Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 33: Thế tử và Chu Yên Lạc cãi nhau rồi

Chương 33: Thế tử và Chu Yên Lạc cãi nhau rồi

Thế tử phi trước khi gả vào cửa, Cầm Tâm cũng giống như những người khác trong phủ, đều cảm thấy thân phận Thế tử phi quá thấp kém, một thứ nữ của Viên ngoại lang sao có thể xứng với Thế tử xuất thân cao quý, tuấn mỹ vô song của bọn họ?

Nhưng sau khi Thế tử phi gả vào cửa, Cầm Tâm bỗng nhiên cảm thấy, thực ra, là Thế tử mắt mù tâm mù không xứng với một Thế tử phi tốt như vậy.

Nàng ta rảo bước ra khỏi Tinh Hợp Viện, trở về Ngô Đồng Uyển.

Vừa về tới nơi, nàng ta liền đem tất cả những gì xảy ra ở Tinh Hợp Viện kể lại nguyên văn cho Thẩm Vãn Đường nghe, bao gồm cả suy đoán của nàng ta về nồi canh bồ câu, nàng ta cũng nói hết.

Thẩm Vãn Đường nghe xong lắc đầu: "Tiếc cho nồi canh bồ câu đó quá."

Cầm Tâm cảm thấy tư duy của nàng khác hẳn người thường: "Thế tử phi, người chỉ thấy tiếc nồi canh bồ câu thôi sao? Không cảm thấy Thế tử đối xử với vị kia quá tốt, đối xử với người quá tệ sao? Trong lòng người không thấy ủy khuất bất bình sao?"

Thẩm Vãn Đường giọng điệu thản nhiên: "Thế tử muốn đối xử tốt với ai, đó là chuyện của chàng. Việc ta cần làm bây giờ, chỉ là thay mẫu thân quản lý tốt gia đình này là được rồi."

Nàng gọi Đỗ Quyên tới, bù lại số bạc Cầm Tâm đã bỏ ra mời thái y, ngoài ra còn thưởng thêm cho nàng ta một túi bạc.

"Ngươi ở Tinh Hợp Viện biểu hiện rất tốt, biết bảo vệ thể diện của ta, đáng thưởng."

Chu Yên Lạc nhất quyết bắt Cầm Tâm giặt đồ cho ả, chẳng qua là mượn việc sai bảo Cầm Tâm để vả vào mặt nàng - vị Thế tử phi này.

Cầm Tâm ứng phó rất tốt, tự nhiên nên khen thưởng khích lệ.

Có điều, Chu Yên Lạc đã dám sai bảo đại nha hoàn của nàng, chắc hẳn là căn bản không coi nàng ra gì.

Đã như vậy, thì đừng trách nàng không khách sáo.

"Sài ma ma, từ ngày mai trở đi, tất cả tạp vụ ở Tinh Hợp Viện đừng cho người quản nữa. Nha hoàn bà tử làm việc thô nặng cũng không được vào, việc quét dọn không cần làm nữa, nước cũng không cần sai người đưa tới nữa."

Sài ma ma vừa nghe đã biết là sự khiêu khích của Chu Yên Lạc đã khiến Thẩm Vãn Đường không vui. Không có người quét dọn viện và phòng ốc, cũng không có người xách nước cho bọn họ, càng không có người làm đồ ăn cho bọn họ, để xem Thế tử và vị ni cô mặt dày vô sỉ kia có thể ân ái được đến bao giờ!

Bà cảm thấy chiêu rút củi dưới đáy nồi này của Thế tử phi dùng rất đẹp.

Thế tử từ nhỏ cẩm y ngọc thực, ngay cả mặc đồ cũng có người chuyên môn hầu hạ, chưa từng chịu khổ một chút nào, càng chưa từng làm bất kỳ việc thô nặng nào. Chàng ta không biết nỗi khổ nhân gian, cho nên mới nghe lời gièm pha của Chu Yên Lạc, đuổi hết những người hầu hạ bên cạnh đi.

Nhưng chàng ta tuy đuổi người hầu hạ đi, nhưng viện của chàng ta thực tế hằng ngày vẫn có nha hoàn bà tử tới dọn dẹp, chẳng qua bọn họ đều tranh thủ lúc Thế tử không có mặt mới tới dọn, dọn xong liền vội vàng lui ra.

Cho nên viện của chàng ta mới có thể luôn giữ được vẻ đẹp đẽ sạch sẽ, quần áo của chàng ta mới có thể hằng ngày luôn sạch như mới.

Bây giờ, Thế tử cũng nên nếm mùi đau khổ rồi. Đợi đến khi chàng ta phát hiện ra tiền bạc eo hẹp, viện cửa bừa bộn, ngay cả quần áo cũng không có người giặt, xem còn có thể cùng Chu Yên Lạc "một túp lều tranh hai trái tim vàng" được nữa không!

Sài ma ma vô cùng mong chờ nhìn thấy ngày Thế tử sụp đổ, bà cung kính đáp: "Vâng, tất cả nghe theo phân phó của Thế tử phi. Từ ngày mai trở đi, phía Thế tử sẽ không còn ai hầu hạ nữa."

Thế tử phi trông có vẻ tính tình tốt vô cùng, Thế tử có quậy phá thế nào nàng cũng không giận, nhưng nàng cũng chỉ bao dung một mình Thế tử mà thôi, dù sao cũng là phu quân của nàng.

Kẻ khác bắt nạt đến tận đầu, nàng cũng không hề nhẫn nhịn một mực.

Như vậy rất tốt.

Sáng sớm ngày thứ hai, Cầm Tâm đã tới bẩm báo: "Thế tử phi, phía Tinh Hợp Viện náo loạn lên rồi ạ."

Thẩm Vãn Đường vừa ăn món canh sữa dê tươi ngon mịn màng, vừa tùy miệng hỏi: "Sao thế?"

Nụ cười nơi khóe môi Cầm Tâm nén không nổi: "Vị ở Tịch Tâm Am tới kia sáng sớm đã khóc lóc kể lể với Thế tử gia rồi. Lúc thì nói mình ngay cả một miếng cơm nóng cũng không được ăn, đói đến mức hoa mắt chóng mặt; lúc lại nói quần áo bẩn không có người giặt, chê Thế tử không thương ả, không chuẩn bị thêm cho ả mấy bộ đồ mới; lúc lại chê không có người xách nước hầu hạ ả rửa mặt súc miệng. Thế tử xách nước cho ả, ả lại chê nước quá lạnh, nói ả vừa mới sảy thai, tuyệt đối không được chạm vào nước lạnh, bắt Thế tử phải xách nước nóng cho ả."

"Thế tử lúc đầu bị ả sai bảo xoay như chong chóng, sắp thành nha hoàn thô nặng của ả luôn rồi. Nhưng sau đó không biết thế nào, bỗng nhiên nổi giận, cãi nhau với vị kia một trận. Cãi nhau hồi lâu nô tỳ mới hiểu ra, hóa ra Thế tử là xót nồi canh bồ câu bị vị kia đập vỡ ngày hôm qua."

Thẩm Vãn Đường đối với cuộc tranh cãi của hai người không hề ngạc nhiên.

Con người lúc có tiền có thời gian rảnh rỗi, tự nhiên sẽ chỉ theo đuổi phong hoa tuyết nguyệt, theo đuổi cái gọi là tâm hồn đồng điệu.

Nhưng lúc không tiền không rảnh rỗi, việc ăn cơm mặc áo liền trở thành chuyện đại sự hàng đầu, ai còn quan tâm nổi đến tâm hồn gì nữa? Tâm hồn muốn sống, trước tiên cơ thể phải sống đã chứ!

Nghèo hèn vợ chồng trăm chuyện buồn, bọn họ đều đã quen với cuộc sống có người hầu hạ, giờ đột nhiên từ thiên đường rơi xuống địa ngục chuyện gì cũng phải tự thân vận động, sao có thể không có mâu thuẫn, không có ma sát cho được.

"Ôi chao, Thế tử phi người không biết đâu, Tinh Hợp Viện bây giờ loạn lắm ạ, cơm cơm không được ăn, nước nước không được uống, càng đáng sợ hơn là, bồn cầu của bọn họ cũng không có người quản luôn rồi, trong phòng đều bốc mùi hôi thối rồi. Thế tử và vị kia trên người đều có mùi rồi, vị kia trước đây chẳng phải tự xưng là tiên tử thanh nhã thoát tục sao? Lần này hay rồi, không tiên nổi nữa rồi nha!"

Thẩm Vãn Đường bị bộ dạng hả hê của nàng ta làm cho bật cười: "Sao ngươi biết rõ thế, ngươi vào trong đó rồi à?"

"Đâu có ạ, nô tỳ chỉ là đứng bên ngoài nghe chút náo nhiệt thôi. Chuyện trong viện đều là Mặc Cơ lúc từ bên trong đi ra đã bí mật kể cho nô tỳ nghe đấy ạ. Nô tỳ cùng Mặc Cơ đều là năm sáu tuổi từ trong cung ra, vẫn còn chút tình nghĩa, cho nên hắn chắc chắn sẽ không lừa nô tỳ đâu."

Cầm Tâm nói đoạn, hạ thấp giọng: "Thế tử phi, vị ở Tịch Tâm Am tới kia còn muốn đuổi Mặc Cơ đi nữa đấy ạ. Ả nói xấu Mặc Cơ, Thế tử đều không cho Mặc Cơ lại gần hầu hạ nữa rồi. Người xem chúng ta có nên nhân cơ hội này thu mua Mặc Cơ, để hắn làm người của người không."

Thẩm Vãn Đường không nhịn được gõ vào đầu nàng ta một cái: "Nói bậy bạ gì đó, ta thu mua Mặc Cơ làm gì, hắn một ngày chưa bị đuổi đi thì một ngày vẫn là người của Thế tử, ta không thể vượt quá giới hạn. Hơn nữa, Mặc Cơ tuy sẽ tiết lộ cho ngươi chút tin tức, nhưng mà, hắn e là không phải hạng người ta có thể thu mua được đâu."

Kiếp trước, tất cả những người hầu hạ bên cạnh Tiêu Thanh Uyên đều bị Chu Yên Lạc dùng đủ loại lý do đuổi đi hết, duy chỉ có Mặc Cơ là luôn đi theo bên cạnh Tiêu Thanh Uyên, đủ thấy sự tin tưởng và che chở của Tiêu Thanh Uyên dành cho hắn.

Sau này Tiêu Thanh Uyên vì Chu Yên Lạc mà tuẫn tình nhảy sông, Mặc Cơ cũng nhảy xuống cứu chàng ta, nhưng không may bị dòng nước xiết nuốt chửng, cũng chết trên sông.

Cầm Tâm xoa xoa chỗ bị Thẩm Vãn Đường gõ, nhỏ giọng nói: "Nô tỳ chẳng phải thấy Mặc Cơ đáng thương sao, hôm qua hắn đã chẳng được ăn gì rồi, còn phải ra ngoài khắp nơi mua chịu yến sào cho vị ở Tịch Tâm Am kia. Đêm qua hắn đều ngủ ở ngoài sân, vị kia không cho hắn vào phòng, ngay cả phòng bên cũng không được. Sáng sớm nay hắn lại tới nhà bếp cầu ông lạy bà muốn xin thùng nước nóng cho Thế tử, nhưng nhà bếp không cho, hắn về liền bị Thế tử mắng cho một trận."

Thẩm Vãn Đường nhàn nhạt mỉm cười: "Nước nóng quả thực không thể cho, đây là ta phân phó. Có điều, ngươi chẳng phải cùng Mặc Cơ tình nghĩa phi thường sao, ngươi có thể riêng tư đưa cho hắn chút cơm nóng canh nóng, ta coi như không biết."

Mắt Cầm Tâm sáng lên, lập tức hành lễ: "Đa tạ Thế tử phi!"

Đang nói chuyện, có tiểu nha hoàn tới bẩm báo: "Thế tử phi, quản sự bên ngoài truyền lời nói, tỷ tỷ nhà mẹ đẻ của người là Thẩm đại nương tử tới rồi ạ, nói là có chuyện quan trọng muốn nói với người, người xem có cho người vào không ạ?"

Đề xuất Hiện Đại: Nơi Góc Quán Trà: Bức Tình Thư Chưa Gửi
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, nội dung cuốn

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện