa, đều sẽ có một bãi chạy ngựa nhỏ, dùng để huấn luyện ngựa và thử ngựa.” Vốn dĩ những việc giới thiệu này nên do tiểu binh lính làm, nhưng Tạ Kỳ đi đến bên này, vô cùng tự nhiên bắt đầu nói tiếp, tiểu binh lính bị cướp lời chỉ có thể cưỡng ép ngậm miệng.
Trước kia thực sự chưa từng thấy Tướng quân chu đáo như vậy, tiểu binh lính thầm nghĩ trong lòng, đợi sau khi Tướng quân bọn họ rời đi, hắn nhất định phải tuyên truyền thật tốt bộ mặt này của Tướng quân trong doanh trại.
Hai người đi theo sau tiểu binh lính, câu được câu chăng đang nói chuyện, thì nghe thấy cách đó không xa truyền đến từng trận tiếng hí đặc trưng của ngựa con.
Rất nhanh, tiếng vó ngựa “lộc cộc lộc cộc” từ xa đến gần, mấy người đều dừng lại đứng sang một bên, mà Phó Ngữ Đường thì bị tình hình trên bãi chạy ngựa thu hút toàn bộ sự chú ý trong nháy mắt.
Một đứa trẻ choai choai, đang đầu đầy mồ hôi cưỡi trên lưng một con ngựa con, ôm chặt lấy cổ ngựa không buông, mà con ngựa này dường như cũng chưa hết dã tính, không ngừng hoặc là chạy điên cuồng, hoặc là chồm nửa người lên, muốn hất người trên lưng xuống.
Mà đứa trẻ kia cũng cố chấp, sớm đã bị con ngựa này giày vò đến mặt mũi vặn vẹo, cũng không biết có bị thương không, nhưng cứ khăng khăng nắm chặt không buông tay.
Khiến Phó Ngữ Đường là người ở ngoài sân xem mà kinh hồn bạt vía, chỉ sợ nó không nắm chắc ngã từ trên đó xuống, phải biết ngựa phát điên vẫn cực kỳ nguy hiểm, cho dù là ngựa con, nó dùng sức đạp một cái xuống, cũng có thể lấy mạng người.
Phó Ngữ Đường vừa nhìn, chỉ cảm thấy tim như muốn thắt lại, nhưng lại không dám mạo muội cắt ngang: “Đây là đang làm gì vậy? Đó chỉ là một đứa trẻ, ngựa phát điên rồi sao cũng không có ai giúp nó?”
“Phu nhân đừng lo, huấn luyện ngựa đều như vậy cả, nó đã dám leo lên, thì hẳn là nắm chắc, con ngựa này quả thực tính khí nóng nảy hơn một chút.” Tạ Kỳ đối với cảnh tượng này đã sớm thấy nhiều không trách, hơn nữa bản thân hắn cũng là như vậy mà lớn lên, cũng không cảm thấy có gì, nhưng nhìn vẻ lo lắng không giấu được trên mặt Phó Ngữ Đường, vẫn lên tiếng giải thích vài câu.
Nhưng lời giải thích của hắn không làm Phó Ngữ Đường buông được trái tim đang treo lơ lửng xuống, quá trình này nhìn quả thực có chút đáng sợ, cộng thêm, trên lưng ngựa chỉ là một đứa trẻ, còn nhỏ tuổi như vậy.
Nhưng, trong trường đua quân dụng sao lại có trẻ con ở đây huấn luyện ngựa chứ?
Phó Ngữ Đường như nghĩ đến cái gì đó hỏi: “Đứa trẻ này là?”
Tạ Kỳ nhìn lên lưng ngựa vài lần, có chút quen mắt, nhưng thực sự không nhớ ra đây là ai, thế là ném cho binh lính hầu bên cạnh một ánh mắt, tiểu binh lính kia lập tức hiểu ý, cuối cùng cũng có chỗ dùng đến hắn rồi.
“Vị kia là công tử nhà Tô Hiệu úy.”
Tô Hiệu úy? Đó chẳng phải là Tô An Bình sao? Hóa ra là con trai Tô An Bình, thảo nào lại xuất hiện ở đây.
Tạ Kỳ biết rõ nói như vậy Phó Ngữ Đường chắc vẫn chưa rõ, thế là đổi cách nói khác: “Phu nhân còn nhớ trước đó lúc tiệc thưởng sen, nàng từng gặp vị Tô phu nhân kia không, chính là Triệu thị, thằng nhóc này là con trai nàng ấy.”
Phó Ngữ Đường lúc này mới phản ứng lại, vô cùng kinh ngạc, đây thế mà là con trai của vị phu nhân kia? Vị phu nhân kia đã có con trai rồi?
Phải biết rằng, Phó Ngữ Đường vẫn luôn tưởng tuổi tác của Triệu thị trông cũng xấp xỉ nàng, nhưng con trai nàng ấy thế mà đã lớn thế này, chuyện này thực sự làm nàng kinh ngạc.
“Xin hỏi Triệu tỷ tỷ bao nhiêu tuổi?” Một lúc lâu sau Phó Ngữ Đường mới bình tĩnh lại, tìm lại được giọng nói của mình.
Tạ Kỳ thấy Phó Ngữ Đường bộ dạng bị dọa sợ có chút khó hiểu, cũng không rõ sao đột nhiên lại hỏi cái này, nhưng vẫn giải đáp nghi hoặc của nàng: “Nếu ta nhớ không nhầm, chắc là phải lớn hơn nàng bảy tám tuổi.”
Cái này...
Phó Ngữ Đường không ngờ Triệu thị lại lớn hơn nàng nhiều như vậy, nhưng trên mặt Triệu thị có thể nói là hoàn toàn không nhìn ra dấu vết năm tháng.
Triệu thị lớn hơn nàng bảy tám tuổi, vậy thì có một đứa con bảy tám tuổi, quả thực là hợp tình hợp lý, là nàng có chút chuyện bé xé ra to rồi.
“Sao vậy?” Tạ Kỳ thấy sắc mặt Phó Ngữ Đường thay đổi liên tục.
“Không sao.” Phó Ngữ Đường không có ý định tiếp tục nói chuyện này với Tạ Kỳ, chỉ nói, “Nhìn tuổi nó chưa đến mười tuổi, huấn luyện ngựa như vậy cũng quá nguy hiểm rồi, Tô Hiệu úy sao cũng không đi cùng, cho dù tìm người khác trông chừng cũng tốt mà.”
Đề xuất Ngược Tâm: Biển Tình Sâu Thẳm, Cuối Cùng Cũng Hóa Hư Không
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều