Chương 31: Tướng Quân Đến Cứu Viện, Ôm Nàng Vào Lòng Lau Giọt Lệ Rơi
Nhưng tình hình hiện tại rất khó nói, tốt nhất các nàng vẫn là đừng đi nữa.
Chuyện xảy ra lần này luôn khiến Mạnh thị cảm thấy có chút kỳ lạ, cho nên trong lòng Mạnh thị nghĩ là nhất định phải báo lại những gì các nàng trải qua hôm nay cho phu quân và Tạ tướng quân.
Các nàng là phận nữ nhi, hiểu biết về chiến sự biên thành rất ít, không có cách nào phân biệt hoàn toàn thông tin nào là thực sự hữu dụng, nội dung nào đáng để các nàng báo cáo bàn giao, cho nên cách tốt nhất là kể lại toàn bộ.
Chuyện biên phòng, xưa nay không chỉ dựa vào cá nhân, cũng không chỉ dựa vào những tướng sĩ kia. Những chuyện này, có liên quan mật thiết đến mỗi một người sống ở biên thành như các nàng.
“Không đi nữa, sau này có cơ hội thì đi.” Vốn định đưa Phó Ngữ Đường ra ngoài chơi một chuyến, kết quả không chơi được, còn xảy ra những chuyện này, Mạnh thị không khỏi có chút áy náy, bèn mở miệng hứa hẹn ngày sau.
Đồng thời, để tránh Phó Ngữ Đường nhớ mong, nàng cũng không úp mở mà nói thẳng: “Vốn định đưa muội đi hẻm núi, ở đó có một cái hố trời (thiên khanh) ta vô tình phát hiện ra, rất độc đáo.”
“Nhưng còn kém xa cái hang đá muội đưa ta vào này, chuyến đi này của chúng ta cũng không tính là không có thu hoạch gì.”
Phó Ngữ Đường gật đầu, vẻ đẹp kỳ ảo tráng lệ của hang đá này, quả thực không phải cảnh đẹp bình thường có thể so sánh được, tuy nàng vì đọc nhiều sách vở, trong lòng đã sớm có chút chuẩn bị tâm lý, nhưng khoảnh khắc bước vào nhìn thấy, nàng cũng không nói nên lời.
Chẳng qua tình hình lúc đó thực sự quá cấp bách, giữ mạng quan trọng hơn, tự nhiên là không màng đến những thứ này. Lúc này bình tĩnh lại, cũng có thể cảm nhận sâu sắc sức hấp dẫn bên trong hang đá.
Đợi đến khi thể lực của cả hai đều hồi phục kha khá, các nàng đứng dậy, sau đó theo đường cũ bắt đầu đi ra ngoài, vừa đi cũng vừa cẩn thận dò xét dọc đường.
Dù sao ai cũng không biết đám người Hung Nô này là thật sự đã rời đi, hay là đang ẩn nấp trong bóng tối rình rập các nàng.
Cũng may, cho đến khi ra khỏi hang đá, đều không gặp phải đám người Hung Nô kia, cũng coi như hữu kinh vô hiểm. Bọn chúng chắc là không thể lưu lại trong biên giới quá lâu, cho nên khi đám người Hung Nô này phát hiện mất dấu vết của các nàng, tìm mãi không thấy, liền dứt khoát từ bỏ.
Sau khi ra đến cửa hang đá, hai người lần theo dấu vết quay lại con đường mòn trong rừng, Mạnh thị vừa định thổi còi xương, gọi Bạch Tuyết qua, thì nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập cách đó không xa.
Trong tình huống không rõ địch hay bạn, lập tức dừng động tác lại, sau đó cất còi xương đi, kéo Phó Ngữ Đường cùng nhau ẩn nấp.
Phó Ngữ Đường lúc này cũng bắt đầu căng thẳng, chăm chú theo dõi hướng âm thanh truyền đến.
Âm thanh càng lúc càng gần, Phó Ngữ Đường rốt cuộc cũng có thể nhìn thấy một số bóng người mờ ảo, mà những người đó mặc giáp trụ của binh lính bình thường. Kiểu dáng này rất quen mắt, chỉ nhìn một cái Phó Ngữ Đường liền biết nàng đã từng gặp.
Nhưng nàng vẫn cau mày suy nghĩ một hồi lâu, mới nhớ ra là từng gặp ở trong viện của Tạ lão tướng quân, cho nên, những người đến này chắc là người mình.
Phó Ngữ Đường sau khi phán đoán xong liền kéo góc áo Mạnh thị, sau đó ghé vào tai nói cho nàng nghe.
Mạnh thị so với Phó Ngữ Đường thì cẩn thận hơn vài phần, nàng vẫn kiên nhẫn chờ đợi, cho đến khi khoảng cách này đủ gần, các nàng hoàn toàn nhìn rõ, mới kéo Phó Ngữ Đường cùng chui ra khỏi bụi cây ẩn nấp.
Mà động tĩnh chỗ các nàng, còn làm đám binh lính đang tìm kiếm giật nảy mình.
Cũng may, người dẫn đầu là Lâm Vĩnh Ngôn, và Tạ Kỳ.
“Phu nhân!” Lâm Vĩnh Ngôn ngay khoảnh khắc nhìn thấy Mạnh thị, cũng chẳng màng đến người khác, lập tức nhảy xuống ngựa, ba bước thành hai chạy đến trước mặt nàng, nhìn từ trên xuống dưới, thấy váy áo nàng có vài chỗ rách, lập tức trở nên căng thẳng: “Có bị thương không?”
Mạnh thị bị Lâm Vĩnh Ngôn nắm lấy cánh tay đỡ, chỉ cảm thấy mặt nóng bừng, nhanh chóng rút tay về: “Không bị thương, mấy chỗ này là do lúc chạy bị quệt rách thôi.”
Lâm Vĩnh Ngôn vốn vẫn còn chút không yên tâm, nhưng Mạnh thị ném cho một ánh mắt sắc lẹm, lập tức im bặt.
Phó Ngữ Đường liếc mắt liền nhìn thấy Tạ Kỳ trong đám người, hắn cưỡi một con tuấn mã màu đỏ tía (táo hồng) ở khoảng cách chưa đến ba bước chân cách nàng, từ trên cao nhìn xuống nàng, đáy mắt không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.
Sao chàng lại ở đây? Phó Ngữ Đường ngẩn ngơ đứng tại chỗ, không biết mình nên làm gì.
Cuộc gặp gỡ trong tình huống này, là điều Phó Ngữ Đường không ngờ tới, nàng rất nhanh liền cúi đầu, hoàn toàn không thể đoán được Tạ Kỳ sẽ nhìn nhận nàng như thế nào. Phải biết rằng hành động nàng và Mạnh thị chạy đến đường biên giới này, có thể nói là khá vượt khuôn phép.
Chàng chắc là đang giận nhỉ.
Phó Ngữ Đường nghĩ vậy, muốn nói gì đó để làm dịu bầu không khí, lại phát hiện mình không biết mở lời thế nào, suy đi nghĩ lại, cuối cùng chọn im lặng.
Trong tình huống cả hai đều không nói gì, rơi vào một bầu không khí yên tĩnh kỳ lạ và khó tả. Những người khác dường như cũng cảm thấy bầu không khí này có chút không đúng, từng người đều không tự chủ được nín thở, cũng không dám thì thầm to nhỏ, nói khẽ với nhau.
Cuối cùng, vẫn là Tạ Kỳ chủ động phá vỡ sự im lặng này, giật giật dây cương trong tay, con tuấn mã dưới thân hắn liền tiến lên vài bước nhỏ, dừng lại chuẩn xác trước mặt Phó Ngữ Đường.
Hắn đưa tay về phía Phó Ngữ Đường: “Lên đây.”
Ánh mắt Phó Ngữ Đường rơi vào bàn tay thon dài thô ráp kia, các khớp xương rõ ràng, bên trên đầy những vết chai dày, cuối cùng cũng phản ứng lại đây là muốn làm gì, sau đó cẩn thận từng li từng tí đưa tay mình qua.
Chưa đợi nàng chậm chạp đặt tay vào lòng bàn tay hắn, Tạ Kỳ dường như đợi đến mất kiên nhẫn, trực tiếp trở tay nắm lấy cổ tay nàng, dùng sức một cái, liền kéo người đến trước người mình, vòng vào trong lòng.
Cú bất ngờ này, khiến Phó Ngữ Đường suýt chút nữa hét lên, sau khi rơi xuống lưng ngựa vẫn còn chưa hoàn hồn, theo bản năng liền ôm chặt lấy Tạ Kỳ.
Mặc dù trong lòng nàng rất rõ, Tạ Kỳ chắc chắn sẽ không để nàng ngã ngựa, nhưng ngồi nghiêng trên ngựa như vậy, khiến nàng cực kỳ không có cảm giác an toàn, cho nên Tạ Kỳ đối với nàng mà nói giống như cọng rơm cứu mạng, hoàn toàn không dám buông tay.
Tạ Kỳ không ngờ Phó Ngữ Đường lại căng thẳng như vậy: “Có thể theo Lâm phu nhân chạy xa thế này? Còn sợ cưỡi ngựa?”
Vốn dĩ hắn muốn nói lời an ủi vài câu, không ngờ vừa mở miệng đã thành chỉ trích, nghiêng mặt qua, quả nhiên thấy sắc mặt Phó Ngữ Đường dường như càng tái nhợt thêm vài phần, hốc mắt ửng đỏ, giống như sắp tủi thân đến phát khóc.
Phó Ngữ Đường quả thực là sắp khóc rồi, nhưng không phải vì lời của Tạ Kỳ, mà là lúc nàng vừa lên ngựa, bị bụi đất bay vào mắt, nhưng vì đang ở trên lưng ngựa, nàng căn bản không dám buông tay đang ôm Tạ Kỳ ra, cũng không có cách nào dùng tay dụi mắt.
“Thiếp không biết cưỡi ngựa, lúc đến, cũng là ngồi chung một ngựa với Lâm phu nhân.” Phó Ngữ Đường vừa giải thích, vừa cố nén sự khó chịu trong mắt, cho đến khi một giọt nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, lúc này mới cảm thấy trong mắt dễ chịu hơn chút.
Đây là... khóc rồi?
Tạ Kỳ mím môi, thế này cũng quá nhõng nhẽo rồi, hắn chẳng qua chỉ hỏi một câu, còn chưa nói lời nặng nề gì, sao lại khóc rồi?
Nhưng Tạ Kỳ nghĩ lại, người ta là tiểu cô nương vừa chịu kinh hãi, lời này của hắn quả thực không nên, vậy bây giờ có phải nên dỗ dành vài câu? Tạ Kỳ còn chưa nghĩ thông, tay đã nhanh hơn não, giơ tay nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt Phó Ngữ Đường.
Đề xuất Cổ Đại: Phế Tài Tu Tiên? Tiểu Nữ Tử Ấy Được Chư Vị Tiên Tôn Sủng Á
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều