Chương 24: Tướng Quân Uy Vũ, Lại Phải Vào Bếp Làm Bánh Dỗ Thê Tử
Tạ Kỳ vốn dĩ đang kiên nhẫn chờ đợi, nhưng nửa canh giờ trôi qua, hắn vẫn chưa thấy bóng dáng Hứa Tấn đâu, chuyện này có chút quá đáng rồi.
Thế là, Tạ Kỳ giơ tay vẫy một tiểu tư đang hầu hạ ngoài cửa lại: “Tướng quân của các ngươi đâu?”
“Cái này...” Tiểu tư lộ vẻ khó xử, muốn nói lại thôi.
Câu hỏi này khó trả lời đến thế sao? Tạ Kỳ rất mất kiên nhẫn, lạnh lùng nói: “Sao hả? Không thể để bản tướng biết được à?”
Tiểu tư bị hỏi làm sao chịu nổi áp lực từ Tạ Kỳ, chỉ cảm thấy lòng bàn tay đổ mồ hôi, thân mình run rẩy, sau đó lại nghĩ đến việc Tạ Kỳ là khách quen của Hứa phủ, do dự một lát mới ấp úng trả lời: “Tướng quân của chúng tôi... ngài ấy đang ở đông trù.”
Đông trù? Tạ Kỳ nghe vậy càng thêm nghi hoặc, đang yên đang lành ở nhà bếp làm cái gì? Quan trọng hơn là, ở nhà bếp thì có chuyện gì quan trọng đến mức biết hắn đã đến phủ mà vẫn để hắn leo cây ở đây suốt nửa canh giờ?
Tạ Kỳ dứt khoát không đợi nữa, đi thẳng từ tiền sảnh ra ngoài, hướng về phía nhà bếp.
Với mối quan hệ giữa hắn và Hứa Tấn, trong lòng hắn tự có tính toán, Hứa Tấn chắc chắn sẽ không so đo những chuyện này với hắn. Mà tiểu tư đã có thể nói rõ cho hắn biết, thì chắc chắn cũng không phải chuyện bí mật gì cần giấu giếm.
Vì vậy, Tạ Kỳ không chút gánh nặng tâm lý, theo trí nhớ đi về phía nhà bếp, ngay cả người dẫn đường cũng không cần.
Còn lý do tiểu tư cảm thấy khó mở miệng, chẳng qua là để giữ gìn hình tượng cho tướng quân nhà mình mà thôi. Dù sao chuyện tướng quân đang làm bây giờ nói ra cũng không được thể diện cho lắm, nhưng không ngờ Tạ tướng quân lại trực tiếp tìm tới, chuyện này cũng không thể trách hắn được.
Trong nhà bếp, Hứa Tấn xắn tay áo lên cao, trong bát là bột hạt dẻ đã được rây kỹ từng bước, nghiền vô cùng mịn màng, Hứa Tấn lại cho thêm một ít mật ong vào trộn đều.
Tạ Kỳ thật sự không ngờ mình sẽ nhìn thấy cảnh tượng như thế này, có chút bất ngờ, cũng hiểu được tại sao tiểu tư kia lại nói năng ấp úng.
“Ngươi đây là?” Tạ Kỳ trực tiếp bước vào trong, đứng bên cạnh Hứa Tấn, quan sát động tác trên tay hắn, thuần thục như vậy e rằng đã làm không ít lần rồi.
Hứa Tấn nhìn về phía Tạ Kỳ, động tác nhào bột hạt dẻ trên tay vẫn không dừng lại. Thật ra trong lòng hắn cũng rõ, Tạ Kỳ sẽ không đợi hắn quá lâu, nhưng vẫn còn ôm vài phần may mắn. Nay Tạ Kỳ đã tới tận nơi, hắn tự nhiên không thể làm ngơ: “Phu nhân muốn ăn bánh hạt dẻ, phiền Tướng quân đợi thêm một lát.”
“Ngươi để ông đây ngồi chỏng chơ ở đó, chính là vì cái thứ này?” Tạ Kỳ không thể hiểu nổi, thậm chí có chút tức giận: “Đến thư phòng trước đi, ông đây có chính sự tìm ngươi. Thứ này cứ để đó, lát nữa làm không được sao?”
Hứa Tấn và Tạ Kỳ quen biết nhiều năm, chỉ cần một ánh mắt là biết tâm tư của hắn, cười khổ nói: “Phu nhân đang giận dỗi với ta, món bánh hạt dẻ này bắt buộc phải làm xong ngay bây giờ. Chỉ còn thiếu một chút nữa thôi, sắp xong rồi, mong Tướng quân thông cảm cho một hai.”
Nếu chỉ là hắn ngẫu hứng muốn xuống bếp thì cũng chẳng có gì để nói, đằng này là Nguyễn Yên yêu cầu. Yên Yên đang lúc nóng giận, khó khăn lắm mới dịu đi một chút nói muốn ăn bánh hạt dẻ, nếu hắn không làm ngay bây giờ, thì hậu quả không phải chỉ một đĩa bánh hạt dẻ là giải quyết được.
Đối với đại đa số nam tử mà nói, đều khá kiêng kỵ chuyện xuống bếp, huống chi hắn còn là bị phu nhân sai bảo, không thể không làm, khó tránh khỏi mang tiếng sợ vợ.
Cũng may Nguyễn Yên bình thường ở bên ngoài đều giữ đủ thể diện cho Hứa Tấn, bất kể vấn đề gì cũng đều đóng cửa bảo nhau giải quyết trong nhà, Hứa Tấn cũng vui vẻ với cách xử lý như vậy.
Hứa Tấn thật ra cũng không kiêng kỵ người khác biết hắn sợ vợ, cũng không sợ lời ra tiếng vào của người đời, nhưng làm vậy bớt được rất nhiều phiền toái, hơn nữa phu nhân chịu suy nghĩ cho hắn như vậy, hắn cũng cứ thế mà chiều theo.
Cũng chính vì thế, nên khi ở trước mặt Tạ Kỳ, hắn cũng không che giấu nửa phần.
Tạ Kỳ vẫn luôn biết, Hứa Tấn đặt phu nhân của hắn ở đầu quả tim mà sủng ái. Trước kia đa phần là nghe người khác nhắc đến, nay tận mắt chứng kiến, mới biết lời đồn đại ít nhiều vẫn còn bảo thủ, chưa hề phóng đại.
Về phần Nguyễn Yên, hắn cũng nghe qua không ít sự tích, biết nàng là một người khá khó chiều, cũng may là gặp được Hứa Tấn. Hắn nghĩ, cũng chỉ có tính tình Hứa Tấn đủ tốt mới có thể dung túng được nàng.
Nhưng Tạ Kỳ chỉ xuất phát từ những biểu hiện mình nhìn thấy, cũng không cảm nhận được những điều sâu sắc hơn. Nếu không, hắn sẽ hiểu rõ, không phải tính tình Hứa Tấn đủ tốt, mà là vì người đó là Nguyễn Yên, nên Hứa Tấn mới dốc hết tất cả để đối tốt với nàng.
Tuy nhiên cuối cùng, Tạ Kỳ vẫn không nói gì nữa, mà im lặng nhìn động tác của Hứa Tấn, nhìn từng khối bột hạt dẻ thành hình trong tay hắn, sau đó lăn qua một ít bột óc chó, rồi xếp ngay ngắn.
Đến lúc này coi như đã làm xong, Hứa Tấn gọi một nha hoàn ở lại trông coi, đem bánh hạt dẻ hấp một lát, chừng nào được thì mang thẳng qua cho phu nhân. Còn hắn thì dẫn Tạ Kỳ đến thư phòng.
“Ông đây đợi ngươi lâu như vậy, không xứng ăn một miếng bánh của ngươi sao?” Lúc vừa làm xong, Tạ Kỳ muốn nếm thử, trực tiếp bị Hứa Tấn khéo léo từ chối, ngay lập tức liền trêu chọc.
Hứa Tấn nghiêm túc gật đầu: “Đúng là vậy thật, đồ ta làm chỉ cho phu nhân ăn.”
Câu này làm Tạ Kỳ nghẹn họng không thể nói tiếp được nữa, đành phải chuyển chủ đề: “Được rồi, biết ngươi và phu nhân tình cảm thắm thiết, bớt bớt lại đi.”
“Nếu Tướng quân muốn ăn, Tấn có thể bảo trù nương làm một ít.” Hứa Tấn yếu ớt bồi thêm một câu, nếu bắt đầu làm từ bây giờ, đợi bọn họ bàn xong việc thì cũng làm xong rồi, Tạ Kỳ vẫn có thể ăn được.
“...” Tạ Kỳ nghĩ, Hứa Tấn chẳng lẽ tưởng thật là hắn thèm một miếng bánh ngọt chắc?
Đề xuất Ngược Tâm: Xé Xác Kẻ Giả Danh Tranh Đoạt Vạn Lượng Gia Tài
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều