Chương 135: Mẹ Chồng Nàng, Hóa Ra Lại Là Người Dịu Dàng Đến Thế
Rất nhanh, Phó Ngữ Đường đã được quản gia nghe tin chạy tới nhiệt tình đón vào trong phủ.
Sau khi bước vào Tạ phủ, sự căng thẳng và thấp thỏm trước đó dần tan biến, tâm trạng nàng ngược lại từ từ trở nên bình tĩnh.
Giống như nàng dự đoán ban đầu, trong Tạ phủ không có nhiều người hầu, trong sân mang theo vài phần tiêu điều khó tả, chỉ có tiếng gió thổi qua lá xào xạc và tiếng bước chân vụn vặt làm bạn.
Và nàng, cũng lần đầu tiên gặp được mẹ của Tạ Kỳ, người phụ nữ mang đầy màu sắc truyền kỳ ấy.
Năm tháng không để lại nhiều dấu vết trên gương mặt người phụ nữ trước mắt, dáng người yểu điệu, mày ngài như tranh, trong mắt Tạ phu nhân chứa ý cười, mà ánh mắt nhìn nàng, lại có sự thương xót mà nàng không hiểu được.
Phó Ngữ Đường thoáng thất thần, cứ cảm thấy dường như mình đã gặp ở đâu rồi, nhưng nghĩ mãi không ra.
Nàng nghĩ, có lẽ do Tạ phu nhân hiền từ, nên mới cho nàng ảo giác này.
“Thằng nhãi chết tiệt, làm gì có cái lý ném vợ ở cửa,” Tạ phu nhân trách mắng, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể thở dài một tiếng, “Con ngoan, con chịu khổ rồi.”
Hiểu con không ai bằng mẹ, Tạ Kỳ tính tình thế nào, bà rõ hơn ai hết, ánh mắt bà lại dừng trên người Phó Ngữ Đường, bà rốt cuộc vẫn nợ đứa trẻ này, có chút có lỗi với nàng.
Năm xưa chuyện Bệ hạ ban hôn, trong ngoài triều đình xôn xao một phen, bao nhiêu người không hiểu nổi, vượt qua dự liệu của tất cả mọi người, nhưng hiếm ai biết rằng, thánh chỉ ban hôn này, là do bà cầu xin mà có.
Thậm chí ngay cả Tạ Kỳ, cũng không biết.
Bà biết Tạ Kỳ dù có bất mãn với hôn sự, cũng sẽ không cố ý xấu xa làm tổn thương một cô gái vô tội, cho dù người vợ này không phải ý nguyện của hắn, hắn cũng sẽ dành cho sự tôn trọng xứng đáng.
Nếu không, bà cũng sẽ không đi bước này.
Bà thậm chí đã nghĩ, nếu giữa hai người thực sự không thể bồi đắp tình cảm, qua hai ba năm cục diện ổn định, bà có thể ra mặt thay họ kết thúc mối quan hệ này, cho phép họ hòa ly, bà và lão Tạ sẽ nhận Phó Ngữ Đường làm nghĩa nữ, chịu trách nhiệm cho nửa đời sau của nàng.
Bất kể nàng muốn tái giá, hay chọn cuộc sống một mình, Tạ gia, đều sẽ là hậu thuẫn vĩnh viễn của nàng.
Tạ Kỳ đối với các quý nữ trong kinh, xưa nay luôn kính nhi viễn chi, cho nên căn bản không cần nghĩ nhiều, Tạ phu nhân liền biết lúc Phó Ngữ Đường mới đến Loan Thành, chắc chắn đã phải chịu không ít sắc mặt lạnh lùng của hắn. Mặc dù nhìn tình hình hiện tại, thái độ của Tạ Kỳ đối với Phó Ngữ Đường không lạnh nhạt như bà dự đoán, nhưng hiện giờ người đã ở trước mặt bà rồi, bà tự nhiên phải bù đắp thật tốt.
Phó Ngữ Đường chỉ cảm thấy ánh mắt mẹ chồng nhìn mình có chút kỳ lạ.
Tuy nhiên mới đến, Phó Ngữ Đường cũng không tiện mở miệng nói gì, nén nghi hoặc trong lòng xuống, ngoan ngoãn đi bên cạnh Tạ phu nhân.
Chủ yếu là, nàng thực sự không biết mình nên mở miệng nói gì, đúng là nói ít sai ít, không nói tự nhiên sẽ không sai, vẫn là giữ im lặng thì tốt hơn.
Mà sự im lặng và ngoan ngoãn của nàng, rơi vào trong mắt Tạ phu nhân, lại càng củng cố hình tượng đáng thương.
“Đường về kinh này e là các con cũng không được yên ổn, hiện giờ có thể nghỉ ngơi cho khỏe rồi.” Tạ phu nhân vỗ nhẹ mu bàn tay Phó Ngữ Đường, sau đó nắm lấy một tay nàng, dẫn nàng đi ra ngoài.
Vừa đi, bà vừa để ý tình trạng của Phó Ngữ Đường, luôn giữ bước chân không nhanh không chậm. “Thằng nhóc đó không có nhà, nương dẫn con đi xem phòng trước, phòng của nó vì quanh năm không có người ở, nên bài trí đơn giản. Vừa hay mấy ngày này, con xem còn thiếu gì, cứ nói với quản gia một tiếng, sắm thêm những thứ con thích.”
Lời tuy nói vậy, nhưng khi ánh mắt Phó Ngữ Đường quét qua cách bài trí của cả căn phòng, liền biết đây là lời khiêm tốn của Tạ phu nhân.
Chính giữa phòng là một tấm bình phong thêu lớn, màn giường màu hồng phấn, còn chăn đệm và vỏ gối trên giường đều dùng màu đỏ, còn trên tủ đầu giường, cũng như trên bàn tròn ngoài bình phong, đều bày hoa hải đường tươi, có cánh hoa còn đọng giọt nước, vô cùng kiều diễm. Những thứ này đều được chuẩn bị thỏa đáng từ trước, với sự hiểu biết của nàng về Tạ Kỳ, phòng của hắn chắc chắn sẽ không có quang cảnh như thế này, vậy thì người chuẩn bị tất cả những thứ này, chỉ có thể là Tạ phu nhân trước mắt.
Phải nói rằng, chỗ nào cũng vô cùng dụng tâm, khiến nàng nhìn mà trong lòng ấm áp.
Mẹ của Tạ Kỳ, dễ chung sống hơn nhiều so với tưởng tượng ban đầu của nàng, quả thực khiến nàng bất ngờ. Trước đây nàng kính trọng bà, là vì bà là mẹ của Tạ Kỳ, còn bây giờ khi nhìn Tạ phu nhân, trong đáy mắt nàng có thêm vài phần chân thành.
Phó Ngữ Đường nghĩ, trong khoảng thời gian nàng ở Tạ phủ, nàng nhất định sẽ làm theo lời Tạ Kỳ nói, đi theo bên cạnh Tạ phu nhân bảo vệ bà thật tốt.
“Để mẫu thân phí tâm rồi, phòng ốc bài trí rất chu đáo, con rất thích.”
Ánh mắt nàng sáng ngời, là thật lòng thích hay chỉ là lời nói khách sáo, rõ ràng hơn bao giờ hết, Tạ phu nhân đưa tay xoa đầu nàng, chỉ cảm thấy cô nương tốt như vậy, thật sự là hời cho thằng con thối nhà bà rồi.
Thu tay về, Tạ phu nhân còn muốn nói chút gì đó với Phó Ngữ Đường, muốn nói lại thôi, nhưng khi nhìn thấy vẻ mệt mỏi giữa hai hàng lông mày của Phó Ngữ Đường, bà vẫn nuốt những lời định nói trở về, chỉ để lại một câu: “Nghỉ ngơi trước đi, vừa hay nương còn một số việc phải xử lý, không làm phiền con nữa.”
Phó Ngữ Đường khẽ gật đầu, liền thấy Tạ phu nhân quay người dẫn người rời đi.
Và khi mọi người rời đi, căn phòng cũng trở nên vô cùng yên tĩnh.
Phó Ngữ Đường từ từ ngồi xuống, sau đó dựa vào mép cột giường, đưa tay day day mi tâm để giảm bớt mệt mỏi.
Mai Hương vẫn luôn đi theo bên cạnh Phó Ngữ Đường, lúc này mới dám mở miệng lên tiếng: “Cô...” nương.
Lời vừa ra khỏi miệng liền nhận ra không đúng, nơi này là Tạ phủ, hơn nữa các nàng đã ở kinh thành rồi, thế là Mai Hương vội vàng im bặt, nói lại: “Thiếu phu nhân, hay là người ngủ một lát đi.”
“Đồ đạc và hành lý mang theo, nô tỳ sẽ sắp xếp ổn thỏa hết, người đã rất lâu không chợp mắt rồi.”
Dọc đường sóng gió liên miên, cho dù có thể chợp mắt một lát, Phó Ngữ Đường cũng không dám để mình thực sự ngủ say, lời của Mai Hương cũng coi như nói trúng tim đen của nàng.
Mà con người một khi ở trong môi trường tương đối an toàn, cơn buồn ngủ, cảm giác mệt mỏi cũng sẽ theo đó mà ập đến, Phó Ngữ Đường chỉ thấy mí mắt mình rất nặng, mắt cũng sắp không mở nổi.
Nhưng nàng vẫn cố gắng dặn dò: “Lúc dùng bữa nhớ gọi ta dậy, lát nữa chắc chắn phải đến chủ viện dùng bữa tối cùng mẫu thân...”
Nói rồi nói rồi, giọng nói càng lúc càng nhỏ, cho đến khi biến thành tiếng thở đều đều nhẹ nhàng.
Phó Ngữ Đường để nguyên quần áo nằm xuống giường, ngủ thiếp đi hoàn toàn. Mai Hương cẩn thận đắp chăn cho tiểu thư nhà mình, sau đó tháo trang sức trên tóc xuống, đặt lên bàn trang điểm cách đó không xa, lúc này mới quay người ra khỏi phòng, đi tìm quản gia Tạ phủ.
Nhưng khi nàng ấy tìm thấy quản gia trong sân, lại bất ngờ phát hiện, quản gia đã sớm xử lý mọi việc ổn thỏa.
Đề xuất Hiện Đại: Chạm Vào Hoa Hồng
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều