Ngày thanh mai trúc mã dẫn bạn gái về ra mắt gia đình, tôi cũng vừa vặn cầm hợp đồng đến bàn chuyện hợp tác.
Cửa vừa mở, cô gái kia đã như một con mèo đánh hơi thấy địch thủ, lập tức tiến lên đón đầu.
"Cô chính là thanh mai của anh Thâm đúng không? Nghe nói hai người còn từng ngủ chung một giường cơ đấy? Nhưng giờ bên cạnh anh ấy đã có tôi rồi, cô đừng hòng cướp được anh ấy!"
Tôi ngẩn người, cô nàng này sống trong mấy bộ tiểu thuyết ngược luyến tàn tâm đời cũ hay sao? Ai bảo cứ thanh mai trúc mã là nhất định phải có dây dưa tình ái? Cứ nhìn cái thân hình của Cao Dĩ Thâm, từ nhỏ đi kiểm tra thể lực đã phải nhờ tôi lén lút trợ giúp thì biết. Tôi rảnh rỗi đến mức vứt bỏ anh chồng vừa giàu, vừa đẹp trai, lại có cơ bụng sáu múi ở nhà để đi dòm ngó anh ta chắc?
"Cao Dĩ Thâm, trí tưởng tượng của bạn gái anh mà không đi viết kịch bản thì đúng là phí của giời." Nghe tôi gọi thẳng cả họ lẫn tên, Cao Dĩ Thâm bước tới ôm lấy eo bạn gái. "Cô ấy lần đầu đến nhà tôi, cô thông cảm một chút, tôi đã giải thích về mối quan hệ của chúng ta với cô ấy rồi."
Ai ngờ cô bạn gái kia lại mỉm cười với tôi: "Chị Vy Vy, chúng em sắp đính hôn rồi, chị cứ thường xuyên ra vào nhà chúng em thế này, e là không tiện lắm nhỉ?"
Nhìn bộ dạng như thể mình đã là nữ chủ nhân của Cao gia, tôi lẳng lặng giấu bản hợp đồng rót vốn ra sau lưng. Xem ra Cao Dĩ Thâm chưa nói với cô ta rằng, căn nhà này đứng tên tôi. Nếu không có nhà tôi giúp đỡ, Cao gia đã phá sản từ tám đời rồi, vậy mà cô ta còn tưởng mình vừa trèo được lên cành cao chắc?
"Giang tiểu thư," tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng điệu bình thản, "trước khi lo chuyện bao đồng của người khác, tốt nhất cô nên làm rõ xem mình đang đứng trên địa bàn của ai."
Giang Mộc Nhiên như vừa nghe thấy chuyện cười, bĩu môi: "Hừ, nói cứ như thật ấy. Anh Thâm, anh xem cô ta kìa..."
"Mộc Nhiên!" Cao Dĩ Thâm trầm giọng quát khẽ, trên trán lấm tấm môi hôi. Anh ta hiểu tôi, biết rõ vẻ mặt này của tôi đồng nghĩa với việc lòng kiên nhẫn đã cạn sạch.
Tôi chẳng buồn phí lời thêm nữa, đi thẳng về phía vị trí chủ tọa có tầm nhìn đẹp nhất trong phòng ăn. Vừa định ngồi xuống, Giang Mộc Nhiên đã nhanh chân chiếm chỗ trước, còn giả vờ ngây thơ ngước lên nhìn tôi: "Ái chà, ngại quá cô Tô, vị trí này gần anh Thâm hơn. Dù sao cô cũng chẳng phải người ngoài, cứ tìm đại chỗ nào đó mà ngồi đi."
Không khí tức khắc đông cứng lại. Đám người hầu có mặt ở đó đều nín thở. Ai mà chẳng biết, vị trí chủ tọa trên bàn ăn nhà họ Cao này, kể từ khi cha tôi cứu tập đoàn Cao thị khỏi bờ vực phá sản, đã mặc định là chỗ ngồi riêng của Tô Kiến Vy tôi? Đây không phải là khách sáo, mà là quy tắc.
Sắc mặt Cao Dĩ Thâm biến đổi, vừa định mở miệng thì đã bị Giang Mộc Nhiên ôm lấy cánh tay lắc nũng nịu: "Sao thế anh Thâm? Em là nữ chủ nhân tương lai, chẳng lẽ không được ngồi đây sao?"
Tôi khẽ bật cười, không thèm nhìn cô ta nữa mà quay sang quản gia đứng bên cạnh: "Chú Lý, phiền chú mang chiếc ghế gỗ tử đàn của cháu ra đây." Ánh mắt tôi lướt qua lưng ghế mà Giang Mộc Nhiên vừa chạm vào, thản nhiên bổ sung: "Cháu không quen ngồi ghế người khác đã đụng vào, thấy cộm lắm."
Quản gia vâng lời đi ngay, rất nhanh sau đó, chiếc ghế thái sư được đặt xuống một cách vững chãi và trịnh trọng ngay phía trước vị trí chủ tọa. Tôi chỉnh lại vạt áo, thong dong ngồi xuống.
Giang Mộc Nhiên kinh ngạc nhìn cảnh tượng này. Nhìn cả nhà họ Cao từ trên xuống dưới không một ai có ý kiến trước hành động gần như vượt quá lễ nghi của tôi, thậm chí họ còn lộ ra vẻ cung kính như thể đó là điều hiển nhiên. Sự đắc ý trên mặt cô ta vỡ vụn từng chút một, thay vào đó là nỗi hoảng loạn không thể tin nổi: "Anh Thâm, họ..."
Cao Dĩ Thâm chỉ mệt mỏi day day thái dương, thấp giọng dỗ dành: "Chỉ là một cái chỗ ngồi thôi, đừng quấy nữa."
Đúng lúc này, người hầu bưng một thố sứ trắng tinh xảo đặt ngay ngắn trước mặt tôi: "Cô Tô, ngài ấy đặc biệt dặn dò nhà bếp hầm canh bồ câu đương quy hoàng kỳ cho cô, nói dạo này cô vất vả, cần phải bồi bổ khí huyết."
Tôi biết đây là do chồng mình dặn chuẩn bị, anh tuy không có mặt nhưng tâm tư lại vô cùng chu đáo.
Mắt Giang Mộc Nhiên trợn ngược lên, nhìn bát canh rồi lại nhìn sang vị trí chủ gia đang để trống của cha Cao: "Anh Thâm, anh xem kìa... thế này là thế nào chứ, bác trai cũng bị cô ta mê hoặc đến lú lẫn rồi! Đúng là đồ không biết xấu hổ!"
Đề xuất Hiện Đại: Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Chồng Thực Vật