Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 93: Phiên ngoại 5

Bắc cương yên ắng, Thượng Kinh dĩ nhiên cũng được đôi phần thảnh thơi.

Đề tài trà dư tửu hậu được người kinh thành yêu thích nhất vẫn chẳng đổi, vẫn là Thống soái Trấn Bắc Quân Tạ Thanh Yến. Chỉ là câu chuyện đã chuyển từ những chiến công lừng lẫy khi bình định Yên Khẩu năm ngoái, sang những chuyện vặt vãnh phong lưu mà dăm ba bữa lại có chuyện mới để bàn tán.

Hôm qua còn là “Phu nhân bị trêu ghẹo ngoài chợ, Dận Vương vung roi quất đám nha dịch giữa phố”, hôm nay đã thành “Tiểu Y Tiên nghĩa chẩn ở cổng thành, Dận Vương giả bệnh chẳng thành bị đuổi đi thảm hại, đứng bên xe ngựa hóa thành vọng thê thạch”...

Những chuyện tương tự như vậy, nhiều không kể xiết.

Các bậc lão thần vốn lo ngay ngáy Tạ Thanh Yến lòng muông dạ thú, mưu đồ soán vị, nay ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm:

Một vị quyền thần khuynh đảo triều chính mà ngày ngày chỉ biết quẩn quanh bên váy phu nhân, quả là đại phúc của giang sơn Đại Dận!

Thích Bạch Thương đã quen với điều đó, Tạ Thanh Yến vui trong đó, các lão thần yên lòng vì đó, duy chỉ có một người chẳng vui chút nào.

Đó là Đương kim Thánh thượng, Tạ Sách.

Vậy nên hôm nay, Thích Bạch Thương khó khăn lắm mới có một ngày rảnh rỗi, không phải đến y quán cũng chẳng cần ra phố nghĩa chẩn. Nàng được Tạ Thanh Yến hộ tống, cùng chơi trò bịt mắt đoán dược liệu trong Lang Viên.

Trò chơi chưa được nửa chừng, đã thấy Nội thị Đại giám Khâu Lâm Viễn của Tạ Sách mắt híp lại cười tủm tỉm, từ cuối hành lang xa xa đi tới.

Còn cách tới mười trượng, Khâu Lâm Viễn đã khom người, chắp tay hành đại lễ: “Lão nô Khâu Lâm Viễn, tham kiến Dận Vương Điện hạ, Dận Vương Phi Điện hạ!”

Dưới đình bát giác.

Mắt Tạ Thanh Yến đang bị một dải lụa đỏ rộng hai ngón tay che lại, hắn nghiêng đầu, dò xét vị thuốc trong tay trái Thích Bạch Thương, khớp ngón tay thon dài lướt nhẹ qua để cảm nhận hình dáng.

Nghe tiếng người đến, Thích Bạch Thương vừa định rụt tay về đã bị Tạ Thanh Yến giữ chặt, kéo cả người lẫn thuốc lại gần dưới mũi mình.

“Khâu nội thị không cần đa lễ.”

Tạ Thanh Yến chẳng buồn quay đầu lại, cất tiếng đáp.

Rồi hắn cúi xuống, khẽ khàng ngửi hương thơm trong lòng bàn tay nàng: “Hình tựa hoa hồi, nhưng khí vị lại không giống... Thảo mãng chăng?”

Thích Bạch Thương giơ tay, định cởi dải lụa đỏ đang vắt trên mái tóc dài của hắn như một dải phát quan: “Khâu nội thị đến Lang Viên, hẳn là có ý chỉ của Bệ hạ, đừng chơi nữa.”

Tạ Thanh Yến lại nắm lấy cổ tay nàng.

“Nàng nói trước xem, ta thắng hay thua?”

Thích Bạch Thương bất lực: “Thắng thì sao, mà thua thì sao?”

“Ta thắng, đêm nay phu nhân tùy ta định đoạt; ta thua, ta tùy phu nhân định——”

“Cúi xuống.”

“…”

Khâu Lâm Viễn vừa hay bước tới dưới đình, nghe thấy câu nói của Vương phi, giọng điệu thì dịu dàng mà lời lẽ lại chẳng chút khoan nhượng, ông bất giác dừng bước, khẽ ngước mắt nhìn lên.

Chỉ thấy Tạ Thanh Yến im bặt, chẳng hề phản kháng mà ngoan ngoãn cúi người xuống.

Thích Bạch Thương tháo dải lụa, vừa cởi nút thắt vừa lười nhác nói: “Thắng hay thua chàng chẳng phải đều nghe thiếp định đoạt sao? Cớ gì thiếp phải cược với chàng.”

Dải lụa đỏ lướt qua, Tạ Thanh Yến khẽ nhếch môi: “Nàng nói cũng phải.”

Giọng hắn nghe ra vui sướng tột cùng.

Khâu Lâm Viễn: “…”

Thuần phu có thuật, Dận Vương Phi quả nhiên cao tay. Bảo sao Bệ hạ ở trong cung nghe được mấy lời đồn trong dân gian mà tức đến long nhan biến sắc.

“Khâu nội thị hôm nay đến phủ, là có việc quan trọng sao?” Tạ Thanh Yến quay người, giọng bâng quơ.

“Bẩm Điện hạ.”

Khâu Lâm Viễn vội thu lại ánh mắt, cúi đầu chắp tay rồi mới đứng thẳng: “Truyền khẩu dụ của Bệ hạ, tối nay trong cung có ngự yến, triệu Dận Vương Điện hạ vào cung.”

Tạ Thanh Yến khẽ nhíu mày, nụ cười trên môi không đổi, chỉ có hàng mi dài khép hờ, thoáng nét lạnh nhạt khó dò: “Hôm nay vào cung, có chuyện gì?”

“Việc này…” Khâu Lâm Viễn truyền xong khẩu dụ, lưng lại còng xuống, cười gượng: “Bệ hạ không nói rõ, nô tài nào dám hỏi nhiều.”

Tạ Thanh Yến im lặng giây lát, đoạn nắm lấy cổ tay Thích Bạch Thương: “Nếu vậy, bản vương sẽ cùng Vương phi của ta đi một chuyến.”

Khâu Lâm Viễn ngẩn ra: “Bệ hạ không có triệu Dận Vương Phi Điện hạ…”

“Từ khi về kinh, Vương phi của bản vương vẫn chưa vào cung yết kiến.” Tạ Thanh Yến ung dung ngắt lời: “Hôm nay cùng ta vào cung thỉnh an, cũng là tròn đạo hiếu với Bệ hạ.”

Khâu Lâm Viễn chết trân tại chỗ, miệng há hốc mà không thốt nổi nên lời.

Mãi đến khi Tạ Thanh Yến quay lại, ánh mắt nửa cười nửa không: “Sao thế, Khâu nội thị có ý kiến gì à?”

“Nô, nô tài không dám!”

Khâu Lâm Viễn vội cúi người cười làm lành: “Dận Vương Điện hạ hiếu thuận nhân nghĩa, Bệ hạ biết được ắt sẽ long tâm đại duyệt. Lão nô xin ra ngoài phủ chờ trước, lát nữa sẽ cùng hai vị Điện hạ nhập cung.”

“…”

Mãi đến khi bóng Khâu Lâm Viễn đi khuất, nụ cười trên mặt Tạ Thanh Yến mới lạnh lẽo tắt ngấm. Hắn quay lại đình.

Thích Bạch Thương đang đăm chiêu nhìn hắn, tay vô thức quấn dải lụa đỏ quanh cổ tay.

Đối diện với bóng dáng cao lớn của Tạ Thanh Yến đang cúi xuống, nàng sực tỉnh, ngước mắt lên: “Bệ hạ triệu chàng vào cung vì cớ gì?”

“Không biết.”

Tạ Thanh Yến chống tay lên bàn đá nơi Thích Bạch Thương đang tựa, khẽ cúi xuống hôn lên môi nàng.

Thích Bạch Thương để yên cho hắn được như ý, rồi lập tức quay mặt đi, không cho hắn cơ hội được đằng chân lân đằng đầu: “Vậy sao chàng lại muốn đưa thiếp đi cùng? Thiếp tưởng chàng đã đoán ra rồi.”

“Tạ Sách ư? Ta lười đoán tâm tư của ông ta.” Ánh mắt Tạ Thanh Yến lộ vẻ biếng nhác: “Dù sao cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.”

Thích Bạch Thương mỉm cười, đôi mắt trong veo nhìn hắn: “Thế mà chàng còn kéo thiếp theo?”

“Là phu nhân đã nói,” Tạ Thanh Yến cũng cười, sống mũi cao thẳng cọ nhẹ vào chóp mũi nàng đầy thân mật: “Đời này kiếp này, sống chết có nhau… Phu nhân quên rồi sao?”

“Ngài ấy không nỡ giết chàng đâu.”

“Vậy thì phúc họa cùng hưởng…”

Nụ hôn lại bị né tránh, Tạ Thanh Yến khẽ nhướng mày, nhẹ nhàng kéo Thích Bạch Thương vừa định nhân lúc hắn không để ý mà lách người đi mất, trở lại.

“…!”

Thích Bạch Thương ngả người ra bàn đá, kinh ngạc cúi đầu nhìn tay mình.

Dải lụa đỏ quấn trên cổ tay nàng, đầu kia đã vắt trên ống tay áo trắng như tuyết của Tạ Thanh Yến từ lúc nào.

Nàng ngẩng lên khó hiểu: “Chàng buộc khi nào vậy?”

Tạ Thanh Yến dùng ngón tay lạnh lẽo mà rắn rỏi quấn dải lụa, lướt qua cần cổ trắng ngần của Thích Bạch Thương, rồi khẽ nâng cằm nàng lên.

Nụ hôn cũng theo đầu ngón tay hắn mà trượt lên: “…Phu nhân đoán xem?”

Cổ Thích Bạch Thương hơi nhột vì hơi thở của hắn, nàng cắn môi nén cười, muốn tránh đi: “Không đoán.”

“Vừa rồi rõ ràng là ta thắng rồi mà.” Đôi mắt tuyệt đẹp của Tạ Thanh Yến phủ một lớp sương mờ ảo, đáy mắt đen tuyền ẩn chứa nét nguy hiểm, nhưng giọng điệu lại oan ức vô cùng: “Hôn một cái cũng không được sao?”

“…Tạ Thanh Yến, chàng đừng giả vờ đáng thương nữa.”

“Phu nhân…”

Thích Bạch Thương cuối cùng vẫn không địch lại được sự vô sỉ và tài làm nũng của ai đó. Nàng bị hắn ôm ghì lấy eo, ấn xuống bàn đá, “trêu ghẹo” một trận đã đời.

Hậu quả của màn đùa ác này kéo dài đến tận chiều tối.

Trước cổng cung.

Xe ngựa của Dận Vương phủ dừng lại, Tạ Thanh Yến ra hiệu cho cung nhân lui ra, tự mình vén rèm, định đỡ người con gái đang khom lưng bước xuống.

Chỉ nghe một tiếng “bốp” vang lên, giữa không gian tĩnh lặng trước cung thành càng thêm rõ mồn một.

Các cung nhân kinh ngạc liếc trộm, chỉ thấy cổ tay trắng lạnh của Tạ Thanh Yến vừa giơ lên đã bị gạt phắt đi, dường như vô tình đập vào thành xe, tức thì ửng lên một vệt hồng.

Ngay cả Thích Bạch Thương đang giận dỗi cũng giật mình, bất giác nhìn xuống tay mình, không biết có phải vừa rồi đã lỡ mạnh tay quá không.

Tạ Thanh Yến lại tỏ ra như không có chuyện gì.

Hắn thản nhiên đưa tay ra trước mặt nàng, khẽ ngẩng đầu nhìn Thích Bạch Thương còn đang ngẩn người trên xe, ý cười trong mắt lấp lánh không sao giấu được: “Phu nhân còn chưa xuống sao? Lẽ nào muốn ta bế vào cung thì mới nguôi giận?”

Thích Bạch Thương do dự một lát rồi cũng đặt tay vào tay hắn.

Dưới lớp tay áo rộng che khuất, không ai thấy được, lòng bàn tay mềm mại của Thích Bạch Thương gần như theo bản năng, khẽ xoa nhẹ lên vệt đỏ trên cổ tay Tạ Thanh Yến, như muốn xoa dịu vết đau cho hắn.

Tạ Thanh Yến bước chậm lại.

Hắn nghiêng người, cúi mắt nhìn nàng, ánh mắt càng thêm dịu dàng.

Mãi đến khi hai bóng lưng sánh vai nhau khuất sau cổng cung, hai cung nhân đứng hầu bên cạnh mới ghé đầu vào nhau thì thầm.

“Cứ tưởng lời đồn trong kinh thành đều là thêu dệt, ai ngờ trăm nghe không bằng một thấy. Dận Vương Phi quả có thuật thuần phu, thật đáng nể.”

“Theo ta thấy, Dận Vương Điện hạ mới đáng sợ. Bị gạt tay một cái mà còn cười tươi như hoa nở, ngọt ngào như vừa được cho kẹo vậy, chậc chậc.”

Tiếc là, nụ cười tươi như gió xuân ấy của Tạ Thanh Yến cũng chẳng giữ được bao lâu.

Bên trong điện Phù Hoa.

Tạ Thanh Yến và Thích Bạch Thương hành lễ với Tạ Sách đang ngồi sau ngự án.

Sau khi được Tạ Thanh Yến đỡ ngồi xuống, Thích Bạch Thương mới nhận ra, dù đối diện có bày vài bàn tiệc, nhưng trong điện lúc này, ngoài Bệ hạ và vợ chồng nàng ra thì chẳng có một ai khác.

Nếu đã gọi là cung yến, thì đâu thể là gia yến được…

Thích Bạch Thương đang miên man suy nghĩ.

Sau ngự án, Tạ Sách thu lại ánh mắt bất mãn đang nhìn vào chỗ tay áo giao nhau của hai người, nghiêm mặt quay đi, ra lệnh cho nội thị bên cạnh: “Dẫn bọn họ vào.”

“Tuân chỉ.”

Vị đại giám kia lui ra.

Chẳng bao lâu sau, bảy bóng hồng yểu điệu thướt tha, tựa mây trôi nước chảy, từ từ tiến vào trong điện.

Ban đầu, Thích Bạch Thương liếc qua cứ ngỡ là cung nữ hay vũ cơ giúp vui cho yến tiệc, mãi đến khi bảy bóng hình ấy dừng lại giữa điện, y phục bảy màu tựa dải cầu vồng, nàng mới nhận ra ẩn ý sâu xa đằng sau.

Thích Bạch Thương ngước mắt, nhìn về phía các nữ tử.

Vừa hay bắt gặp ánh mắt e lệ, đôi má ửng hồng của hai người trong số đó đang lén nhìn trộm, đương nhiên không phải nhìn nàng, mà là nhìn Tạ Thanh Yến ngồi bên cạnh.

Kẻ mù cũng có thể nhìn ra mục đích thực sự của “cung yến” hôm nay, vốn dĩ chẳng hề mời nàng tham dự.

“Thần nữ Lương Khâu Nhiễm, tham kiến Bệ hạ, tham kiến Dận Vương Điện hạ.”

“Thần nữ Cù Thu Ngọc, tham kiến Bệ hạ…”

“Thần nữ Cơ Lăng Hương…”

“…”

Bảy giọng nói trong trẻo như suối ngọc lần lượt vang lên, báo danh giữa đại điện.

Thích Bạch Thương khẽ cười: “Lương, Cù, Cơ… Xem ra những người lọt được vào mắt xanh của Bệ hạ, đều là thiên kim của các đại thần.”

Tạ Thanh Yến nhận lấy bình rượu mạ vàng từ cung nữ, tự tay rót cho Thích Bạch Thương, dường như chẳng hề hay biết những ánh mắt nóng rực đang lặng lẽ chiếu về phía mình.

Hắn khẽ thở dài: “Phu nhân vui vẻ thế này, là quyết định khoanh tay đứng nhìn lửa cháy sao?”

Thích Bạch Thương ngây thơ quay đầu lại: “Bệ hạ lại không triệu kiến thiếp, thiếp cũng đành lực bất tòng tâm.”

“Chẳng phải đã nói có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia sao?”

“Cái này không tính.”

“…Tính.”

Tạ Thanh Yến đáp nhẹ một tiếng, ngược lại khiến Thích Bạch Thương có chút bất an.

Nhân lúc nâng tay áo uống rượu, nàng quay sang nhìn hắn, vừa vặn bắt gặp Tạ Thanh Yến đang nhướng mày cười với mình: “Vậy nếu ta chọc giận long nhan, bị tống vào đại lao, phu nhân chỉ đành cùng ta đi một chuyến thôi.”

“??”

Thích Bạch Thương còn chưa kịp ngăn cản.

Trên cao, giọng nói trầm thấp đầy bất mãn của Tạ Sách đã vang lên từ sau ngự án: “Diễm Chi.”

Sắc mặt Tạ Thanh Yến lạnh đi, hắn nghiêng người quỳ xuống hướng về ngự án: “Thần có mặt.”

Vẻ mặt Tạ Sách hơi dịu lại: “Các nàng đều là con cháu thế gia, khanh thấy bảy người họ thế nào?”

“Thần không dám nói.”

Tạ Sách liếc nhìn Thích Bạch Thương đang im lặng cúi mắt, giọng có phần bực bội: “Khanh văn có thể trị quốc, võ có thể an bang, công lao cái thế, đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, sống chết còn không màng, có gì mà không dám?”

“…?”

Cảm nhận được ánh mắt kia lướt qua, Thích Bạch Thương ngây ngô ngẩng mặt, rồi liếc Tạ Thanh Yến.

Đều tại hắn.

Bây giờ cả Thượng Kinh đều cho rằng nàng là một người đàn bà đanh đá, có thể chèn ép Chiến thần Đại Dận đến mức không ngóc đầu lên nổi.

“Khởi bẩm Bệ hạ,” Tạ Thanh Yến cung kính đáp, “Nhưng việc Bệ hạ nạp phi là chuyện hậu cung, thuộc về lễ nghi tông miếu, thần không dám vọng ngôn.”

Trong điện tức thì im phăng phắc.

Từ Thánh thượng cho đến nội thị, cung nữ, ai nấy đều hóa đá tại chỗ.

“Khụ——”

Thích Bạch Thương nhất thời không để ý, sặc cả trà.

Nàng vừa ho, vừa không thể tin nổi mà nhìn Tạ Thanh Yến, rồi lại nhìn Tạ Sách sau ngự án.

Ai cơ?

Ai nạp phi??

“…”

Lúc này Tạ Sách mới hoàn hồn, cảm giác như một ngụm máu già tắc nghẹn trong lồng ngực. Hai tay dưới long bào siết chặt lấy ngự án, sắc mặt hết xanh lại trắng, rồi từ đỏ chuyển sang đen sì.

Kẻ đầu sỏ Tạ Thanh Yến lúc này lại chẳng có tâm trí nào thưởng thức thành quả mình vừa gây ra.

Hắn nhíu mày, chăm chú nhìn Thích Bạch Thương.

Mãi đến khi nàng dần ngừng ho, gạt tay hắn ra hiệu mình không sao, sắc mặt Tạ Thanh Yến mới dịu đi đôi chút.

“Trẫm nói tuyển phi cho trẫm bao giờ?” Tạ Sách gần như nghiến răng nghiến lợi, giận dữ chỉ tay về phía bảy nữ tử: “Khanh đúng là hồ đồ! Nhìn cho kỹ đi, bọn họ bao nhiêu tuổi rồi!”

Tạ Thanh Yến chẳng thèm liếc mắt, chỉ lạnh nhạt cụp mi: “Bệ hạ tuổi đã cao mà vẫn tráng kiện, hậu cung ba ngàn giai lệ cũng chẳng phải chuyện gì to tát.”

“Khụ khụ khụ khụ…”

Lần này không phải Thích Bạch Thương ho.

Là Đại giám Khâu Lâm Viễn, nghe câu này suýt chút nữa ho rớt cả phổi, vừa ho vừa liều mạng lắc đầu ra hiệu cho Tạ Thanh Yến.

Nhưng chẳng cần ông ta ra hiệu, Thích Bạch Thương cũng nghe ra, nếu câu trước của Tạ Thanh Yến chỉ là giả ngây giả dại, thì câu này đã là đại bất kính.

Quả nhiên.

“Rầm!!”

Tạ Sách cuối cùng cũng không nhịn nổi, đập mạnh xuống bàn: “Tạ Diễm Chi, ngươi quá càn rỡ!!”

Tạ Thanh Yến động tác nhanh gọn, dập đầu sát đất, giọng nói lạnh nhạt, chẳng màng vinh nhục: “Thần không dám.”

“Ngươi không dám? Ngươi còn có gì không dám?”

Tạ Sách giận sôi máu: “Ngươi cũng đừng giả điên với trẫm! Bảy người này đều là danh môn khuê tú được tuyển chọn kỹ lưỡng, gia thế trong sạch, hiền lương thục đức. Ngươi chọn lấy hai người, hôm nay đưa về phủ, nạp làm Trắc phi!”

“…”

Tạ Thanh Yến từ từ thẳng người dậy, đối diện với Tạ Sách sau ngự án.

Dù một người ngồi một người quỳ, một trên một dưới, nhưng khí thế của Tạ Thanh Yến vẫn hùng hồn như cũ, chẳng hề suy suyển.

Lòng Thích Bạch Thương khẽ thắt lại, lo lắng nếu Tạ Thanh Yến thực sự kháng chỉ phạm thượng, Tạ Sách tuy không nỡ làm gì hắn, nhưng khó tránh khỏi miệng lưỡi của triều thần…

“Được.”

Tạ Thanh Yến bỗng cụp mắt đáp lời: “Nếu đã vậy, cũng không cần chọn nữa, cả bảy người cùng vào phủ là được.”

“…”

Trong điện lại một lần nữa tĩnh lặng như tờ.

Ngay cả Tạ Sách cũng không kịp phản ứng, há hốc miệng, ngờ vực nhìn Tạ Thanh Yến.

Tạ Thanh Yến dường như không để tâm đến ánh mắt của bất kỳ ai. Hắn xoay người, quỳ xuống trước mặt Thích Bạch Thương, hành một đại lễ gần như sát đất: “Xin phu nhân hồi phủ, dùng điều Thất Xuất mà hưu thần ra khỏi cửa.”

Thích Bạch Thương bị cái lạy này của hắn làm cho kinh ngạc: “…”

Hả??

Chưa cần Thích Bạch Thương hoang mang, Tạ Sách đã đập bàn trước, tiếng vang như sấm dậy: “Thất Xuất cái gì, nàng ta hưu ngươi cái gì?! Tạ Thanh Yến, ngươi điên rồi sao?!”

“Là Bệ hạ đã quên, thần là người ở rể. Nạp thiếp vào phủ, cũng là do phu nhân cưới về.”

Tạ Thanh Yến thản nhiên quay người lại.

Dáng vẻ vững chãi như núi ngọc, khí chất trong trẻo như suối sâu, đoan trang, chính trực, lại tao nhã, thế mà lời nói ra lại toàn những câu khiến cả điện cung nhân phải trợn mắt há mồm.

“Thiên hạ đều biết thần hay ghen tuông, tuyệt không thể chịu được trong mắt phu nhân có người khác. Nay Bệ hạ ép phu nhân của thần nạp thiếp, thần đành phạm tội đố kỵ, bị nàng ruồng bỏ mà thôi.”

“Ngươi—! Ngươi… Ngươi cái đồ nghịch tử này…”

Tạ Sách tức đến nghiến răng, suýt chút nữa hụt hơi, ôm ngực ngả người ra sau.

“Bệ hạ, cẩn thận long thể! Bệ hạ!”

Khâu Lâm Viễn vội vàng chạy lên đỡ.

“Cút! Bảo nó cút khỏi mắt trẫm!!! Khụ khụ khụ——”

Sắc mặt Thích Bạch Thương khẽ đổi, vừa định tiến lên xem xét tình hình của Tạ Sách.

Nhưng nàng vừa đứng dậy, đã bị Tạ Thanh Yến nắm chặt cổ tay.

“Đi thôi, phu nhân.”

“?” Thích Bạch Thương quay đầu, có chút do dự: “Thiếp e long thể của Bệ hạ…”

Tạ Thanh Yến cười khẩy một tiếng, kéo nàng đi thẳng ra ngoài: “Mặc kệ ông ta, chết không nổi đâu.”

Thích Bạch Thương lưỡng lự quay đầu nhìn lại.

Tạ Thanh Yến nắm tay nàng, đi lướt qua mấy nữ tử đang sợ hãi đến tái mặt, ánh mắt không hề dừng lại dù chỉ một giây, coi hồng nhan như xương trắng, cứ thế thản nhiên bước ra khỏi điện.

Mãi đến khi cảm thấy Thích Bạch Thương vẫn còn bất an, Tạ Thanh Yến mới bất đắc dĩ đi chậm lại: “Đừng nhìn nữa, ông ta giả vờ đó.”

“?”

Thích Bạch Thương bán tín bán nghi quay đầu lại: “Sao chàng biết?”

Tạ Thanh Yến đáp: “Ông ta giận ta không theo ý mình, lại không dám lấy tội phạm thượng ra trị tội, đương nhiên chỉ có thể làm vậy để cho qua chuyện.”

“…”

Đợi một lúc bên ngoài điện mà không thấy người bên trong truyền gọi Thái y, Thích Bạch Thương mới biết những gì Tạ Thanh Yến nói quả không sai chút nào.

“Nên nói là ‘tri tử mạc nhược phụ’, hay là ở phương diện nào đó, sự vô sỉ của chàng là di truyền từ ngài ấy nhỉ…?”

Trước khi lên xe ngựa ngoài cung, Thích Bạch Thương nhỏ giọng hỏi một cách ý nhị.

Nói xong nàng thầm than, ở cạnh Tạ Thanh Yến lâu ngày, ngay cả nàng cũng quen với việc bất kính Thánh thượng rồi.

Tạ Thanh Yến chẳng hề dao động, chỉ đỡ nàng lên xe: “Sao không phải là phu quân của nàng biết nhìn người thấu suốt chứ?”

Ngồi vững trong xe, Thích Bạch Thương nghĩ ngợi rồi gật đầu: “Cũng đúng, cả Bắc Yên đều biết, Dận Vương Điện hạ túc trí đa mưu…”

“Bắc Yên? Ai nói với nàng?”

Tạ Thanh Yến cũng ngồi vào, khẽ nheo mắt nhìn nàng: “Ba Nhật Tư?”

Thích Bạch Thương mỉm cười, quay đầu nhìn thẳng vào mắt hắn: “Ở trong điện, có một câu chàng nói không sai — trên đời này, quả thật không ai ghen tuông hơn phu quân của thiếp.”

“…”

Tạ Thanh Yến bị hai chữ “phu quân” làm cho khóe môi vui vẻ cong lên.

Thích Bạch Thương tinh nghịch nháy mắt: “Nhưng mà, nếu Bệ hạ đã ép buộc, chàng thật sự có thể để thiếp nạp thêm trắc thất sao?”

“…”

Tạ Thanh Yến: “?”

Khóe môi vừa cong lên đã lập tức hạ xuống.

Đôi mắt đen thẳm cũng theo đó mà sầm lại, toát ra vẻ nguy hiểm khi hắn ghé sát vào: “Nạp trắc thất? Phu nhân muốn nạp ai?”

Không đợi Thích Bạch Thương giải thích đó chỉ là lời nói đùa.

Nàng đã bị Tạ Thanh Yến siết lấy eo nhỏ, ấn xuống nệm êm trên xe: “Thích Thế Ẩn, Hứa Nhẫn Đông, hay là Ba Nhật Tư? Phu nhân cứ nói, nàng thích kiểu nào, ta đều có thể diễn cho phu nhân xem, mỗi ngày một kiểu cũng được.”

“Thiếp sai rồi… Haha, Tạ Thanh Yến thiếp sai rồi…”

Phần thịt mềm bên hông Thích Bạch Thương sợ nhột nhất, kết hôn chưa bao lâu đã bị Tạ Thanh Yến phát hiện ra “gót chân Achilles” này, thỉnh thoảng lại lôi ra trêu chọc nàng.

Như lúc này, nàng bị nhột đến nước mắt sắp trào ra, vừa vặn vẹo dưới người hắn để né tránh, vừa cười ra nước mắt mà cầu xin tha thứ, chẳng mấy chốc đã thở không ra hơi.

“Tạ Lang… đừng nghịch nữa! Đừng mà đừng… Tạ Thanh Yến, phu quân, thiếp sai rồi…”

Xe ngựa chậm rãi lăn bánh trên đường đá xanh.

Thích Bạch Thương cười đến kiệt sức, mềm oặt nằm trong góc xe, mặc cho Tạ Thanh Yến ôm eo, hôn lên mặt nàng.

Hắn tỉ mỉ, dịu dàng hôn đi từng giọt nước mắt vương trên khóe mắt nàng.

“Yêu Yêu.”

Tạ Thanh Yến nắm lấy tay nàng, cúi đầu hôn lên môi nàng: “Chúng ta về Xuân Sơn quy ẩn, được không?”

Đề xuất Ngọt Sủng: Đại Lão Huyền Học Chỉ Muốn Kiếm Tiền
BÌNH LUẬN
Dain
Dain

[Luyện Khí]

1 tuần trước
Trả lời

Chương 45 bị lỗi rồi ạ? Bị lặp lại đầu của chương 42, và mất 1 phần cốt truyện xong nhảy qua chương 46.

Dain
Dain

[Luyện Khí]

Trả lời
1 tuần trước

Chương 72 bị lặp lại nữa ad ơi

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
1 tuần trước

ok

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Phongvan
Phongvan

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Chương 88 bị lỗi hay sao mà ngắn vậy nhỉ? Qua chương 89 mạch truyện bị ngắt quãng nè.

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
1 tháng trước

ủa có ngắn đâu b load lại thử.

Phongvan
1 tháng trước

mình nhầm, chương 86 , thấy nó ngắn xíu à

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
1 tháng trước

Ohh lỗi để mình fix

Phongvan
Phongvan

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Mở khoá chương như nào vậy mọi người?

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
1 tháng trước

ui bị lỗi phần hiển thị mở khóa, bạn đợi tý mình kêu dev fix nhé.

Phongvan
1 tháng trước

vẫn chưa mở khoá chương được😝

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
1 tháng trước

được rồi nhé bạn. Quay lại truyện sẽ thấy nút mua ạ.

Kichu
Kichu

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Tui hay bá cháy! Ad ơi cái Fanpage bạn bị sao ko nt dc?

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
1 tháng trước

vẫn có người nhắn tin được mà ta??

Mỹ Quỳnh Nguyễn Thị
2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện