Chương 78: "Hình Phạt" Ngọt Ngào Trong Đêm, Nhà Mới Vừa Xong Đã Có Khách Quý
Trong phòng ấm áp vô cùng, mở mấy cánh cửa sổ nhỏ nên cũng không bị bí bách.
Hệ thống ở dưới đất sốt ruột xoay vòng vòng.
“Meo meo~”
Ta cũng muốn, ta cũng muốn ăn!
Nó quanh quẩn bên bàn hai vòng, chọn Vương thị là người dễ nói chuyện nhất để ra tay.
Nó đứng bằng hai chân sau, hai chân trước bám vào vạt áo của Vương thị.
“Meo meo meo meo~”
“Ha ha ha, suýt nữa thì quên mất cái đồ nhỏ này.”
Vương thị đứng dậy đi vào bếp, lấy một ít thịt nạc và bắp cải đã luộc chín, băm nhỏ rồi cho vào bát cho hệ thống ăn.
Đây là phần bà đặc biệt để dành cho mèo nhỏ, vừa nãy bận bưng thức ăn nên nhất thời quên mất chuyện này.
“Nào, ăn đi.”
Hệ thống hớn hở chạy lại, đầu sục vào bát ăn lấy ăn để, thỉnh thoảng trong cổ họng còn phát ra tiếng “gừ gừ gừ”.
Ăn cơm xong, Tiểu Phúc chủ động nhận việc rửa bát.
Vương thị cũng sớm đi tắm rửa rồi về phòng nghỉ ngơi.
Mộ Vân Thăng dùng kẹp gắp than củi trong chậu vùi vào tro, như vậy sáng mai thức dậy, chỉ cần cho thêm vài thanh than là có thể cháy tiếp.
Bên ngoài trăng treo cao.
Hắn lại ra ngoài kiểm tra khóa cổng một lượt, thổi tắt hết nến, sau khi xác nhận không có gì sai sót mới trở về phòng nghỉ ngơi.
Trong phòng đặt một viên dạ minh châu màu trắng, đặc biệt sáng, to bằng hai nắm tay của nàng.
Đây là thứ Thương Nguyệt Lê lấy từ trong quốc khố ra, nghe nói là cống phẩm từ Nam Dương, chỉ có duy nhất một viên này.
Nàng cũng vừa mới dọn dẹp không gian thì lật thấy, nghĩ bụng xem nó sáng đến mức nào, kết quả vừa lấy ra, suýt chút nữa làm mù mắt nàng.
Sau khi đã quen với ánh sáng này, tuy không sáng bằng bóng đèn điện nhưng ít ra còn mạnh hơn ánh nến, nhìn gì cũng rất rõ ràng, lại không hại mắt.
Chỉ là không biết bổ đôi viên dạ minh châu này ra thì nó có còn sáng như vậy không.
Đến lúc đó một nửa để trong phòng họ, nửa kia để trong phòng Vương thị.
Thương Nguyệt Lê buổi chiều đã ngủ đủ rồi, bây giờ không thấy buồn ngủ, bèn ngồi trên giường lấy xấp vải mua trước đó ra thêu yếm nhỏ cho Tuế Tuế.
Mộ Vân Thăng nhìn một cái, không nỡ nhìn thẳng, dù sao cũng là mặc trên người Tuế Tuế, hắn mặt không đổi sắc khen ngợi: “Là đôi uyên ương sao, thêu đẹp thật đấy.”
“Uyên ương? Đây rõ ràng là vịt vàng nhỏ!”
Thương Nguyệt Lê cầm miếng vải đỏ trên tay.
Nàng trước đây còn cười nhạo Giang Hạ, không ngờ thực sự thêu lên, nàng mới là kẻ nực cười.
“Thôi, không thêu nữa.”
Nàng như dỗi mà ném đồ cho Mộ Vân Thăng.
“Chàng còn cười?”
Mộ Vân Thăng lập tức thu lại nụ cười: “Phu nhân, ta sai rồi.”
Hắn miệng thì nói vậy, thực ra trong lòng vô cùng hy vọng Thương Nguyệt Lê “trừng phạt” mình.
Dù có đánh hắn, đá hắn, hắn cũng cam lòng.
Hắn đặt chiếc yếm thêu dở lên chiếc bàn bên cạnh một cách vững chãi, cởi áo ngoài, che viên dạ minh châu lại, căn phòng lập tức tối sầm xuống.
“Phu nhân, đã nói là có phần thưởng, nàng không được nuốt lời đâu đấy.”
Hắn mấy ngày nay như con lừa cắm đầu làm việc là vì cái gì, chẳng phải là vì khoảnh khắc này không có người ngoài làm phiền sao?
Thương Nguyệt Lê chống tay lên người đàn ông đang từ từ tiến lại gần.
“Chàng đừng như vậy, nương và mọi người còn ở đây mà!”
“Phu nhân cứ yên tâm mà kêu, họ không nghe thấy đâu.”
Mộ Vân Thăng đã sớm có tâm cơ sắp xếp căn phòng của Vương thị và Tiểu Phúc ở bên trái nhà chính.
Căn phòng của hắn và Thương Nguyệt Lê nói là ở bên phải, thực ra giống như một gian phòng riêng biệt hơn, còn gian phòng nối liền với nhà chính lại được làm thành thư phòng.
Tường cũng được Mộ Vân Thăng đặc biệt làm dày thêm một chút, Thương Nguyệt Lê dù có kêu rách cổ họng thì Vương thị và Tiểu Phúc cũng không nghe thấy được.
“Chàng!”
“Ưm...”
Mộ Vân Thăng chặn môi nàng lại, chỉ còn lại tiếng nức nở nghẹn ngào.
Viên dạ minh châu xuyên qua kẽ hở của lớp vải, ẩn hiện tỏa ra một chút ánh sáng mờ nhạt.
Ở góc độ này, Thương Nguyệt Lê có thể nhìn rõ dục vọng nồng đậm dưới đáy mắt Mộ Vân Thăng.
Thương Nguyệt Lê túm lấy tóc hắn, suýt chút nữa thì nghẹt thở.
“Chàng đừng có kích động, sẽ bị thương đấy!”
Mộ Vân Thăng giọng nói khàn đặc, gian nan nhẫn nhịn.
Hắn cảm thấy toàn thân nóng ran như lửa đốt, nhịn ba bốn ngày đã là giới hạn của hắn rồi.
Mộ Vân Thăng sợ cứ nhịn tiếp như vậy, mình sẽ hỏng mất.
Thương Nguyệt Lê cắn môi, không kìm được mà rơi một giọt nước mắt nơi khóe mắt.
“Ngày mai ta còn phải dậy sớm đấy.”
“Không nhanh được đâu...”
“Không được!”
*
Trên cây hồng ngoài sân, hai con chim nhỏ nép vào nhau.
Làm cho con chim nhỏ tức giận dùng cánh vỗ nó hai cái.
Con chim lớn hơn bay đi xa, lượn một vòng quay lại, rồi lại chạy sang bên kia tiếp tục.
Cho đến khi chân trời hửng sáng, hai con chim nhỏ mới luyến tiếc rời đi.
Trong đêm Mộ Vân Thăng đã đi lấy nước ba lần, lại đem quần áo bẩn và ga giường đi giặt một lượt, vắt khô rồi phơi trong sân.
Gần như cả đêm không ngủ, nhưng lúc này hắn lại tinh thần sảng khoái, cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh!
Hắn lại chạy vào bếp nấu cho mọi người ít cháo loãng, múc đầy nước vào chum, sau đó nhặt một cành cây, dưới gốc cây hồng luyện kiếm pháp.
Tuy đã lâu không luyện nhưng cũng không hề mai một.
Luyện kiếm xong, hắn lại chạy vào bếp xem cháo loãng nấu thế nào rồi.
Cũng may hắn đến sớm, suýt chút nữa thì khê!
Mộ Vân Thăng ủ lửa lại, để lại chút hơi ấm hâm nóng cháo rồi đi ra ngoài.
Hắn không quên chuyện Thương Nguyệt Lê bảo mình tìm thợ thủ công.
Lão Lưu hôm qua nói với hắn trên trấn có thợ như vậy, nhưng với thân phận của hắn, không thể tùy ý ra vào thôn.
Đi đi về về thế này lại mất bao nhiêu thời gian.
Mộ Vân Thăng phải nghĩ cách để họ có thể tự do ra vào thôn Bình Khê.
Nhưng thôi cứ đi bắt mấy con gà rừng đã, nhốt ở nhà nuôi, để dành bồi bổ cơ thể cho phu nhân.
Đến khi Thương Nguyệt Lê tỉnh dậy thì đã mặt trời lên cao rồi.
Bên giường trống không, một mảnh lạnh lẽo.
Nàng tức đến nghiến răng nghiến lợi, cảm thấy toàn thân rã rời không chút sức lực.
Nhưng lừa người chính là lừa người!
Miệng đàn ông, đúng là lời ma quỷ!
Nhưng ngoại trừ việc không có sức lực, trên người lại khá sảng khoái, ga giường và quần áo trên người đều đã thay rồi.
Trong phòng còn có nước rửa mặt đã chuẩn bị sẵn, bây giờ sờ vào vẫn còn âm ấm.
Chuẩn bị chu đáo như vậy, thật khó để Thương Nguyệt Lê không nghi ngờ Mộ Vân Thăng là đã có mưu đồ từ trước!
Nàng đơn giản rửa mặt xong, định ra ngoài ăn sáng.
Chỉ là tay vừa chạm vào cánh cửa, đã nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng chiêng trống rộn ràng...
Đề xuất Hiện Đại: Cưng Chiều Em Đến Trọn Đời
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới ạ, hóng quá
[Nguyên Anh]
Trả lờiNói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ