Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 77: Phu Quân Khéo Tay Tết Tóc, Cả Nhà Quây Quần Ăn Bữa Cơm Ngon

Chương 77: Phu Quân Khéo Tay Tết Tóc, Cả Nhà Quây Quần Ăn Bữa Cơm Ngon

“Gừ gừ gừ.”

Cảm nhận được bên cạnh có một chiếc máy kéo nhỏ đang kêu, Thương Nguyệt Lê mơ màng tỉnh dậy.

Mở mắt ra, qua cửa sổ bên giường, thấy mặt trời đã lặn từ lâu, chỉ còn lại một vệt ráng chiều lặng lẽ chiếu trên đường chân trời.

Lại xuyên qua cửa sổ, hắt lên người nàng, ấm áp vô cùng.

Thương Nguyệt Lê vươn vai một cái, toàn bộ xương cốt mềm nhũn lập tức được thư giãn, tâm trạng cực tốt.

Hệ thống cũng tỉnh theo, thoải mái đạp chân trên giường.

“Meo meo~”

Nó ngượng ngùng ngước mắt nhìn Thương Nguyệt Lê.

【Không phải tôi muốn thế này đâu, đều tại giường mềm quá thôi!】

Cứ nhìn thấy thứ gì mềm mại, nó sẽ không kìm lòng được mà nhảy lên đạp vài cái.

Đúng là mất mặt hệ thống quá đi!

Thương Nguyệt Lê cười gãi cằm nó.

“Đúng thế, đều tại giường mềm quá, làm cho đại vương mèo nhà ta kêu như cái máy kéo ấy, gừ gừ gừ.”

“Meo!”

【Láo xược, bọn hạ đẳng các ngươi dám nói chuyện với bản đại vương như thế sao!】

Thương Nguyệt Lê tức giận vỗ nhẹ vào đầu nó, như đánh quả bóng da, đàn hồi cực tốt.

Nàng phối hợp nói: “Đại vương lợi hại như vậy, sao còn nằm lì trên giường không dậy?”

Không đợi hệ thống trả lời, Mộ Vân Thăng như cảm nhận được điều gì đó, từ bên ngoài bước vào.

Hắn xách hệ thống trong lòng Thương Nguyệt Lê ra, như xách một con gà con, ném nó xuống giường.

Mộ Vân Thăng thuần thục mặc áo ngoài cho Thương Nguyệt Lê, miệng cũng không quên nói xấu nó.

“Con mèo này ngày nào cũng bò dưới đất, bẩn lắm, sau này đừng cho nó lên giường nữa.”

“Meo meo!”

Ngươi mới bẩn ấy!

Cả nhà ngươi chỉ có mình ngươi bẩn thôi!

Hệ thống mắng xong vẫn chưa hả giận, lại ở trong đầu Thương Nguyệt Lê than vãn.

【Ký chủ, hắn bắt nạt tôi!】

【Tôi rõ ràng ngày nào cũng liếm lông, sạch sẽ lắm mà!】

Thương Nguyệt Lê nhìn cái chân đen thui của nó, lại nhìn vết chân hình hoa mai trên ga giường.

“Đúng thật, Tiểu Hoàng sau này ngươi không rửa sạch sẽ thì đừng lên giường nữa.”

“Meo meo?”

Đôi mắt to mọng nước của hệ thống nhìn Thương Nguyệt Lê, định dùng chiêu “dễ thương” để vượt ải.

Kết quả bị một ánh mắt sắc như dao của Mộ Vân Thăng làm cho lập tức sợ hãi.

“Meo meo meo!”

Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, Mộ Vân Thăng ngươi cứ đợi đấy, sớm muộn gì ta cũng sẽ khiến ngươi phải quỳ rạp dưới móng vuốt của đại vương mèo!

Hệ thống buông lời đe dọa xong, vèo một cái đã chạy mất hút.

Mộ Vân Thăng không biết lấy từ đâu ra một chiếc lược, chải đầu cho Thương Nguyệt Lê.

“Nàng đừng quá nuông chiều nó, dạo này nó sắp không coi ai ra gì rồi.”

Mộ Vân Thăng cầm một sợi dây đỏ, thần tình chuyên chú tết tóc đuôi sâm cho Thương Nguyệt Lê, kể tội từng việc của hệ thống trong mấy ngày qua.

“Hôm qua nó mới đá đổ vò rượu của lão Lý, đền mất năm lượng, hôm kia lại bới nát vườn rau của bà Vương, suýt chút nữa bị treo lên đánh, nếu không phải lúc đó ta tình cờ đi ngang qua, nó đã bị bưng lên bàn ăn rồi.”

Tóc đuôi sâm nhanh chóng được tết xong, Mộ Vân Thăng lại thắt một chiếc nơ bướm xinh xắn ở cuối sợi dây đỏ.

Hắn nhìn mái tóc của Thương Nguyệt Lê, trong mắt toàn là sự tán thưởng đối với kỹ thuật của chính mình.

Nhớ lại lần đầu tiên hắn tết tóc cho Thương Nguyệt Lê, suýt chút nữa bị đánh chết.

Hắn thô kệch, lại không chú ý đến lực đạo, lúc nhẹ lúc nặng, làm Thương Nguyệt Lê kêu khổ thấu trời.

Vương thị suýt nữa tưởng hắn đang bắt nạt Thương Nguyệt Lê.

Dù tóc có tết xong, thì cũng rối tung rối mù, hoàn toàn không thấy chút thẩm mỹ nào.

Thương Nguyệt Lê soi gương nhìn một cái.

“Cũng được, có tiến bộ.”

“Vậy có phần thưởng không?”

Thương Nguyệt Lê nhìn vẻ mặt hưng phấn của Mộ Vân Thăng, không hề nghi ngờ nếu hắn thực sự có đuôi, lúc này chắc chắn sẽ dựng đứng lên, vẫy loạn xạ sau lưng.

“Có.”

“Cái gì?” Mắt Mộ Vân Thăng sáng rực lên.

“Thì thưởng... ây, thơm quá, nương nấu món gì thế nhỉ?”

Thương Nguyệt Lê ngửi thấy một mùi thơm nồng nặc, làm nàng đói bụng rồi.

Mộ Vân Thăng mỉm cười bất lực, nắm lấy tay Thương Nguyệt Lê.

“Đi thôi, nương hôm nay nấu món thịt kho tàu nàng thích nhất đấy.”

“Thật sao!”

Thương Nguyệt Lê xỏ giày, không đợi được mà chạy ra ngoài.

Thịt kho tàu đấy!

Đó là món nàng thích nhất!

Tối nay nhất định phải ăn thêm một bát cơm mới được.

“Nương, cơm xong chưa ạ?”

Thương Nguyệt Lê ghé sát cửa bếp, thò đầu vào trong nhìn.

“Nguyệt Lê tỉnh rồi à, con vào nhà chính ngồi đi, trong đó có đốt lửa, nương một lát nữa sẽ bưng thức ăn lên ngay.”

“Để con giúp một tay.”

Thương Nguyệt Lê vừa nói vừa xắn tay áo định vào giúp bưng thức ăn.

Thực ra nàng là không nhịn được, muốn nếm thử một miếng cho đỡ thèm trước.

“Không cần đâu.”

Vương thị vội vàng kéo nàng ra ngoài.

“Nhà bếp khói dầu nặng lắm, con hít nhiều không tốt. Ở đây có nương với Vân Thăng là đủ rồi.”

“Dạ vâng.”

Thương Nguyệt Lê thèm đến mức nuốt nước miếng, sau đó đi đến bên chum nước múc nước rửa tay.

Thời gian qua họ chẳng để nàng làm gì cả, sắp nuôi nàng thành một kẻ vô dụng cơm bưng nước rót đến tận miệng rồi!

Sân nhà mới rất rộng, để tiện cho việc hóng mát mùa hè, lúc xây nhà Mộ Vân Thăng còn đặc biệt để lại một cây hồng trong sân.

Hắn nói cái này gọi là: Thị thị như ý (Mọi việc như ý).

Đợi đến tháng chín, tháng mười năm sau là có thể hái hồng ăn rồi.

Dưới gốc cây còn đặc biệt để lại một khoảng đất trống, định bụng lúc đó sẽ nhờ thợ trên trấn đóng một chiếc bàn đá, thêm vài chiếc ghế đá.

Như vậy đợi đến mùa hè năm sau, mọi người có thể ngồi dưới gốc cây hóng mát rồi.

Thương Nguyệt Lê vén rèm cửa lên, bên trong đốt than không khói, ấm áp vô cùng, hơn nữa một chút khói bụi cũng không có.

Tiểu Phúc nương theo ánh nến, ngồi bên bàn lật xem thẻ tre.

Mấy ngày nay nàng chăm chỉ lắm.

Ngày nào trời chưa sáng đã theo Mộ Thế Tài cùng đi đến nhà họ Mạnh học tập, cho đến khi mặt trời lặn mới lưu luyến trở về.

Nàng xem đến nhập tâm, nhất thời không để ý Thương Nguyệt Lê đã đi vào.

Thương Nguyệt Lê lén vòng ra sau lưng nàng, thong thả nói: “Đang xem gì mà chăm chú thế?”

“Phu nhân, người dậy rồi ạ.”

Tiểu Phúc vội vàng đứng dậy, kéo ghế cho Thương Nguyệt Lê.

“Con đang xem 《Tam Tự Kinh》, Mạnh tiên sinh nói bảo con nhận hết mặt chữ trong này đã, rồi mới dạy con những thứ khác.”

“Trời tối rồi, ánh nến không sáng lắm đâu, mai sáng con hãy xem tiếp, cẩn thận hỏng mắt đấy.”

Đôi mắt của Tiểu Phúc sinh ra rất đẹp, long lanh có thần, nếu thực sự nhìn hỏng thì thật đáng tiếc.

“Dạ.” Tiểu Phúc ngoan ngoãn cất thẻ tre đi, lại ra ngoài rửa tay.

Chẳng mấy chốc, Mộ Vân Thăng và Vương thị đã bưng cơm canh lên.

Một bát lớn thịt kho tàu màu đỏ tươi bóng loáng, bên trên còn điểm xuyết vài quả ớt khô.

Đây là ớt trước đó Thương Nguyệt Lê mua từ chỗ thương nhân bên ngoài, vì không đúng mùa nên nàng đã trồng trong không gian, lại hái một ít mang ra phơi thành ớt khô.

Thịt kho tàu ngon thì ngon thật, nhưng ăn nhiều sẽ bị ngọt đến phát ngấy, cho nên khi nấu Thương Nguyệt Lê đều sẽ cho thêm ớt khô vào để trung hòa.

Vương thị cũng biết nàng thích ăn cay nên đã cho vào.

Mộ Vân Thăng lại bưng lên một bát bắp cải xào, một bát hẹ xào trứng, còn có một bát tỏi mầm xào thịt hun khói.

Ngày đầu tiên chuyển sang nhà mới, Vương thị đặc biệt nấu thêm mấy món để chúc mừng.

Bàn thức ăn này, nếu để người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ nói nhà họ phô trương lãng phí.

Trứng thì thôi đi, vậy mà còn có hai món thịt, hơn nữa lại là bát lớn như vậy.

Nhưng trên bàn ngoại trừ bắp cải, toàn bộ đều là món Thương Nguyệt Lê thích ăn, dù sao nàng cũng là động vật ăn thịt chính hiệu, rau xanh có thể không chạm vào thì không chạm, càng xa càng tốt.

Mộ Vân Thăng rõ ràng biết điểm này, nhưng cứ thích đặt bắp cải trước mặt nàng.

Mặc dù Thương Nguyệt Lê khi gắp thức ăn đã cố ý tránh bắp cải, nhưng vẫn không thoát khỏi bàn tay ma quái vô tình của Mộ Vân Thăng.

Mộ Vân Thăng liên tục gắp vào bát nàng mấy miếng bắp cải.

“Đại phu nói rồi, nàng phải dinh dưỡng cân bằng.”

Đại phu trong miệng hắn, chính là Mộ Vân Thục.

Từ khi biết Mộ Vân Thục biết y thuật, hắn cứ ba ngày hai bữa lại chạy đi tìm Mộ Vân Thục hỏi những chuyện liên quan đến Thương Nguyệt Lê, chỉ sợ bỏ sót chút thông tin quan trọng nào.

Thương Nguyệt Lê không còn cách nào khác, đành phải giải quyết bắp cải trong bát trước.

Cắn một miếng, ngọt lịm lại còn mọng nước.

Ngon thì ngon thật, hiềm nỗi nàng không thích.

Khổ sở ăn xong bắp cải trong bát, nàng vội vàng gắp mấy miếng thịt kho tàu.

Mỗi miếng thịt đều núng nính, thịt vào trong miệng nhai nhẹ một cái là tan ra ngay!

“Ngon quá!”

Đề xuất Cổ Đại: Kiếp Trước Gả Tướng Quân Sống Cảnh Phòng Không, Kiếp Này Xoay Vần Gả Thái Tử
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Khi nào có chương mới ạ, hóng quá

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
1 tuần trước

Nói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.

Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện